Sign up
KHI KHÔNG CÒN AI CHỜ ĐỢI
vybuuluu | 16 Mar, 2010, 21:12 | THƠ | (321 Reads)
 Anh gối đầu vào những câu thơ
Viết vụng về từ thuở nhỏ
Nghĩ về những người con gái đã dằm anh tơi tả

Để tưởng niệm em.

Em không mắt nâu
Em hồn hậu như cỏ mượt
Em không tóc vàng
Mà vắt đời anh sa mạc

Những câu thơ anh viết lúc hoàng hôn
Có ánh chiều tà rưng rức
Những câu thơ anh viết về hoa hồng
Có hương ngây ngất
Là gương mặt em

Anh gối đầu vào những câu thơ
Viết khi tóc đã bạc
Nghĩ về những người con gái khác
Để tưởng niệm em

Em như suối mát
Gội anh sáng trong
Em như trăng rằm
Tưới anh vàng sẫm
Em như tháng tám
Ngọt anh nhãn lồng
Em như dòng sông
Mát anh khô hạn

Anh gối đầu vào cuộc đời
Nghe bão giông thổi thông thốc
Nghĩ về những người con gái
Mà khóc vì em.

Khi không còn ai chờ đợi
Anh tàn hơi vì em.


LƯU VỸ BỬU


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=220179

THƯ GỬI QUÝ ANH CHỊ VÀ CÁC BẠN
vybuuluu | 07 Mar, 2010, 08:39 | NGHĨ VÀ VIẾT | (315 Reads)
 

      Thân gửi các anh chị và các bạn,
      Sau khi đưa bài CHÚT RIÊNG TƯ NHÂN NGÀY THƠ VIỆT NAM lên blog, tôi nhận được những góp ý của các anh chị và các bạn blog. Trong đó, có những ý kiến lo ngại về sự "đụng chạm". Tôi nghĩ, đây là những suy nghĩ cá nhân, có thể trùng quan điểm với người này và không được người khác tán thành, đó là chuyện bình thường.
      Tôi rất vui khi nhận được sự chia sẻ, đồng cảm hoặc những ý kiến khác trên tinh thần trao đổi chân tình, tôn trọng nhau. Trong bài viết này, ngoài ý kiến của bạn Khải Nguyên, không có comment nào khác. Tiếp đó, tôi có đưa một bài thơ lên thì nhận được một comment ký tên "tám già". Chê, thì không có gì đáng nói; đằng này "tám già" sử dụng ngôn ngữ tục tĩu, hoàn toàn khác với tư cách của những người làm văn chương. Tôi cũng không quan tâm đến chuyện đó vì tôi cho rằng, phát ra (hay viết lên) những lời, những chữ thiếu văn hoá, dơ dáy ấy, trước hết, người viết đã tự hạ thấp mình, đã tự bôi đen mình nên không cần phải bận tâm làm gì! Nhưng "tám già" là ai? Theo nhận định của tôi (vả những người khác tôi xin được không nêu tên), đó có thể là người có suy nghĩ "khác" với tôi trong bài "CHÚT RIÊNG TƯ... " nhưng không rõ vì một lẽ gì, không có ý kiến "phản biện" sau khi đọc bài của tôi mà đợi dến khi tôi đưa bài thơ lên mới tỏ thái độ đáng khinh như vậy.
      Tuy nhiên, một điều nghiêm trọng đáng được lên tiếng  là, được sự giúp đỡ của admin, tôi phát hiện ra "tám già" (IP 123 24 115 105) còn tạo ra một địa chỉ email khác, là; buuluuvi@yahoo.com để sử dụng vào việc comment. Lấy tên gì là quyền của người sử dụng nhưng ở đây, không thể không đặt dấu hỏi về sự thiếu trong sáng khi tên địa chỉ email gần như trùng với tên của tôi. Thôi, việc đó cũng chẳng đáng chú ý, tôi chỉ xin gửi đến quý anh chị và các bạn là, kề từ ngày 06/3/2010, nếu trên blog của quý anh chị và các bạn có một comment bẩn (hay không bẩn) nào đội dưới email nói trên là không phải của tôi.
      Tôi có quyền tin rằng, một khi "tám già" cố tình tạo ra một email có tên na ná với tôi rõ ràng không có ý tốt mà có nhiều khả năng sử dụng email này để gây ra những xích mích, những điều mà người dân vẫn gọi là "ném đá giấu tay". Vì thế, để tránh những điều đáng tiếc sau này, tôi xin phép được gửi đến quý anh chị và các bạn thông báo này.
      Xin cám ơn quý anh chị và các bạn đã bỏ thời gian đọc.

LƯU VỸ BỬU

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=218430

KHI TA GẶP NHAU
vybuuluu | 05 Mar, 2010, 20:56 | THƠ | (425 Reads)
 

Lẽ ra ta gặp nhau từ lâu, mới phải
Trắc trở chi mà lận đận tìm nhau
Tóc phai hết, môi mắt úa nhàu
Tình mới mẻ nhưng nợ nần kiếp trước.

Xóa ngày cũ, ta lập cập tới ngày mai
Tình già nua mà tim trong trẻo
Yêu nhau ta tựa lưng vào tháng ngày còn lại
Sá gì đầu bạc với răng long...

Được ngày nào ta yêu nhau ngày đó
Yêu mê mải tinh mơ này đến tinh mơ kia
Ta hối hả bù đắp nhau những ngày thất lạc
Ta vội vàng níu lấy cuộc đời sau

LƯU VỸ BỬU.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=218194

CHÚT RIÊNG TƯ NHÂN NGÀY THƠ VIỆT NAM
vybuuluu | 04 Mar, 2010, 21:54 | NGHĨ VÀ VIẾT | (558 Reads)
 

      1.Hồi nhỏ, khi biết tôi quyết định chọn ban Văn chương - Sinh ngữ, chị con bà cô ruột vốn yêu quý đứa em trai con cậu, từ Đà Nẵng gửi vào một lời nhắn: "Lập thân tối hạ thị văn chương". Vốn "tồ" nên tôi không hiểu hết ý nghĩa câu thơ này, chỉ biết đại khái là "lập thân bằng văn chương là cách tệ nhất". Tôi trả lời chị, em không lập thân bằng văn chương đâu! Vậy rồi thôi, cả chị lẫn em không ai nhắc đến chuyện này nữa. Cho đến khi vào trường Đại học Sư Phạm Huế, tôi vẫn tiếp tục chọn khoa Việt Hán (có lẽ tương đương với khoa Văn hiện nay) và may mắn được học với nhiều thầy giáo nổi tiếng. Trong một lần làm bài văn, tôi được thầy Nguyễn Văn Chương dạy môn Văn học Việt Nam, phê: "Viết văn có phong cách tốt, chịu ảnh hưởng bút pháp của nhà văn...". Hồi đó, được phê như vậy vui lắm. Nhưng, sau đó, thấy... chạnh lòng. Thầy thương thầy phê vậy là có ý nhắc nhở mình nên tìm một hướng đi riêng cho mình, đừng để mình ảnh hưởng người khác. Từ đó, tôi chú ý nhiều đến cách viết của mình và trong một lần vào thư viện, tôi tình cờ phát hiện câu thơ người chị nhắc nhở 4-5 năm về trước. Thực ra, đây là câu thơ của Viên Mai (Trung Quốc), nguyên bản của nó là: "Lập thân tối tiểu thị văn chương", có nghĩa là: lập thân bằng văn chương là con đường nhỏ.
      Tôi mê văn chương, coi văn chương như một thú vui tao nhã và tự lượng sức mình, không lập thân bằng văn chương, dù "hạ" hay "tiểu" hay gì gì cũng thế. Ngay từ học cấp 2, tôi tập tễnh làm thơ gửi báo. Gửi thì nhiều, báo đăng thì ít và cũng chưa bao giờ nghĩ đến nhuận bút. Được đăng thơ là vui, đến bây giờ vẫn vui, có lần đăng thơ báo xuân, nhuận bút lớn ngoài sức tưởng tượng nhưng với tôi văn chương không chỉ là một nghề mà là một nghiệp vận vào người. Ai may mắn (hay xui rủi) được chọn thì cũng nên lấy đó làm hạnh phúc cho mình. Trong vô số bạn bè thân thiết từ hồi còn học phổ thông, chỉ có mỗi NNA là sống bằng văn chương, thậm chí sống đàng hoàng và từ chối mọi ưu đãi của nhà nước. Còn một người bạn nữa, lớn tuổi hơn, đó là TVN, cũng chọn "lập thân" bằng văn chương nhưng cuộc sống cũng chỉ dừng lại ở bản thân vì mọi sinh hoạt trong gia đình đều nhờ vào tay... vợ. Ở đây, tôi chỉ nói về những người bạn sống bằng nghề viết văn làm thơ và không có một nghề tay trái (hay tay phải) nào khác. Những người bạn khác, thu nhập từ viết văn làm thơ cũng thuộc "sung túc" nhưng vẫn có một nghề nghiệp khác, thường là viết báo hay làm việc tại một cơ quan nào đó.

      2.Vì coi văn chương là thú vui tao nhã nên tôi "dị ứng" với những cái gọi là "lễ hội văn chương". Tôi hiếm khi tham dự những ngày hội, lễ lạc như vậy, dù trước đây có nhiều lời mời (sau này thấy tôi không mặn mà nên không mời nữa). Không tham dự nhưng tôi vẫn chú ý xem người ta tổ chức thế nào. Ngày nhà thơ năm nay, tôi thấy gần như ngày hội... chính trị. Từ các địa phương xa xôi đến ngay Hà Nội, chủ đề Ngày nhà thơ là Hướng về 1000 năm Thăng Long - Hà Nội. Có nơi khai mạc Ngày nhà thơ bằng việc đọc Chiếu dời đô; có nơi còn gắn với kỷ niệm mấy mươi năm chiến thắng này, chiến thắng kia hay bao nhiêu năm thành lập cơ quan này, tổ chức nọ... Hướng về 1000 năm TL-HN cuối cùng chỉ là khẩu hiệu vì nhiều địa phương khác, sau phần gọi là "nghi thức" đó, tổ chức đọc thơ, bình thơ với đủ thứ nội dung và chẳng ai còn nhớ đến khẩu hiệu này. Nhìn chung, không phải là Ngày thơ mà là ngày sinh hoạt chính trị. Theo thiển nghĩ, đã là ngày Thơ thì hãy làm mọi thứ cho thơ, vì thơ.
      Đọc một bài tên báo Tuổi Trẻ: "Ngày thơ Việt Nam: đông vui, ai đọc nấy nghe" mà nghe ngậm ngùi. Người đến Văn Miếu thì đông, người thưởng ngoạn thơ thì không tính được, nhưng có thể thấy lượng người xem, vui là chính. Thơ đâu có thể "trình bày" giữa đám đông như... đá bóng, như biểu diễn ca nhạc được. Nhưng, người ta thích thì cứ làm, có điều thấy tiền của bỏ ra mà xót xa cho những người nghèo.
      Nhà thơ, nhà văn vốn nhạy cảm với nỗi đau đời. Không phải ai cũng là một Nguyễn Du, nhưng cạn nghĩ, đặc biệt là những nhà thơ, nhà văn chắc chắn ai cũng đồng cảm với Nguyễn Du, không chỉ với truyện Kiều mà còn ở những tác phẩm khác, Văn tế Thập loại chúng sinh, chẳng hạn. Vì thế, tôi vẫn tin rằng, có không ít nhà thơ, dù tham dự hay không, cũng đôi chút băn khoăn khi thấy tiền bạc của nhân dân, tức ngân sách nhà nước, được sử dụng không hiệu quả.
      Hầu như quốc gia nào cũng dành tình cảm ưu ái với những người làm văn chương; người dân nào cũng ngưỡng trọng những văn nghệ sĩ nhưng mỗi quốc gia có một thái độ khác nhau về sự tôn trọng đó. Có nước, tôn trọng nhưng không quy luỵ; có nước mua sự đồng thuận bằng nhiều cách để được tiếng tôn trọng,... Nhà chức trách có lý của họ và các nhà hoạt động văn chương cũng nên biết mình là ai...

      3. "Lập thân tối hạ (tiểu) văn chương", Viên Mai nói vậy. Nhưng cũng có quan niệm "văn dĩ tải đạo", nghĩa là văn chương có thể mang đạo lý đến cho người. Xem ra sứ mạng của văn chương không hề nhỏ. Có những tác phẩm làm thay đổi cả một thể chế xã hội (hiểu theo nghĩa tác động của nó) hay làm thay đổi số phận con người. Từ đông tây kim cổ, biết bao tác phẩm văn chương đã tạo ra một cái nhìn khác về cuộc sống. Đó chẳng phải "văn dĩ tải đạo" sao?
      Hơn nửa thế kỷ trước, nhà văn Nguyễn Vỹ than: "Nhà văn An Nam khổ như chó!" vì "viết mấy năm trời kiết vẫn kiết". Hay xa hơn, nhà thơ Tản Đà, để sống và làm thơ, ông làm đủ thứ nghề, trong đó có lúc ông nhận viết văn tế, văn cúng, thậm chí làm thầy coi tướng số... Thế nhưng, Tản Đà hay Nguyễn Vỹ và nhiều người khác chưa bao giờ "than vãn" nỗi khổ của mình hay nhờ ai "tố khổ" giùm mình để mong nhận được sự giúp đỡ của mạnh thường quân hay của nhà nước. Tôi nghĩ, đó là thái độ đúng đắn của những người chọn văn chương làm chốn dấn thân, là sự tự trọng tối thiểu của người cầm bút. Tôi cũng tin rằng, những người làm văn chương mà được người khác hay cơ quan, hội đoàn nào đó lấy làm minh họa cho sự nghèo túng của văn nghệ sĩ thì họ coi đó là sự xúc phạm hơn là sự quan tâm.
      Tôi không chọn văn chương làm nghề kiếm sống vì tôi lượng sức mình không làm được gì cho chữ nghĩa. Tôi gắn bó với thơ văn như một người khách lãng du, "dừng chân ta ngắm cảnh bao la sầu", gửi chút cảm xúc vào văn chương. Nói cách khác, như một cách giãi bày của riêng mình. Nhưng, tôi trân trọng các nhà hoạt động văn chương như những người thầy khai tâm cho mình. Cũng vì thế, tôi thấy buồn và xúc phạm khi đọc đâu đó những bài kêu rêu, than vãn cho nhà thơ này, nhà văn kia. Tôi chợt nhớ đến hàng triệu đồng bào ta, từ thành phố hoa lệ bậc nhất như Sài Gòn hay ở vùng sâu vùng xa của các tỉnh heo hút đang gồng gánh cuộc sống một cách vật vã. Họ còn khổ gấp nhiều lần các nhà văn, nhà thơ nhưng có ai kêu giùm họ? Họ nhẫn nại và chịu đựng số phận không may của mình?
      Tôi nghĩ, không chỉ các nhà làm văn chương mà ngay cả những người lãnh đạo chính quyền mọi cấp nên có một quan điểm rạch ròi về nghề làm văn chương. Đó là một nghề như mọi nghề khác và ai đã chọn nghề thì đã biết những thuận lợi, khó khăn của nó. Xin đừng ưu đãi và đừng chờ ưu đãi. Anh chọn văn chương thì hãy làm văn chương mà sống hay làm thêm một nghề nào đó để nuôi nghề tâm huyết của mình, đừng chờ ngân sách hay đi xin tiền của nhân dân để phân phát cho hội viên in tác phẩm, đi nghỉ mát dưới danh nghĩa trại sáng tác này nọ. Các nhà văn, nhà thơ ngày xưa có ai nói đến trại sáng tác không nhỉ mà sao họ để lại những tác phẩm mà bất kỳ nhà văn nhà thơ nào cũng ước muốn, ghen tỵ.
      "Lời quê..."  chút nỗi niềm riêng tư, nếu có gì thất thố, xin được lượng thứ.

LƯU VỸ BỬU


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=217979

THÁNG 2 - ĐÁNH THỨC HOÀI NIỆM
vybuuluu | 26 Feb, 2010, 23:24 | NHỮNG NGÀY TÔI SỐNG | (373 Reads)
  Căn nhà này ba mẹ tôi làm từ lâu. Năm 1957, bão làm sụp nhà. ba sửa sơ lại. Đây cũng là tiệm chụp hình của ba tôi.
   Căn nhà này ba mẹ tôi tạo dựng lâu lắm rồi. Năm 1957, cơn bão làm sụp nhà. Ba sửa và chụp hình làm kỷ niệm.
   Căn nhà cũng là tiệm chụp hình của ba.

      Tháng 2, với tôi, là tháng sống với những hoài niệm. Không chỉ tháng 2 là thời điểm tết Nguyên đán mà còn là khoảng thời gian riêng, tôi dành cho mình.

      1.Tôi vẫn chưa quyết định được, có về Tam Kỳ ăn tết với mẹ tôi không? Có những điều nghĩ đơn giản nhưng khi cần một ý kiến rạch ròi lại khó vô cùng. Những suy nghĩ trái chiều cứ thay nhau xuất hiện trong trí khiến tôi ê buốt cả đầu. Đầu tiên, tôi muốn đi đâu đó cũng được, miễn là không phải Sài Gòn, không phải Tam Kỳ. Đi như một hình thức "ngủ đông" để không bị một cái gì, một ai quấy rầy. Một mình với thiên nhiên, với những người không quen, đối diện với chính mình để tìm câu trả lời : "Ta đã làm chi đời ta?". Câu này của một nhà thơ, tôi tình cờ đọc lại và mượn để dùng cho mình. Tôi đã sử dụng cuộc đời tôi thế nào nhỉ? Không biết người khác nghĩ gì, chứ riêng tôi, tôi nhận thấy, những gì ấp ủ, tôi mới làm được một phần nhỏ. Và, có những điều không còn cơ hội làm nữa rồi! Còn ba mẹ tôi, chắc ông bà cũng buồn cho tôi, buồn cho mình vì đứa con trai ông bà kỳ vọng rất nhiều đã làm ông bà thất vọng.
      Rồi, đầu tháng 2, một ý nghĩ khác: về Tam Kỳ ăn tết với mẹ cho vui, đến với tôi. Về Tam Kỳ thì quá vui và cũng hợp lẽ vì mẹ đã yếu. Đã vậy, em Tiên vừa mất, về để mẹ khuây. Bạn bè tôi ai cũng bảo nên về. Nhưng, từ sâu thẳm, tôi hiểu hết mọi lẽ, kể cả việc, ở Sài Gòn ăn tết, là chọn lựa cuối cùng.
      Căn nhà ba mẹ tôi tảo tần một đời dựng nên, thời gian vừa qua, trở nên một "chứng tích" với tôi. Tháng 12 năm ngoái, tôi về, chạm vào mỗi vật, mỗi góc ngách trong căn nhà là hoài niệm trở mình, thức giấc.

      Này, là nơi ba thường ngồi, lúc khỏe ông ghi chép những gì ông thấy cần thiết; lúc mệt, ông nghỉ. Ông viết thư cho tôi, hỏi ý kiến về căn nhà. Trước đây, lúc gia đình khó khăn, ông dự định bán căn nhà này, mua căn nhà nhỏ vừa cho ông bà ở, lấy khoản tiền dôi ra sinh sống, không làm phiền con cái. Tôi không chịu, một hai cố giữ căn nhà để làm nhà lưu niệm của ba mẹ. Cuối cùng, ông bà cũng chìu ý tôi. Bây giờ căn nhà đang xuống cấp vì thiếu người ở. Chị em tôi ai cũng có cơ ngơi riêng, căn nhà rộng thênh thang chỉ mình mẹ và vợ chồng đứa cháu ở để lo cho bà. Hằng ngày các chị em tôi lui tới nhưng đêm về, thì...
      Này, là chỗ em Tiên tôi trước đây làm nơi buôn bán. Những lúc vắng khách, em vào nhà trong, nằm trên chiếc giường xếp, nhìn ra. Ngày xưa, khi em chưa lập gia đình, này là chỗ em đặt cái máy vắt sổ, siêng năng làm ăn và thấy tôi túng tiền là chi viện. Thương anh là thế mà khi bệnh nặng, anh chăm thì lại sợ làm phiền anh. Phút cuối đời, thấy anh ra bệnh viện cứ một hai biểu anh về đi...
      Này là chỗ mà ngày xưa, khi còn ở quê nhà, mẹ vẫn bày bàn thờ cúng giao thừa. Khi còn căn nhà cũ, ba làm một căn phòng khách riêng. Trong lúc cúng, tôi pha bình trà, ngồi uống. Mẹ thì ít khi uống trà, thấy tôi lỉnh kỉnh với bộ ấm chén, chép miệng, nói không biết khen hay chê, nhưng rõ ràng là đầy tình thương: "Trẻ mà như ông già!". Năm đó, tôi chưa đầy 20 tuổi.
      Ôi, căn nhà thấm đượm mồ hôi, đầy ắp tình thương và cả những lo toan của ba mẹ tôi vẫn còn in hằn đâu đó. Tôi chạm vào thềm nhà là chạm vào kỷ niệm, từ lúc, căn nhà còn là mái tranh xiêu vẹo cách đây hơn nửa thế kỷ...

      2.Tháng 2 còn là tháng thiêng liêng của em. Cách đây 18 năm, tôi mừng em lên... 8. Một lần rồi thôi. Là biền biệt. Nụ hôn đã nát nhầu; vòng tay ôm đã buông rơi. Thế mà không ngơi nhớ về nhau. Cứ như mới chia tay ở đầu phố phút trước. 18 năm, thời gian đủ để một cô bé, một cậu bé trưởng thành. 18 năm, thời gian đủ sức thay màu mái tóc. Nhưng 18 năm, hay nhiều hơn thế nữa, thời gian lại không thể làm cũ đi tháng 2 của em. Tất cả còn tươi nguyên, tinh khôi như ngày nào.
      Vậy mà giờ đây, tôi quay lưng với kỷ niệm. Tôi không chối bỏ, không phụ bạc mà tôi chọn một cách ứng xử khác để giữ mãi những gì đã có. Tôi không biết cách chọn lựa của mình đúng hay sai nhưng, có lẽ, lúc này, đó là cách tốt nhất mà tôi có thể nghĩ được.
      Em tóc ngắn: trước, xõa ngang vai; sau, demigarçon cứ như một ân sũng mà tôi được nhận. Ai từng rơi vào cảnh tuyệt vọng khốn cùng, trong lúc cô độc, lẻ loi nhất, trong lúc ngực co thắt mà nhận được một bàn tay nâng đỡ, được truyền cho giọt cam lồ sẽ hiểu được tâm trạng tôi. Em đến tự nhiên như nắng, như mưa; hồn nhiên như cây cỏ mà khiến tôi tái sinh, cho tôi niềm yêu cuộc sống. Tôi nhớ em "dạy" tôi: "Anh nhắm mắt và nghĩ đến một đoá hoa nào đó, sẽ thấy bình yên đến với mình". Tôi ngoan ngoãn làm theo lời em nhưng không nghĩ đến đoá hoa nào cả mà nghĩ đến đôi mắt trong veo, bờ vai thon nhỏ và tiếng hát thầm thì... Tôi nghĩ đến em và nhận ra an lành đến với mình, ở lại với mình.
      Giờ đây, tôi và em cách nhau chừng 5 phút chạy xe nhưng sóng trùng trùng trong lòng. Tôi từ biệt em để có được em với tháng 2 mãi mãi. Tôi tin, em cũng nhận ra điều đó...

LƯU VỸ BỬU

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=216926

1 2 3 ... 29 30 31  Sau»