TRUYỆN

 

ĐÊM SƯƠNG GIÁNG

1.Thục dụi mắt nhìn ra cửa sổ. Trời mờ mờ sáng sau bức rèm mỏng. Thục không thể xác định được bây giờ đã là mấy giờ. Đêm qua đúng hơn là từ chiều hôm qua khi chiếc xe tốc hành dừng lại ở góc ngã ba Thục đã thấy choáng ngợp trước quang cảnh phố núi. Những ngôi nhà mái ngói đã chuyển sang màu nâu đỏ nằm lặng lẽ trong vườn cây trên các sườn đồi nửa như muốn giấu mình nửa như muốn phô trương một cách kín đáo trước những đôi mắt tò mò của người qua lại. Khí trời lành lạnh khiến Thục quên cả nhọc nhằn của chặng đường dài. Cô xốc lại chiếc ba lô trên vai nhắm ngọn đồi trước mặt đi tới. Con đường lởm chởm đá sỏi dưới mỗi bước chân của Thục lại vang lên những âm thanh lạo xao nghe thật vui tai. Con đường dốc chạy men theo sườn đồi chè vắng lặng không một bóng người. Bầu trời xám trắng tưởng chừng như nắng đã về hết bên kia ngọn đồi dù đồng hồ trên tay Thục mới chỉ hơn 3 giờ chiều. Thục càng đi càng hăm hở. Cô bỏ đường lớn theo đường mòn lần vào đồi chè. Cô rẽ ngang rẽ dọc vừa đi vừa ưỡn ngực hít lấy hít để mùi đất thơm nồng và mùi lá chè thoang thoảng trong không khí. Thục ngắt ngọn chè non nhần nha giữa hai hàm răng trắng nõn. Những cây chè đang vào mùa thu hoạch xanh ngăn ngắt như kích thích tâm hồn Thục. Cô muốn hét vang lên giữa đồi. Đã hơn một lần cô phải kềm lại tiếng hát của mình nhất là lúc tình cờ Thục bắt gặp đóa dã quỳ vàng tươi nằm nép mình bên con đường mòn. Những cánh quỳ mỏng mảnh vàng rực có sức hút kỳ lạ khiến Thục phải ngồi lăn xuống đất nâng cánh hoa lên như muốn tìm trong màu vàng kia một điều gì đó lạ lẫm dẫu dã quỳ tuy không thường gặp nhưng cũng đã quá quen thuộc với Thục.

Lang thang trên đồi chè cho đến khi nghe đói bụng và mỏi chân Thục mới quay lại con đường chính. Hơn nửa giờ sau Thục đặt chân trên thềm đá xanh trước chiếc cổng sơn màu lam nhạt. Đây là căn nhà Thục sẽ nghỉ ngơi suốt thời gian ở thành phố này. Nhưng nhìn chiếc cổng đóng im ỉm và chiếc khóa to tướng trên chiếc cửa chính bằng gỗ phía trong một thoáng lo ngại trong Thục. Cô nhấn chuông chờ đợi thắc thỏm. Năm phút rồi mười phút chẳng thấy tiếng chẳng thấy bóng ai. Thục nhấn chuông một lần nữa rồi ngồi phịch xuống thềm cổng cho đỡ mỏi. Khi biết chắc là sẽ không có ai đón mình và trời đã bắt đầu nhá nhem Thục mới lững thững bước đi định bụng kiếm hàng quán nào tìm chút gì ăn đỡ và hỏi chỗ trọ qua đêm. Khi ra tới đường chính Thục nghe tiếng kêu ơi ới phía sau. Cô quay lại nhìn. Một cậu bé chừng 15 tuổi đang chạy tới. Vừa thở cậu bé vừa đưa cho Thục một tờ giấy gấp tư nói:

-Chị là chị Thục?

Thục gật đầu. Cậu bé nói tiếp:

-Chị Hạnh gửi cho chị.

Nói xong không đợi Thục lên tiếng cậu bé bỏ chạy mất. Thục nhìn theo bóng cậu bé khuất dần sau màu xanh đen của cây cối và chiều tà rồi mở tờ giấy ra đọc. "Tao có việc đột xuất phải đi Nha Trang ngay không chờ mầy được. Xin lỗi đã để mầy một mình ở đây. Chìa khóa nhà tao gửi cho anh Tú ông anh họ của tao nhà ngay đầu đường dẫn vào nhà tao. Mầy yên tâm mọi chuyện tao đã nhờ anh Tú lo cho mầy rồi. Vài ngày nữa tao về sẽ nói chuyện nhiều. Chúc vui! Hạnh". Thục lầu bầu trong miệng: "Biết thế tao chẳng thèm lên!". Và tự nhiên Thục thấy tủi thân. Cô muốn khóc...

-Chị đừng buồn! Thành phố này đã quá buồn rồi nên luôn cần người mang niềm vui tới.

Thục giật mình quay lại. Một thanh niên trạc tuổi Thục đang mỉm cười. Nụ cười tươi tắn và trẻ thơ vô cùng. Nhưng cùng lúc Thục nhận ra vẻ giễu cợt ẩn giấu sau nụ cười tươi tắn đó.

-Tôi tên Tú. Nhỏ Hạnh có nói với tôi về chị. Nó bảo nếu tôi không làm chị vừa lòng nó sẽ không để tôi yên.

Vừa nói Tú vừa nhún vai vừa bước về chiếc cổng. Thục chỉ biết đi theo chẳng biết nói gì lúc này. Vào nhà Tú bật đèn lên rồi bảo Thục:

-Đây là phòng khách. Phòng ngủ của chị đàng kia. Phía sau bên trái phòng khách là phòng đọc sách nghe nhạc. Còn bếp thì dưới kia nhưng chị sẽ không phải bận rộn chuyện bếp núc đâu ngoài việc pha trà cà phê.

Thục bước theo Tú như robot. Tự nhiên cô trở nên nhu mì hiền lành như chú mèo con.

-Thôi chị đi tắm cho khỏe. Tôi sẽ mang thức ăn đến cho chị.

Nói xong không đợi Thục có ý kiến Tú quay ra cửa. Thục nhìn theo cho đến khi Tú khuất sau cổng mới quay vào khép cửa lại. Đến lúc này Thục mới sực nhớ chiếc ba lô nãy giờ vẫn còn sau lưng. Thục tháo ba lô thả người xuống chiếc sopha thở ra khoan khoái. Cô nhắm mắt lim dim theo tiếng nhạc từ dàn CD mà Tú mở trước khi đi.

Thục nửa nằm nửa ngồi như thế không biết trong bao lâu. Mãi đến khi nghe tiếng gõ cửa Thục mới giật mình. Cô vội vã ra mở cửa. Tú bước vào mang theo hơi lạnh vào nhà. Thoáng thấy Thục Tú khẽ nhăn mặt:

-Chị vẫn chưa...

Thục đỏ mặt sợ Tú biết là cô vừa ngủ quên. Thục lắp bắp:

-Xin lỗi. Anh đợi tôi một chút thôi!

Khi Thục bước ra thì đã thấy thức ăn bày trên bàn nhưng không thấy Tú đâu cả. Một mảnh giấy. Thục cầm lên đọc: "Nửa giờ nữa tôi quay lại đưa chị đi chơi. Chị chuẩn bị sẵn nhé! Chúc chị ngon miệng Tú.".

Vừa đói lại gặp thức ăn lạ miệng nên Thục ăn vội vã ngấu nghiến. Khi cảm thấy no cô nhìn lại bàn ăn và thấy mắc cỡ. Hầu như mọi thứ Tú đem đến đã được Thục ăn sạch cả chẳng để lại một chút gì. Cô vội vàng dọn bàn ăn tranh thủ rửa chén đĩa rồi đặt ấm nước lên bếp pha trà. Khi quay ra phòng khách Thục nhìn thấy giỏ trái cây Tú đặt trên bàn từ lúc nào. Thục gật đầu nói một mình: "Anh chàng thật chu đáo và dễ thương!". Nói đến hai chữ cuối cùng Thục nghe má mình nóng bừng. Sực nhớ lời dặn của Tú Thục lục ba lô tìm cái áo khoác. Vừa lúc đó tiếng Tú ngoài sân vang lên:

-Chị Thục xong chưa?

Thục mở cửa bước ra.

-Chúng ta đi thôi! Tiếng Tú từ bóng tối vang lên. Thục nhìn một hồi lâu mới nhận ra Tú đang tựa lưng vào bờ tường trước hiên nhà. Giọng cô tự nhiên run run:

-Anh không vào uống trà à? Tôi pha để đón anh đấy!

-Không để lát nữa về tôi sẽ uống với chị. Bây giờ chị muốn tôi đưa đi đâu đây? Hạnh dặn tôi phải chìu theo ý chị không được cãi lại.

Hạnh bao giờ cũng thế. Ồn ào thích ra lệnh và một cây nhõng nhẽo. Thục hình dung gương mặt phụng phịu của Hạnh khi ra lệnh cho ông anh họ rồi bật cười. Cô nói với Tú:

-Anh đừng nghe lời Hạnh. Tôi chẳng biết gì ở đây cả. Anh dẫn tôi đi đâu cũng được.

-Vậy tôi đưa chị đi đẫm sương đêm. Chị kéo cổ áo lên kẻo lạnh!

Tú dẫn Thục lên ngọn đồi mà Thục đã ở đó gần hết buối chiều nhưng theo một hướng khác. Vẫn con đường nhỏ chạy vòng quanh nhưng hình như ít người qua lại trên đường này. Thục nói với Tú nhận xét này của mình. Tú gật gù:

-Chị nhận xét đúng đấy! Con đường này chỉ có tôi đi thôi. Thỉnh thoảng có thêm nhỏ Hạnh và Khánh thằng nhóc chị vừa gặp khi chiều đó.

Thục nhìn dáng Tú đi trước in hình trên nền trời xám. Đột nhiên cô buột miệng:

-Anh không phải người ở đây?

Nói xong Thục biết mình lỡ lời. Tự nhiên suồng sã với người mới quen. Nhưng cô không kịp làm chủ lấy mình. Biết sao được có nhiều cái không thể hiểu được trong cuộc sống này. Thục nói riêng với mình rồi cô cất giọng lúng túng:

-Xin lỗi tôi đã quá tò mò. Tôi không kịp giữ suy nghĩ của mình.

Tú quay lại nhưng vẫn bước đi. Những ngọn cỏ ướt đẫm sương chạm vào chân Thục. Cảm giác tê lạnh thật dễ chịu lan khắp người Thục.

-Chị tinh ý thật. Tôi mới đến thành phố này hơn một năm. Ban đầu dự tính chỉ là một chuyến đi chơi không ngờ bám rễ luôn.

Thục trở lại với bản tính sôi nổi vốn có:

-Có người níu chân anh rồi chứ gì?

-Giáng sương! Tú nói với giọng điệu thật tự nhiên không phủ nhận cũng chẳng xác định.

-Một cái tên đẹp! Thục nói và cô cố hình dung người con gái đã khiến Tú phải dừng chân ở đây cả năm nay.

-Vâng!

Thục nghe tiếng Tú như từ một nơi xa xôi nào vọng đến. Cô cũng không nén được xúc động.

-Và là một người con gái đẹp!

-Vâng!

Tú đi chậm lại rồi rẽ qua con đường bên phải. Anh trèo lên một tảng đá nằm chơ vơ trên sườn đồi. Thục dò dẫm bước theo. Những cơn gió nhẹ thoảng qua và Thục cảm thấy lạnh. Tú nhường cho Thục đứng trước nơi bằng phẳng nhất và cũng để che gió cho Thục.

-Chị lạnh à?

Thục im lặng. Tự nhiên cô muốn nằm dài ra duỗi chân thẳng ra. Cảm giác khoan khoái cô nghĩ thế sẽ không sao sánh được.

-Chị nhìn đi!

Tú nói và đưa tay chỉ về phía trước. Thục nhìn theo thấy từ dưới thung lũng những đám sương mù như  được thổi lên rất nhẹ nhưng cũng đủ để tạo ra ra những luồng sáng trắng nhờ. Những luồng trắng ấy bay là đà trên những ngọn chè như muốn ôm quyện lấy tạo thành bức tranh mờ ảo hư hư thực thực. Thục như thoát khỏi thực tại cô nhìn nhìn không chớp mắt và tưởng chừng như mình cũng vờn bay theo.

-Giáng sương!

Thục giật mình. Cô quay lại nhìn Tú. Cả hai không ai nói thêm một lời nào nữa. Mãi cho đến khi sương ướt đẫm tóc Thục cô khẽ run lên vì lạnh cô mới nói với Tú:

-Về thôi anh! Tôi lạnh quá.

Giọng Tú khàn hẳn đi:

-Xin lỗi chị tôi quên là chị vừa mới đến đây.

Trên đường về Tú bước nhanh hơn. Thục cố gắng bám theo và nhờ đi nhanh nên Thục thấy ấm lên. Khi tới trước cổng Tú nói với Thục:

-Nếu bị cảm lạnh có thuốc để sẵn trong ngăn kéo đầu giường ngủ của chị. Tốt nhất chị nên uống một ly sữa nóng.

-Thế anh không vào uống trà như đã hứa sao?

Tú lắc đầu:

-Thôi để hôm khác. Khuya rồi vả lại chị cũng đã mệt lắm rồi còn gì! Chúc chị ngủ ngon!

Nói xong Tú quay đi. Thục nhìn theo dáng cao cao gầy gầy của Tú xiêu xiêu trong sương mờ. Bỗng dưng Thục muốn khóc.

Thục khuấy một ly sữa như lời Tú dặn. Hình như trong nhà chẳng thiếu một thứ gì. Thục biết Tú đã chuẩn bị mọi thứ cho cô theo yêu cầu của Hạnh. Tú thực chu đáo Thục nghĩ thầm khi nhìn thấy trong tủ bếp có cả mấy gói mì ăn liền.

Thục tắt đèn quay về phòng ngủ. Căn nhà rộng hẳn lên nhưng chẳng hiểu sao Thục không hề thấy lo lắng. Cô cảm thấy mọi thứ ở đây thân thuộc với mình từ lâu rồi. Cô nhìn thấy một mảnh giấy để dưới chiếc đèn ngủ. "Ở đây điện thoại di động không gọi được sóng yếu lắm. Số điện thoại của anh Tú Hạnh ghi đây để phòng khi Thục cần. Hạnh"

Thục cười và cô đi vào giấc ngủ một cách êm ái bình thản.

Thục chẳng muốn ngồi dậy. Cảm giác ấm áp dễ chịu khiến Thục muốn vùi sâu vào tấm chăn màu xanh biển. Đôi khi sự biếng trễ cũng đem lại cho người ta sự thích thú. Chẳng hạn như Thục bây giờ. Cô cảm thấy như mình đang sống trong thế giới khác một thế giới cách xa hẳn cái thế giới mà cô vẫn hằng ngày đối mặt. Cô không còn nghe thấy những âm thanh ồn ã náo nhiệt của đường phố lẫn những tiếng cau có khó chịu của những người cùng làm chung phòng. Cô không nhìn thấy những bụi bặm tràn ngập trên đường đi cũng như những gương mặt bề ngoài cười cưới nói nói nhưng bên trong cứ chực chờ giành giật lẫn nhau.

Thục đổi tư thế nằm. Cô úp mặt xuống chiếc gối trắng tinh thơm mùi hương hoa hồng. Thục không thể nào tin được những gì cô đang tận hưởng là có thực. Như người vừa trải qua một biến cố trong đời mình Thục rũ sạch những ưu tư buồn bực trong lòng mình. Mười hai ngày phép năm ở một góc nhỏ thành phố xa lạ cũng đủ để Thục sống lại thời trong trẻo của mình. Và cả Tú nữa một người không hề chờ đợi đã nhẹ nhàng chiếm lấy một khoảng không nhỏ trong tâm trí Thục. Cô mang máng nhận ra rằng Tú cũng có một tâm trạng như mình. Trong mấy tiếng đồng hồ bên Tú với vài câu trò chuyện nhưng rõ ràng Tú đã làm cho Thục thấy nhẹ lòng đã giúp Thục nhận ra cuộc sống với tất cả góc cạnh của nó.

Thục xấu hổ khi nhớ lại đêm qua Tú đã làm Thục trở nên lố bịch. Lâu nay quen với cách sống đơn giản và đơn điệu Thục trở nên chai lì và công thức trong nếp nghĩ. Tú và đêm sương giáng đã làm Thục vỡ ra rất nhiều điều nhất là để hiểu những người chung quanh mình. Thục miên man nghĩ ngợi. Còn anh chàng Tú sao mà bí ẩn đến thế! Hơn một năm tự nguyện ở đây chẳng lẽ chỉ vì những đêm sương giăng kín đồi chè? Tú đã làm Thục bận tâm. Thục muốn chính Tú phải nói những điều mà Thục muốn biết trong kỳ phép này.

Thục rời chỗ nằm. Thục biết Tú đang chờ mình nhưng cô không hề vội vã. Thục nghĩ mình có quyền đỏng đảnh một chút. Vì thế cô nhẩn nha đến hơn một giờ sau cô mới mở cửa chào ngày mới.

Thục thấy chiếc giỏ đan bằng mây được ủ kín đặt ngay trước cửa lớn. Thục cầm lấy. Một mảnh giấy trắng lộ ra. Thục cầm lầy đọc: "Tôi nhờ chú bé Khánh mang thức ăn qua cho chị. Không biết nó mua cái gì nữa. Hy vọng sẽ không làm chị buồn lòng. Ngày hôm nay chị thích đi đâu thì đi. Tối nay tôi sẽ uống trà cùng chị. Chúc chị một ngày vui. Tú"

Thục thấy thất vọng và tự nhiên thấy trống vắng. Cô đang chờ Tú đến kia mà. Anh chàng Tú lời lẽ lịch sự trang trọng nhưng khi nói chuyện lại gần gũi tin cậy biết bao. Thục mỉm cười. Cô ngồi ngay cửa giở giỏ thức ăn ra. Mùi thức ăn thơm nồng kích thích bao tử Thục. Chưa bao giờ Thục thấy bữa ăn sáng ngon đến vậy. Không hiểu vì sao Thục tin rằng chính Tú đã mang thức ăn đến đây. Hơn thế nữa Tú đã dậy sớm để chuẩn bị bữa điểm tâm cho Thục. Thục tin chắc như vậy dù cô không sao giải thích được. Cùng lúc cô nhận ra dã quỳ nở rộ quanh nhà. Màu hoa vàng trong ánh bình minh ấm áp kỳ lạ. Lòng Thục ngập tràn sung sướng. Cô hiểu rằng trong cuộc sống niềm vui luôn ở rất gần... (còn nữa)

LƯU VỸ BỬU

                                                                    

hangthuy

Anh LVB ơi !Em dài cổ ra rồi nè hic...hic...

LVB

HANGTHUY mến

Cám ơn em đã quan tâm. Anh sẽ cố gắng.
Chúc em vui.

hangthuy

Em chả trông chờ gì cả .Thấy thích truyện này thì yêu cầu tác giả post tiếp thôi .Nếu anh rảnh rổi thì cho độc giả thưởng thức phần còn lại .còn không thì cũng đành chịu thôi

Lưu Vỹ Bửu

hangthuy mến

Sẽ cố gắng viết nhưng em đừng quá trông chờ một cái gì ở đây nhé.
Thân mến

hangthuy

Viết truyện là có hư cấu .Nhưng hư cấu ấy vẫn dựa trên nền tảng có thật .Vẫn có mẫu ngoài đời đấy .Em tin anh sẽ không dừng lại ở đây đâu ( vì có em đang chờ đọc mà - một độc giả trung thành với những truyện hay của anh cộng thêm hàng trăm nghìn độc giả khác nữa hihi)

LVB

hangthuy mến

Giống ai vậy? Không có mẫu ngoài đời đâu! Còn viết tiếp được hay không thì... hên xui (!). Bận quá em ơi!

hangthuy

ANH !
Em đọc miên man không nghỉ em thấy hình ảnh của TÚ giống một người...HT chờ đọc tiếp đừng để em dài cổ nhé.

Lưu Vỹ Bửu

nguyetlinh mến

Cám ơn em nhưng anh không biết viết được nữa không đây. Độ rày lu bu quá em ơi. Cái gì cũng ngổn ngang hết anh thấy chán cho mình quá rồi.
Chúc em vui.

nguyetlinh

Em thăm anh và đọc truyện ngắn.Truyện đang hay thì thấy từ còn nũa em đợi đọcb tiếp rồi có cảm nhận sau. Chúc anh an vui