Sign up
BÀI ĐẦU NĂM
vybuuluu | 25 Jan, 2012, 21:51 | THƠ | (139 Reads)
Tôi gõ vào giấc mơ
Bước vào khu vườn tuổi nhỏ
Chiếc lá cuối năm còn sót lại
Vướng chân tôi, té ngã.
Tôi khóc, gọi mẹ
Mẹ tôi ngồi mắt buồn như chim sâu
Lặng im nghe thời gian đi qua
Nhìn tôi không nói gì cả.
Tôi gào khản cả giọng
Tuổi thơ tôi.
Tôi gõ vào giấc mơ
Thiên đường của tôi
Xanh như chưa bao giờ xanh thế
Thơm như chưa bao giờ thơm thế
Mà cây đời tôi dạt về ao tù
Thối mục một đời rêu
Hoang hoải một đời bụi
Hơ hớt một đời tôi
Tôi gõ cửa vào giấc mơ
Tìm lại người đàn bà tôi sùng kính
Sáng mai nay như một ả giang hồ
Mặt mày trơ tráo,
Bán nốt phẩm tiết của mình
Bằng con mắt lăng loàn và đôi môi phản trắc
Nhuộm trắng một đời tôi
Mùa xuân cười không thành tiếng.

Tôi gõ cửa vào giấc mơ
Giấc mơ đẩy tôi vào lồng sắt
Tôi đã không còn tôi
Xin còn tôi thơ dại này
Như chú cào cào trên cỏ xanh
Hát về thảo nguyên xa xôi.
LƯU VỸ BỬU
(25/01/2012)
(Các anh chị và các bạn có thể xem tại địa chỉ: http://vybuuluu.blogspot.com/)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=348000

CHÚC MỪNG NĂM MỚI
vybuuluu | 21 Jan, 2012, 15:12 | NGHĨ VÀ VIẾT | (141 Reads)



alt
NHÂN DỊP NĂM MỚI, XIN CHÚC QUÝ ANH CHỊ, CÁC BẠN
DỒI DÀO SỨC KHỎE, AN BÌNH VÀ NHIỀU NIỀM VUI.
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347609

NHỮNG KHÚC RỜI
vybuuluu | 09 Jan, 2012, 21:41 | NGHĨ VÀ VIẾT | (257 Reads)

1.Chuyện rằng: “ Có một chú ngựa bền bỉ, kiên trì, chịu đựng bao nhiêu gian khó vượt qua từng chặng đường dài. Cuối cùng Ngựa cũng lên đến được tới đỉnh. Tiếng hí sung sướng, kiêu hãnh cất lên chưa kịp tắt thì Ngựa chợt thấy chung quanh mình biết bao nhiêu là Ốc. Con bò, con ngồi nghênh ngang khắp nơi. Ngựa lấy làm ngạc nhiên, hỏi: 

-Ta nỗ lực phấn đấu, vượt qua bao khó khăn, thử thách, thậm chí hiểm nguy mới lên được đến đây. Các người chậm lụt, tài trí bao nhiêu mà sao cũng lên được chỗ này?

Ốc cười khinh khỉnh:
-Ta leo lên bằng lưỡi!
Ngựa thở dài, nhìn quanh. Quả thật, Ốc nói không sai: bên trái, bên phải, trước mặt, sau lưng cơ man là ốc. Có con lim dim ngủ, có con thu mình nép bên cổ thụ; lại có con đang quát nạt đồng loại...”
     Chuyện không kể tiếp nên không biết Ngựa có cam mình sánh cùng với Ốc hay  buồn tình quay về lại chỗ mình ra đi? Chuyện cũng không kể Ngựa có kiệt quệ tinh thần, sa sút trí lực hay vẫn sục sôi ý chí, quyết sống một đời “da ngựa bọc thây”, quét sạch bọn ốc thân nhờn nhợt ghê tay? Chuyện cũng không nói đến lũ Ốc giỏi leo bằng lưỡi tiếp tục lên cao tới đâu, có lên tới đỉnh chót vót hay đã biến thành một thứ sâu bọ khác? Chuyện cũng không kể đến những điều khác nên kết thúc chuyện vẫn còn bỏ ngỏ, mặc cho ai suy đoán.
     Có điều, từ chuyện này nghĩ đến thân phận con rùa. Được xếp vào hàng tứ linh mà cuối cùng cũng chỉ lên đình, lên chùa đội bia, để hạc cưỡi lưng.
2.Những chiều rảnh rỗi, ra quán cóc ngồi ngó thiên hạ lên xuống, qua lại. Ngó riết rồi cũng phát hiện ra nhiều chuyện ngồ ngộ, vui vui. Chuyện hay gặp nhất là chuyện băng qua đường. Ở Sài Gòn, không mấy ai đủ tự tin qua đường một mình. Từng dòng xe chạy như mắc cửi khiến tim cũng dễ rớt ra ngoài nên mỗi khi băng qua đường mắt cứ dáo dác như làm chuyện phi pháp, vụng trộm không bằng. Bữa, thấy một đấng nam nhi, tuổi chừng 40, ăn mặc sang trọng, ra bậc “quyền quý”, nghĩa là không có chức thì cũng nhiều tiền. Không hiểu sao, anh chàng xuống xe hơi bên này rồi băng qua bên kia đường, Mấy lần thậm thà thậm thụt vẫn không dời được bước chân. Chợt thấy bà bán hàng rong, đẩy chiếc xe ba bánh tự chế sắp băng qua, anh chàng đi như chạy, nương nhờ chiếc xe để qua đường. Qua chưa kịp tới vỉa hè, anh chàng liền làm một cú nhảy thật nhanh lên lề rồi đi một hơi. Bữa khác, lại thấy một cô gái còn trẻ, chưa tới 30 tuổi, ăn mặc thật mode cũng dựa bà bán gánh qua đường. Qua tới nơi thì mỗi người đi một hướng.
     Những cảnh này lại xui nhớ đến chuyện nhà một em học trò, cách đây cũng chừng 30 năm. Căn nhà nhỏ xíu: Giữa nhà là một cái tủ nhỏ thờ ba em, trước tủ thờ là cái bàn xiêu vẹo để tiếp khách. Cách đó chừng vài bước chân là bếp. Nói là bếp nhưng thực chất là cái kiềng sắt chõng chơ. Phía bên trái là cái buồng che bằng phên tre đã gãy nát, từ ngoài nhìn vào có thể thấy cái giường đủ để bà ngoại, mẹ em và em nằm ngủ. Bà ngoại em dẫn tôi vào buồng và “khoe”: “Đây là cái hầm bí mật, ngày trước tôi giấu nhiều cán bộ lắm đó thầy!”. Cái hầm đã lâu không còn dùng nhưng bà vẫn giữ nguyên làm kỷ niệm. Còn mẹ em thì nói nhỏ: “Mẹ tôi không cho lấp. Bà nói để mấy anh, mấy chú có về thì cũng có dịp ngó lại cho vui”. Nhưng, đến lúc tôi ghé thì cũng gần 9 năm, tính từ năm 1975, chưa có “mấy anh, mấy chú” nào quay về cả. Sau đó vài năm, bà ngoại em mất, nghe kể lại chỉ có “một anh” trên đường công tác, biết tin ghé thắp nén nhang tiễn bà cụ. Âu cũng là niềm vui cuối đời của bả vậy!
     Sau khi “nương tựa” gánh hàng rong để qua đường an toàn, người ta quay lưng đi, không một lời cám ơn và có lẽ họ cũng không buồn nhớ là để qua nguy hiểm, mình đã nhờ vào người khác. Vui chiến thắng, có lẽ người ta đã quên cái hầm bí mật, nơi đã cưu mang, gìn giữ để mình còn hôm nay.
Tôi nghĩ, chắc do bận bịu công việc nhiều quá, họ chưa tìm được thời gian để về thăm đó thôi. Nghĩ vậy cho nhẹ lòng!
3.Vừa rồi vụ một nhà báo bị bắt vì tội “đưa hối lộ”, thực chất là chạy án, gây ra những dư luận trong giới và cả ngoài giới. Anh chàng này cũng có chút “tên tuổi” sau một số bài viết về khối nội chính, đặc biệt là bộ phận cảnh sát giao thông, nên càng được chú ý hơn.
     Đây không phải là vụ lùm xùm đầu tiên trong giới báo chí. Trước đây cũng đã từng có nhiều nhà báo nhúng chàm. Số “bị lộ” chỉ là “bề nổi của tảng băng” . Điều mà dư luận quan tâm là hầu hết các tòa soạn đều có cơ quan đảng, chính quyền và báo chí hiện vẫn là do nhà nước tổ chức, thực hiện nhưng những tiêu cực của làng báo không hề giảm đi mà lại có chiều hướng tăng lên. Tin nhà báo này ép doanh nghiệp ký quảng cáo, tin nhà báo nọ tống tiền. Lại có kẻ thấy nhà báo “oai quyền” quá nên giả danh nhà báo làm bậy.
     Có lần, ghé thăm một người quen từng phụ trách một tờ báo thuộc hàng “số má” trong làng báo. Vừa nói chuyện anh vừa trao đổi công việc với cấp dưới và tôi thực sự ngỡ ngàng khi câu chuyện anh trao đổi lại là cách thức ăn chia hoa hồng quảng cáo giữa anh và cấp dưới. Sau đó, tôi được nghe một anh bạn khác, cùng làm ở đây, giải thích: “Sếp gọi điện cho các doanh nghiệp đế nghị đăng quảng cáo và sau khi được họ đồng ý, sếp liền cử phóng viên, nhân viên đến ký hợp đồng quảng cáo và tiền hoa hồng phải chia cho sếp. Vụ của công ty V., hoa hồng quảng cáo lên đến mấy trăm triệu đồng...”. Nhưng đâu chỉ có tờ báo nọ, các báo chí từ TW đến báo tỉnh, báo ngành đều lấy quảng cáo làm nguồn thu chủ yếu. Ban biên tập nào còn có lòng tự trọng thì không cho phóng viên khai thác quảng cáo để giữ tính khách quan. Ngược lại, có tờ báo giao chỉ tiêu số trang (số tiền) quảng cáo đến từng phóng viên, coi đó như một chỉ tiêu thi đua.
Ở phương tây, người ta coi báo chí là tứ quyền (sau lập pháp, hành pháp và tư pháp). Báo chí không phải sở hữu của xã hội nhưng lại phản ánh tâm tư, thể hiện ý muốn xã hội. Dư luận buộc báo chí phải giữ được tính khách quan, trung thực nên đội ngũ làm ra tờ báo (từ ban biên tập, phóng viên, tòa soạn...) phải chứng tỏ tâm huyết và khao khát cống hiến cho xã hội. T., cô em họ đang công tác tại một tờ bào nổi tiếng, cảm khái: “Nếu lấy báo chí làm sinh kế thì tội nghiệp cho báo chí quá!”.
     Suy cho cùng, một phóng viên hư hỏng, trách nhiệm cá nhân là hiển nhiên nhưng ban biên tập cũng nên nghĩ đến công việc quản lý của mình. Vừa rồi, trong giới báo chí râm ran chuyện một ca sĩ hát hò dưới mức bình thường, thậm chí gây tai tiếng trong buổi diễn ca nhạc được cánh phóng viên báo chí mảng Văn hóa văn nghệ bầu chọn “giải triển vọng” mà những người bỏ phiếu thuận được nhận phong bì 3 triệu đồng (!?). Nếu thông tin này chính xác thì đúng là “tội nghiệp cho báo chí” thật!
     Lại nhớ một người bạn, nói thật buồn: “Bây giờ chẳng còn mấy ai tâm huyết với nghề báo nữa!”. Mà suy cho cùng manset Nghề Báo cũng đã nhấn mạnh rõ ràng: Báo chí cũng là nghề. Nghề thì phải có ngón, phải tận lực kiếm nguồn thu!
LƯU VỸ BỬU
  (Mời các anh chị và các bạn vào đọc tại địa chỉ : http://vybuuluu.blogspot.com/ . Xin cám ơn) 
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346109

THƯ GỬI ÔNG GIÀ NICOLAS
vybuuluu | 24 Dec, 2011, 08:10 | THƠ | (210 Reads)
Không có bầy tuần lộc kéo xe,
Ông vất vả giữa phố phường ồn ã
Với túi quà trên vai
Ông gieo niềm vui trên cánh đồng tuổi nhỏ (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343845

TAM KỲ, NGÀY VỀ
vybuuluu | 04 Dec, 2011, 16:01 | TẠP VĂN | (224 Reads)

1.“Ông tha, bà cũng chẳng tha; Làm ra cái lụt hăm ba tháng mười”. Câu ca người dân Quảng Nam nào cũng biết. Cứ “đến hẹn lại lên”, hạn 23/10 âm lịch là trời mưa gió kèm theo lũ lụt chực chờ đe dọa. Sau này, khi có hồ Phú Ninh, Tam Kỳ thoát được những trận lũ kinh người nhưng chuyện nước ngập nơi này nơi kia trong thị xã (thành phố) vẫn không tránh được. Vậy mà, năm nay, khi tôi về đến Tam Kỳ, trời nắng vàng như mùa thu Tây Bắc. Tranh thủ thời tiết đẹp, mấy chị em rủ nhau lên Gò Trời làm đẹp mộ ông bà, cha mẹ,...

Buổi chiều ở Gò Trời thật yên tĩnh. Nghĩa trang nào chẳng yên tĩnh? Có điều, chiều nay, nắng vàng thật nhẹ, gió hiu hiu vừa đủ để khói hương vờn quanh các mộ chí, dùng dằng không muốn bay. Mấy chị em “tóc bạc như nhau” ngồi quanh mộ cha mẹ, cứ như ngày xưa còn bé ngồi quanh ba mẹ vậy. Chuyện thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ nói về lúc ba mẹ còn sống. Ba thích gì, ghét gì? Mẹ ưng gì, không ưa gì? Bình thường, những chuyện lẻ tẻ vậy không ai nói và chẳng ai để ý. Nhưng, giờ đây lại là lúc ai cũng muốn kể và lạ lùng sao, không ai cãi cả. Dường như nhu cầu kể và nhu cầu nghe tỷ lệ thuận với nhau. Chuyện kể thì cũ nên chuyện nghe thì không mới nhưng hề gì, nghe thêm, kể thêm lại càng hay, càng tốt. Tôi nghĩ, ba mẹ tôi linh thiêng, nằm trong mộ, nghe các con nhắc đến mình với cái tốt và có cả cái không tốt, chắc vui lắm.

Tôi cũng vui. Vui vì chợt nhận ra rằng, ba mẹ tôi mất đi nhưng sự mất mát to lớn ấy lại là sợi dây, gắn chị em tôi lại với nhau. Chị Hai nhìn ảnh ba trên bia, nói: “Ảnh ba mới nhìn thì thấy nghiêm trang nhưng nhìn kỹ lại thấy ba cười. Cười kín đáo và đẹp...”. Ảnh này ba tự đi chụp. Vốn là thợ nhiếp ảnh, ông muốn thể hiện mình theo ý riêng nên khiến anh chàng chụp ảnh loay hoay cả buổi: chụp vài kiểu, đưa lên computer để ông ngắm, chọn. Ông chưa gật đầu thì chụp lại. Cứ thế cho đến khi ông chọn được tấm ưng ý. Tội nghiệp anh chàng chụp ảnh, tốn thời gian, mất công sức nhưng không dám lộ ra mặt sự khó chịu và càng không dám lấy nhiều tiền. Đơn giản vì đó là ba tôi, một người được người dân ở đây coi như “tiền hiền” của khu này. Chọn được tấm ảnh vừa ý, ông cho rọi lớn, đem về nhà dặn đứa cháu nội: “Nhớ lấy ảnh này thờ ông nghe!”.

Phát hiện của chị Hai tôi không mới, ai cũng biết ngay từ lúc ba đem ảnh về nhưng lại chuyển câu chuyện sang một hướng khác...

2.Ba tôi, vừa nghệ sĩ vừa cần cù, chịu khó. Năm 1953, sau khi bị thương, ba tôi rời Vệ quốc đoàn về sống đời dân sự. Sau đó vài năm, ông mở tiệm chụp hình tại Tam Kỳ, lấy tên chị ba tôi đặt tên tiệm: Khánh Linh. Tiệm ảnh này nuôi gia đình tôi một thời gian dài - hình như đến giữa thập niên sáu mươi thế kỷ trước và sau khi kịp “đào tạo” vài ông thợ chụp ảnh khác - thấy không cạnh tranh nổi với thế hệ chụp ảnh trẻ trung mới, ba tôi giải nghệ. Ông chuyển sang công việc khác, nặng nhọc nhưng có lẽ thu nhập nhiều hơn, đủ để nuôi một gia đình mười người. Đó là nghề làm giấy tờ và đánh máy chữ thuê. Ngày nay, mỗi lần bắt gặp tấm bảng “Nhận đánh vi tính và soạn văn bản” tôi lại nhớ đến ba tôi da diết. Trong “gia tài” ông để lại, tôi còn giữ chiếc máy đánh chữ đã một thời nuôi sống gia đình tôi.

Có lẽ con đường Trần Cao Vân dẫn đến quận Tam Kỳ, nơi ký chứng thực mọi thứ giấy tờ liên quan đến nhân sinh, trước năm 1975, nên tại đây có một “khu phố đánh máy chữ thuê”? Ba tôi ngồi nhờ trước hiên nhà ông Nguyễn Cưu, đối diện với bưu điện Tam Kỳ cũ, cần mẫn mưu sinh. Nhà tôi, lúc bấy giờ, chưa ai làm ra một đồng tiền nào nên mọi thứ đều trông cậy vào trí óc và mười ngón tay của ông. Hồi đó, mỗi lần từ trường Trần Cao Vân về, tôi đều ghé vào đứng bên ông vài phút. Tôi biết đánh máy chữ, biết trình bày những loại giấy tờ và hiểu được những “ngón nghề” cũng nhờ ba tôi. Tiền bạc làm ra, ông nuôi gia đình và ký cóp để dành. Sau đó, gia đình tôi chung vốn với gia đình bạn của ba mẹ, mở một lò sản xuất cà rem. Công việc này ba tôi giao cho mẹ quản lý và mấy chị em tôi, trừ tôi, phụ giúp khi rảnh. Riêng tôi vẫn là thằng con trai lớn lêu lổng, ham vui với đám bạn, bù khú cà phê suốt ngày, chẳng giúp được việc gì cho nhà.

Nói là giao cho mẹ nhưng hầu như việc gì liên quan đến sản xuất cà rem, ba đều phải ra tay; từ việc mua nguyên liệu, bảo trì máy đến “đối ngoại”, giao dịch. Cuộc sống của gia đình tôi nhờ đó mà khá hẳn lên. Nhưng, chưa chịu dừng lại, dù bấy giờ đã bước sang tuổi ngũ tuần, ba tôi tổ chức thêm một công việc khác để “bù” vào những tháng mùa đông mưa lạnh, kinh doanh cà rem ế ẩm. Đó là mở lò bánh mì. Hồi đó, Tam Kỳ có năm bảy lò bánh mì, nổi tiếng nhất là bánh mì Đông Thành, nhà Trần Ngọc Dũng, bạn học tôi và lò bánh mì điện của Mai Hạc, bạn của ba mẹ tôi.

Một điều tôi lấy làm “kính nể” ba tôi là những công việc này hoàn toàn nằm ngoài “chuyên môn” của ông nhưng ông tự tin tiếp cận và không hề lúng túng khi xử lý những sự cố. Sau này, những dịp trò chuyện cùng ông, bài học ông truyền cho tôi lại rất đơn giản: Hãy sống tốt với mọi người và sẽ được mọi người giúp cho. Ngẫm lại cuộc đời của ông, quả thật, đó là bài học quý giá và sâu sắc cho tôi.

3.Sau bữa cúng giỗ đầu ba tôi, tôi ngồi một mình trong quán cà phê bình dân đối diện nhà. Buổi trưa và lại sau một trận mưa dầm, kéo dài từ sáng nên quán vắng vẻ, chỉ có mình tôi với anh chàng chủ quán. Xóm gia đình tôi ở suốt nửa thế kỷ qua đã thay đổi quá nhiều. Thế hệ của ba mẹ tôi nhìn lại chỉ còn đôi ba người. Thế hệ tôi thì “lưu lạc” khắp nơi. Bạn thơ ấu không còn mấy ai. Đặc biệt, nhiều cư dân mới xuất hiện. Họ đến mang theo cách sống mới, tăng thêm màu sắc cho một khu dân cư cũ nhưng đồng thời lấy đi của tôi và những người cố cựu ở đây một quá khứ êm đềm, xóa đi những hình ảnh mà tôi biết, chỉ còn là nét dần mờ của dĩ vãng.

Con đường trước mặt tôi đây, một thời gian dài, tôi đã đặt bàn chân bé nhỏ của mình trên đó. Nó dẫn tôi về trường tiểu học Vân Côi suốt mấy năm liền, nơi cho tôi những bài học làm người, hình thành những nền tảng nên tôi hiện nay.

Tam Kỳ như một người vừa trải qua cơn mê ngủ. Nó vội vã, tích cực một cách thái quá như muốn bù vào thời gian lãng phí trước đó nên chỗ nào cũng thấy dấu hiệu của chuyển động nhưng chưa có cái nào định hình. Tôi không biết Tam Kỳ sau này sẽ như thế nào nhưng cảm giác có gì đó chông chiêng trong lòng rất rõ. Do tôi quen sống với hoài niệm nên khó đón nhận sự thay đổi chăng? Không phải vậy! Cái cảm giác một đôi trai gái tổ chức đám cưới, đã có căn phòng riêng nhưng chưa có giường chiếu gì cả. Tất nhiên, họ có thể động phòng bằng cách nằm đất hay mua chiếc chiếu trải tạm cũng xong. Nhưng sau đó, họ sẽ cứ tiếc nuối, sao nỡ để đêm hoa chúc của mình diễn ra thiếu lãng mạn, thiếu ấn tượng đến vậy! Khập khiễng nhưng hình như na ná vậy.

Tôi yêu Tam Kỳ bằng tình yêu của một người sinh ra, lớn lên tại đây và chính nơi này đã để lại những dấu ấn của một thời sôi nổi vụng dại. Tình yêu của tôi, nụ hôn đầu của tôi và nỗi đắng cay, tuyệt vọng về tình người, về thói đời cũng như những ước vọng, niềm vui của đời người đều diễn ra tại đây nên mỗi lần về Tam Kỳ, tôi như chạm phải quá khứ, chạm đến những thiêng liêng trong sâu thẳm lòng mình. Tôi yêu Tam Kỳ bằng tình yêu của một con chiên dành cho kẻ chăn dắt tình thần nên tôi yêu luôn những ai làm đẹp nó. Bây giờ và mãi mãi, tôi vẫn yêu Tam Kỳ bằng một tình yêu như thế và tôi biết rằng, khi cách xa nó, tình yêu ấy luôn sống mãi và lớn theo cùng thời gian. Nhưng, nếu chung sống với nó, tôi sẽ tuyệt vọng mà câm lặng vì những gì con người cố tình đổi thay nó nhưng không hiểu về nó, cho dù sự đổi thay đó làm bên ngoài thêm tráng lệ nhưng mất đi cái hồn của một Tam Kỳ chân chất đầm ấm; mộc mạc chân tình...

4.Tôi rời Tam Kỳ bằng đường bộ. Thục kiên nhẫn ngồi với tôi chờ xe đến, mặc tôi nằng nặc bảo không cần phải thế. Thục chỉ cười và khi xe lăn bánh, Thục mới vẫy tay, tạm biệt.

Tôi nằm dài, nhét headphone vào tai, giả vờ ngủ. Tôi thầm cám ơn anh chàng tài xế không mở tivi. Tôi muốn được yên lặng trên đường về lại Sài Gòn. Tâm trạng tôi ngổn ngang. “Không còn, không còn ai. Đường về ôi quá dài...” (Trịnh Công Sơn).

Tôi để lại Tam Kỳ một phần cuộc sống của mình. Một phần khác tôi bơ vơ, lạc lõng, trên đường về thành phố phương Nam...

LƯU VỸ BỬU

Mời các bạn xem trên: http://vybuuluu.blogspot.com


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=340904

1 2 3 ... 45 46 47  Sau»