GIEO HẠT

 

      1.Ngôi trường có tên là Vân Côi nằm dọc bờ bắc sông Tam Kỳ hồi đó có 2 dãy phòng nếu tôi nhớ không lầm thì có tất cả 5 phòng học và một văn phòng tạo thành chữ L ngược. Từ sân trường nhìn ra bên trái là nhà xứ và cạnh đó là nhà thờ lớn nhất ở thị xã này. Nơi đây đã cất giữ của tôi 4 năm học tiểu học (tôi học lớp năm và lớp tư tức lớp 1 và lớp 2 ngày nay chỉ mất 1 năm học) với những kỷ niệm không thể quý báu hơn. Năm học lớp Nhất (tức lớp 5 bây giờ) tôi vẫn còn loắt choắt nhỏ con nhất lớp; trong khi bạn bè tôi con trai có đứa đã biết trốn các soeur hút thuốc con gái đã biết làm duyên (!). Chẳng trách được vì lúc đó có đứa đã 15 16 tuổi rồi trong khi tôi chưa đến 12 tuổi phải sửa khai sinh để đủ tuổi thi tiểu học. Nhưng tôi sau này mới biết chứ lúc đó cứ "con này thằng kia" loạn xạ chẳng phân biệt được lớn nhỏ. Tôi nhớ năm lớp nhì (tức lớp 4 ngày nay) dạy chúng tôi là soeur Anna. Soeur dáng nhỏ nhẹ đi đứng nói năng chưa bao giờ to tiếng ngay với những đứa đầu têu chuyên nghịch phá trong lớp. Có đứa hư quá soeur nói không được ngồi khóc và sau đó dẫn chúng tôi qua nhà thờ cầu nguyện. Không biết Chúa nghe lời cầu nguyện hay mấy đứa nghịch thấy soeur khóc mà sợ mà hối hận không dám phá nữa. Ngược lại với soeur Anna là bà Nhất cũng là Hiệu trưởng của trường. Tôi quên mất tên thánh của bà Nhất chỉ nhớ tên đời của bà là Nguyễn Thị Thu Cẩm vì bà ký tên trong học bạ. Bà Nhất dáng to khỏe trên tay luôn cầm cây roi đuôi cá đuối học trò trong trường sợ bà một phép dù tôi chưa thấy bà đánh đứa nào. Hồi đó tôi còn nhớ tường đối diện với hai dãy bàn học phía trên bảng đen là câu châm ngôn viết chữ in thật lớn: TIÊN HỌC LỄ HẬU HỌC VĂN. Còn trên bảng đen cứ mỗi tuần có một câu cách ngôn ví dụ như tuần này là câu : "Một chữ nên thầy một ngày nên nghĩa" thì tuần sau sẽ đổi thành: "Ăn quả nhớ người trồng cây". Và chúng tôi sẽ được học những bài luân lý chung quanh câu cách ngôn đó. Tôi nghĩ những bài học hồi nhỏ nhất là trong giáo khoa thư đã tạo dấu ấn để chúng tôi mang theo trong hành trang của mình sau này.

      2.Vừa rồi trong dịp khai trường các cơ quan báo chí đăng dẫn câu nói của ngài Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng bộ Giáo dục: "Học làm người trước khi học lấy chữ" như một "lời vàng ý ngọc". Thực ra câu nói này chỉ là "diễn nôm" phương châm quen thuộc: "Tiên học lễ hậu học văn" thôi. Có điều tôi lấy làm lạ là sao đến bây giờ trong dịp khai giảng ngài Phó thủ tường mới tuyên ngôn? Trễ tất nhiên rồi! Nhưng tình trạng suy đồi đạo đức xuống cấp luân lý dường như đã vượt quá giới hạn khiến ngài Bộ trưởng phải "huấn dụ" cho học sinh cả nước? Tôi không dám lạm bàn chỉ xin có một ý nho nhỏ: "Phương châm đó trước hết là dành cho các thầy cô giáo các nhà sư phạm các nhà quản lý giáo dục.". Hiểu khác đi thì sẽ chỉ là hình thức! Và lẽ ra phương châm này phải được thực hiện khi chúng ta bắt đầu có trường học chứ không phải đến lúc thấy "lễ" băng hoại mới vội vàng "gióng cờ khua trống" làm phong trào. Tuy nhiên nói như người đời thường nói trễ còn hơn không chỉ mong các vị hoạt động trong ngành giáo dục hiểu thấu đáo và thực thi đầy đủ có trách nhiệm phương châm này để khôi phục "lễ" không chỉ trong trường học mà còn ngoài xã hội nữa. Chúng ta gieo gì sẽ gặt nấy. Không thể gieo những hạt giống hư thối cùn bừa mà mong thu hoạch quả sai trái ngọt được? Ngay khi có hạt giống tốt mà không chăm bón bảo vệ đầy đủ cũng chẳng mong có mùa màng bội thu! Chúng ta quay lưng thờ ơ với những di sản cha ông để lại hay thẳng tay phủi sạch hoặc vơ vào tất cả mọi thứ nhận được mà không có chọn lọc không gạn đục khơi trong... đều tạo ra những nguy hại không chỉ trước mắt mà còn ở tương lai. Thực tế cho thấy chúng ta đang trả giá cho những sai lầm của mình không chỉ ở ngành giáo dục. Trường hợp phân ban là một điển hình. Không biết bao nhiêu học sinh sẽ lao đao vì "được chọn làm thí điểm" cho kế hoạch phân ban này. Giáo dục không chỉ phục vụ yêu cầu phát triển xã hội mà còn một chức năng khác không kém quan trọng là nền tảng cho một xã hội nữa. Sự phát triển không cân đối đã sản sinh ra tư tưởng thực dụng học cái xã hội cần học ngành để dễ xin việc có thu nhập cao bổng lộc tốt chứ không phải học để phát triển xã hội!

LƯU VỸ BỬU

Chasmine

If If inamroftion were soccer, this would be a goooooal!

Kristanna

The hoetnsy of your

The hoetnsy of your posting shines through

Lưu Vỹ Bửu

Gửi Anh daophantoan

Họ vẫn nhớ nhưng có lẽ do bận rộn nên lắm khi quên cả.
Cám ơn anh.

daophantoan

Trăm năm câu chuyện"Trồng Người"
Người bây giờ ít nhơ lời Người xưa

Lưu Vỹ Bửu

MINH ĐAn mến

Cám ơn em đã đồng cảm và chia sẻ. Mong rằng sự đồng cảm của chúng ta sẽ tạo ra một điều gì đó tốt đẹp.
Chúc em vui an lành.

MINH ĐAN

Thăm anh

Đúng là gieo hạt ngọc rồi...
Lọ Lem cũng có sự đồng cảm với nhận định của chị Hằng Thúy. Trong anh có hai đường thẳng song song một tự hào một trăn trở...
Cũng khuya rồi chúc anh ngủ ngon nghen.
LỌ LEM ĐẤT VÕ S BLOG

Lưu Vỹ Bửu

hangthuy mến

Anh cũng nghĩ vậy. Có điều viết ra những chất chứa trong lòng để mong nhận được những tri âm là một hạnh phúc anh mong được như thế.