NHỮNG NGÀY TÔI SỐNG

 

THÁNG 10: XỬ THẾ NHƯỢC ĐẠI MỘNG

      1.Sáng nay ngồi tiếp chuyện với anh Th. tại một quán cà phê ở K300 đường Cộng Hòa. Câu chuyện xoay quanh mệnh số con người và dừng lại ở chỗ thôi thì phước phần ai người đó hưởng và cố gắng sống chân thành tử tế với mọi người. Đành thế chứ biết giải thích thế nào chuyện hai chị em sinh đôi ra đời cách nhau chừng 10 phút đồng hồ mà cô chị thì sướng như bà hoàng cô em thì vừa lận đận tình duyên vừa khổ vì miếng cơm manh áo? Có tiền kiếp không? Tôi thì tin có nhưng bảo giải thích thì... lắc đầu chịu thua. Nhắc đến chuyện này thực ra tôi muốn nói đến một chuyện khác. Chuyện chúng ta đang sống trong một thế giới "lắm người nhiều ma" (mượn tên một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Khắc Trường). Người viết hoa và Ma cũng viết  hoa. Ở đây Ma và Người sống xen kẽ nhau chưa biết ai tốt ai xấu. Có khi Ma cứu người; lại có khi Người hại người. Có khi Ma hiện nguyên hình của một hình nhân không đầu không chân hù dọa người qua đường. Lại có khi Người hiện thân là một cô gái xinh đẹp lẳng lơ ban cho người này kẻ kia những cơn hoan lạc. Có khi Ma hiện thân thành một người ăn mày rách rưới hôi hám nhưng tấm lòng trong sạch từ tâm. Có khi Người là một quan chức áo quần bảnh bao lên xe xuống ngựa nhưng tâm hồn rác rưởi tanh tưởi. Vì thế nhiều lúc vô duyên gặp Ma mà hạnh phúc; hữu duyên gặp Người lại bạc phận không chừng!

      2.Khi người ta bắt đầu bước lên đến đỉnh đời sẽ nghĩ gì? Con dốc vừa trải qua ngoái nhìn lại thấy kinh hãi. Bao nhiêu gập ghềnh thác lũ và có cả êm đẹp nhung gấm đã hằn lại những dấu ấn không thể nào quên. Có những lúc nó khiến ta vui vẻ dạt dào niềm tin nhưng cũng không ít lần nó làm ta ngã quỵ nản lòng. Nhưng rồi ta cũng lên đến đỉnh đời bằng những lối đi khác nhau do người này chỉ dẫn hoặc do chính ta mò mẫm tìm đường. Con dốc vừa trải qua nhiều khi giúp ta phấn chấn bước xuống dốc đời trước mặt nhưng cũng có khi làm đôi chân ta ngại ngần do dự khi đi về bên kia đời. Nhưng ta không thể quay lại nên dù muốn hay không ta cũng phải tập quên những gì có thể để tiếp tục những bước khó xuống dốc đời còn lại. Và không khỏi có những lúc ta tự hỏi "Ta đã làm chi đời ta?" như một nhà thơ từng hỏi! Cha mẹ sinh ra - cứ lấy một hoàn cảnh bình thường hoàn cảnh của số đông làm ví dụ - cho ta ăn học. Lớn lên cưới vợ gả chồng ta lại bắt đầu cái vòng lẩn quẩn: nuôi con cho con ăn học và báo hiếu cha mẹ. Đến khi không còn làm việc được nữa thì lại như cha mẹ ta ta ngồi chờ đợi con phụng dưỡng và... chờ chết! Cuộc đời đơn giản và nghèo nàn làm sao cho dù đó là một tỉ phú hay người chạy ăn từng bữa đều khổ như nhau! Tất nhiên không cái khổ nào giống cái khổ nào nhưng đều như nhau về cái khổ.

      3."Ta đã làm chi đời ta?". Ta sống trong ích kỷ trong vỏ ốc rồi nhìn ra ngoài kia mà chê bai mà than thân trách phận. Đó là lẽ thường thấy ở đời! Ta ôm cái nhiệt huyết ta nuôi cái hoài bão "xoay bạch ốc lại lâu đài ném thanh khâm sang cẩm tú" (Tài tử đa cùng phú - Cao Bá Quát) nhưng tài sơ trí thiển đức mọn tài hèn không làm nên chuyện gì cho xã hội lại không hiểu thấu lẽ đời cứ thở than "đầu thai nhầm thế kỷ" (thơ Vũ Hoàng Chương) trách đời sao ta là Bá Nha chẳng tìm thấy Tử Kỳ(!) rồi nhìn đời bằng đôi mắt xám. Thôi thì lỡ vận xin đừng trách cứ ai cam chịu đời cái kiến con sâu "côi cút làm ăn toan lo nghèo khó" (Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc - Nguyễn Đình Chiểu) mà trả nợ đời báo hiếu mẹ cha. Con dốc đời ta đang ở phía bên kia. Lên dốc dễ hay xuống dốc khó? Hình như chẳng khác nhau mấy! Đi lên khó nhưng sức trẻ; đi xuống dễ nhưng lực tàn. Đi lên còn hăm hở khám phá còn đi xuống sợ sệt cản đường khiến phía dốc bên kia trở nên nặng nề buồn tẻ. Ta "tiến thoái lưỡng nan" và trong một phút giây nào đó hay dùng ngôn ngữ nhà Phật thì trong một sát na ta nhận ra nỗi cô đơn khủng khiếp đang dày xéo tâm hồn. Đi xuống dốc đời mà gió thông thốc sau lưng mới hay đời ngắn thật. Người xưa than: "Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy; Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười..." (Cao Bá Quát) quả không sai! Mới đó tuổi hai mươi qua như bóng câu cửa sổ! Mới đó mà bầu máu nóng trong người đã nguội lạnh! Mới đó mà người tình đã bạc tóc môi phai...

      4.Chữ NHẪN (nhịn) nếu chiết tự theo kiểu chữ Hán thì trên là bộ Đao dưới là chữ Tâm. Đao đâm thấu tim không đau sao được! Nhưng nếu vượt qua được nỗi đau ấy là ta thành công ít nhất cũng thành công ngay thời điểm đó. Nhưng nhịn theo cách: lúc này ta đang yếu thế nên nhịn đợi đến hôm khác sẽ biết tay ta là cái nhịn mà chực chờ tai họa dù có thể tai họa sẽ không xảy ra (tiếc thay tôi đã nhiều lần nhịn như vậy!). Còn nhịn theo kiểu đức Jesus dạy: "Ai tát má bên phải con con hãy đưa luôn má bên trái cho họ" là cái nhịn để gieo hạt bình an cái nhịn hỉ xả theo đạo Phật (tiếc rằng tôi chưa được như vậy!). Đến quá nửa đời người mới nhận ra cái hư hỏng của mình e là đã trễ. Nhưng nói như người đời trễ còn hơn không nên trên còn đường đi về dưới dốc đời tôi tự đặt cho mình một nghĩa vụ: hãy sống tốt hơn nữa hãy khắc kỷ với mình và độ lượng với mọi người. "Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân" (sách Luận ngữ - Khổng Tử) cái gì mình không muốn thì đừng làm cho kẻ khác cái đạo lý sơ đẳng mà sâu sắc biết bao nhưng nhiều khi ta không thắng được những cám dỗ tầm thường sa vào những thị phi để rồi đêm đêm về đối diện với con người thật của mình lại não nề buông ra những tiếng thở dài. Đó không phải chính ta hành hạ mình sao? Đó không phải chính ta se dây buộc mình sao?

      5."Xử thế nhược đại mộng" (thơ Lý Bạch) quả thật đời là giấc mộng lớn (dài). Tiếc là khi lên đến đỉnh đời mới nhận ra sự thật đau xót đó để rồi hối hận vì đã sân si quá trong đời mình. Lẽ ra ta đã có được những bình yên nhưng cái bả danh lợi cộng với những viển vông hảo huyền đã quật ta tơi bời đã xéo đời ta thành những khúc phần oan nghiệt. Ai đó nói rằng địa ngục hay thiên đường cũng tự tâm mà có tự tâm mà ra. Nghĩ cho cùng chẳng sai! Ta đã tự mình gieo những hạt khổ lụy thì mong gì gặt được những mùa vui? Tháng 10 tôi cũng tự mình thu hoạch những gì đã gieo và trong mớ hỗn độn nhận được đó tôi bàng hoàng nhận ra cỏ dại nhiều hơn lúa vàng. Nghĩa là tôi đã sống hoang phí hay đúng hơn sống gần như vô vị một nửa thời gian có mặt trong đời. Thôi thì xin cắn cỏ lạy đời tôi rời xa bon chen rời xa ô trọc để vui sống với cảnh thanh nhàn an nhiên tự tại trong thế giới riêng của mình trong vòng tay yêu thương của bạn bè gia đình... Tháng 10 tôi cầu xin an lành được thư thái cùng em...

LƯU VỸ BỬU

       


India

Great Great insgiht. Relieved I'm on the same side as you.

Nelda

I don't know who you

I don't know who you wrote this for but you helped a brhtoer out. http://dmleakmspgs.com [url=http://pagezv.com]pagezv[/url] [link=http://mtogwkpm.com]mtogwkpm[/link]

Nelda

I don't know who you

I don't know who you wrote this for but you helped a brhtoer out. http://dmleakmspgs.com [url=http://pagezv.com]pagezv[/url] [link=http://mtogwkpm.com]mtogwkpm[/link]

Taran

Mighty useful. Make

Mighty useful. Make no mistake, I apitecpare it.

LVB

hangthuy mến

Anh vẫn mong sẽ được sống thư thái và an nhàn bỏ ra ngoài những hệ lụy. Cám ơn HT đã động viên. Chúc em vui.

Lưu Vỹ Bửu

Khải Nguyên mến

Rất cảm động khi được KN tặng cho bài thơ và chia sẻ những suy nghĩ về cuộc đời. Mong sao mọi điều được như ý cho cả hai anh em mình.
Chúc KN an lạc.

hangthuy

trưa nay ngủ dậy đọc những lời này mà nao cả lòng mà nghe tưởng chừng như mình đang ở một nơi xa xăm nào đó .Thôi thì hãy thư thái đi anh ạ cố gắng mà thư thái giữa cuộc đời còn quá bon chen này !

Khải Nguyên

Tháng 10 nhiều trăn trở nhưng thật đúng với cái nghĩa của hai chữ CUỘC ĐỜI. Ngẫm về nhân tình thế thái nhiều khi thấy lòng trĩu nặng rồi đành đưa tay khỏa nước để rồi bơi giữa nhân gian cuộc đời anh nhỉ?

Đọc câu: đức Jesus dạy: "Ai tát má bên phải con con hãy đưa luôn má bên trái cho họ" là cái nhịn để gieo hạt bình an cái nhịn hỉ xả theo đạo Phật (tiếc rằng tôi chưa được như vậy!). Làm em nhớ có một hành xử mà người ta vẫn nhắc nhau: "Nếu ai đó nhổ nước miếng vào mặt con con đừng vội mà lấy tay quệt ngang mà hãy bình tâm nín nhịn đưa tay vào túi quần lấy ra chiếc khăn mùi xoa mà chùi cho sạch vết dơ ấy nhưng nhớ là sau đó hãy bình thản ném chiếc khăn ấy đi xoay lưng mà bước ngẩng đầu mà đi con ạ!".

Em gửi tặng anh những vu vơ của em về chữ NHẪN:

CHỮ NHẪN

Tôi tập viết chữ NHẪN
Chữ NHẪN có “bộ đao”
Đè lên “bộ tâm” ở dưới.

Tôi hiểu
Là người phải biết vượt lên
Nếu không
Sẽ tụt hậu với chính mình
Và sẽ đau nỗi đau bất tận.

Tôi biết
Đường đời lận đận
Không dễ gì để bước đi.

Nhẫn nại kiên trì
Để cái đầu sắc lạnh
Nhưng con tim phải ấm nóng
Biết yêu
và biết thương.

Giữa can trường
Con tim có thể rỉ máu
Uất ức
Cắn răng
Cái nắm tay rất chặt
Để im lặng bước qua.

Có khi rẽ ngang để tránh né cái hố nhập nhòa
Rồi ngẩng cao đầu bước tiếp.

Có khi lùi một để tiến hai
Nhưng có một điều phải nhớ đừng phai:
Hãy là chính mình bạn nhỉ?

Cái đầu bền gang vững chí
Con tim ấm nồng tình bạn hữu thiêng liêng
Chữ NHẪN cho ta biết yêu thương.