NHỮNG NGÀY TÔI SỐNG

 

THÁNG 11: GIÓ THỔI QUA HỒN


1.
Đầu tháng 11 tôi về Tam Kỳ. Thấm thoát ba tôi đi xa đã tròn năm. Dấu vết cơn bão số 9 vẫn còn khá rõ trên những cánh đồng ngập nước trên những vườn cây xơ xác gãy đổ. Trời lúc mưa lúc tạnh con đường lởm chởm ổ gà khiến lòng vốn hoang mang lại thêm rối rắm. Mỗi lần về quê cái cảm giác ngộp thở và lâng lâng cứ tràn lên trong lòng. Những buồn vui luôn khuấy động theo từng tên đất tên người. Khi đi ngang qua ngả ba Vĩnh Điện - Hội An tôi bồi hồi nhớ lại cách đây cũng hơn 20 năm tôi và ba tôi từ Hội An về Tam Kỳ bằng xe gắn máy ba tôi chỉ cho tôi con đường tắt chạy men theo những cánh đồng thơm mùi rạ mới. Con đường này ba tôi đã đi rất nhiều lần từ ngày tiêu thổ kháng chiến rời Hội An để về vùng tự do. Hôm đó ba tôi nói: "Con đi để biết thêm!". Bây giờ tôi mới nghĩ ra để tôi biết thêm là một cái cớ còn một nguyên nhân khác nữa mà ba tôi không nói. Đó là ông muốn đi lại những vùng đất mà ông đã từng gắn bó mỗi khi có dịp. Cũng vì thế mà mỗi lần "chạm" đến những gì ba tôi để lại tôi lại "chạm" đến những thiêng liêng nhất trong cuộc đời ông. Hình như với tôi ba tôi luôn là một dấu ấn không thể phai mờ... Tôi về đến nhà trời đã quá trưa. Mẹ tôi gầy gò ngồi trên chiếc ghế dài mắt cứ ngóng ra cửa. Bà chờ đợi tôi như mọi khi biết tôi về. Câu đầu tiên bao giờ vẫn là: "Con ăn cơm chưa?". Tôi nắm chặt vai mẹ. Mẹ ốm đi rất nhiều. Tôi trả lời mẹ: "Con chưa ăn nhưng cũng không đói. Con rửa mặt thắp hương cho ba đã...". Bàn thờ ba vẫn vậy nhưng hôm nay có thêm một kỷ niệm của ba. Đó là tấm bằng Huân chương chiến công hạng 3. Trên đó ghi rõ tên ba tôi với chức vụ Trung đội trưởng Trung đoàn 93. Bằng này được ký cấp từ ngày 04 tháng 3 năm 1958 và tôi không biết được trao cho ba tôi từ khi nào. Đứa cháu gọi tôi bằng bác ruột nói: "Con tìm ra và đặt lên đây cho ông nội". Tự nhiên trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba tôi trong bộ quân phục vệ quốc đoàn với những địa danh quen thuộc thân thiết: Khánh Thọ Cầu Chìm Việt An ... Và ba tôi với nụ cười rất tươi...

2.Cũng thời điểm này tôi nhận thêm một tin buồn. Đứa em gái con chú ruột tôi giận chồng nông nổi hủy cuộc sống của mình. Anh chị em trong gia đình bạn bè của em những người thân quen ai cũng vừa thương vừa giận em. Em có tình tình xởi lởi sống hết lòng với bạn bè với anh chị nhưng lại là người hay tự ái khá bướng bỉnh. Em chịu khó làm việc và làm giỏi nhưng lại không biết tích lũy nên cuộc sống chìm nổi không ngừng. Tôi cũng nhiều lần góp ý thậm chí nặng lời với em nhưng chưa bao giờ ghét bỏ em. Em đi ngay lúc tôi về! Không biết đó là "số phận" dành cho tôi được gặp em lúc cuối đời hay không nhưng chắc chắn nếu tôi không về Tam Kỳ dịp này thì ngày em đi xa tôi không về được. Một điều đau xót là tất cả mọi người đều phải giấu không cho mẹ tôi và mẹ em biết chuyện này. Mẹ tôi và mẹ em như những ngọn đèn leo lắt sợ hai bà không chịu nổi! Chúng tôi bàn chuyện với nhau phải nhìn trước nhìn sau nói xa nói gần để hai bà không nghi ngờ. Nhưng liệu giấu đến khi nào thì không ai biết được. Tội nghiệp em và tội nghiệp cho mẹ tôi cho thiếm tôi... Cái chết của em thêm một lần nữa khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về số phận con người. Sống cho đúng ý nghĩa một con người không dễ dàng chút nào và cái chết đến với mọi người đơn giản như ngồi uống một ly cà phê ăn một bữa cơm. Nhìn dòng người đưa tiễn em tôi càng xót xa và càng thấu hiểu được một điều là đến khi nhắm mắt xuôi tay đến khi không còn nhận biết gì nữa ta mới biết được khi còn thở ta đã sống như thế nào. Khi biết được cũng là lúc ta không còn cơ hội để sửa chữa sai lầm. Vì thế hãy đừng để mình phải hối tiếc ngay khi mình còn đứng dưới mặt trời. Tôi nhìn ra ô cửa sổ máy bay mây trắng lớp lớp tôi tự nhủ hãy sống và yêu thương mọi người.

3.Cuối cùng em cũng quay về. Con chim muốn tách khỏi đàn để tự do bay nhảy theo ý mình đã đuối sức. Khoảng trời tự do ngoài kia không có chỗ cho em. Nói đúng hơn chỉ ưu ái với em một đoạn đường bay đủ để em nhận ra rằng không phải bầu trời nào em cũng có thể vươn cánh bay theo. Sự ngây thơ cả tin lẫn bướng bỉnh của em chỉ đủ để người khác "ngạc nhiên" một chút thôi. Và ngay cả em sau một vài chặng đường bay em cũng tự biết sức mình tự biết bầu trời của mình ở đâu. Em quay về lặng lẽ. Tôi cũng biết trước sau gì cũng có ngày này. Tôi không ngạc nhiên không vui mừng. Ngược lại tôi càng áy náy và lo lắng hơn. Bởi tôi hiểu em hơn ai hết. Em chịu đựng giỏi nhưng ít khi chịu nhún mình. Chính điều đó khiến em gặp nhiều thất bại. Từ lúc biết em tôi luôn ngạc nhiên khi em rất ít bạn. Những người bạn tưởng chừng sẽ gắn bó thân thiết với em rồi sẽ trở thành người xa lạ. Cuộc sống chính của em bao giờ cũng là ngôi nhà của em. Em có thể vui chơi đâu đó nhưng trước sau gì em cũng quay về. Bởi chỉ có nơi đó em mới sống thực với mình mới tạo cho em sự bình yên tạo cho em sức lực sinh tồn. Em mạnh mẽ biết bao dưới ngôi nhà đó và vì thế tôi yêu em. Tôi nhận ra điều này từ lâu và âm thầm chiêm nghiệm. Em sẵn sàng vứt bỏ tất cả để vun vén ngôi nhà của mình. Lặng lẽ quay về đôi mắt đầy lo âu nhưng gương mặt cứ hếch lên như xưa nay vẫn vậy. Tôi cũng nhận ra sự mệt mỏi trong bước em đi trong cách em nói dù em cố gắng che giấu. Ngồi với nhau tôi hỏi em: "Thấm mệt chưa?". Em gật đầu nhưng vẫn bướng bỉnh: "Chưa!". Tôi hỏi tiếp: "Quên hết chứ!". Em lại gật đầu nhưng vẫn lì lợm: "Cần phải quên hay sao?". Nhưng sau đó em mail cho tôi như muốn khóc: "Tất cả chỉ là những phút giây rong chơi. Tất cả rồi sẽ rơi vào quên lãng. Đừng nói gì với em lúc này nghe anh...". Em là vậy đó luôn muốn giấu mình!

4.Trước khi về lại Sài Gòn tôi ngồi với Thục Ngại và Cương ở quán cà phê bên dòng sông Tam Kỳ. Bạn bè gặp nhau biết bao nhiêu chuyện để nói. Chuyện vui chuyện buồn; chuyện nhà cửa chuyện cơ quan chuyện thế thái nhân tình... mỗi thứ một chút tạo nên không khí vừa thân thiết vừa mệt mỏi. Bọn mình già hết rồi một cái vỗ vai nhau cũng đủ để hiểu tình nhau! Mọi thứ trên đời này đang đi dần về phía vô cùng đối với tôi. Bạn bè vẫn là chỗ nương dựa tốt nhất cho tâm hồn. Mỗi khi thấy chới với tôi lại mong được ngồi với bạn bè (và với em). Như thế tôi mới thấy lòng mình bằng phẳng lại. Ừ mà nhìn lại tôi cũng ngạc nhiên cho chính mình. Sao tôi có thể vượt qua được những gập ghềnh của cuộc đời? Ai đã giúp tôi? Ai đã cho tôi tin yêu để không quỵ ngã giữa đường? Tôi nhớ đã không ít lần đang chạy xe giữa phố phường mà mắt tôi cay xè. Những giọt nước mắt rưng rưng dành cho thân phận mình; những đắng cay trút xuống đời mình một cách tàn nhẫn... mà có lúc tôi tưởng không sao gượng dậy được. Vậy mà tôi vẫn sống an nhiên dù thời gian đã quá tay khi vẽ những nếp nhăn lên gương mặt. Tôi nói với Thục Ngại Cương rằng tôi luôn mang ơn bạn bè. Ngoài gia đình bạn bè thực sự là nơi chốn đi về của tôi...

5.Tôi thắp nhang khắp các mộ hai bên nội ngoại; thắp nhang cho ba tôi cho con tôi và cho đứa em nông nổi khi buổi chiều sắp hết và cơn mưa lay phay theo gió thổi qua nghĩa địa hoang vắng. Tôi không vội vàng dù mưa có thể làm tôi lạnh cóng. Tháng 11 đã gần một nửa tôi đã qua một nửa đời và tôi muốn nghe gió thổi qua hồn mình để lại những gì và mang đi những gì! Mùi khói hương nồng trong không khí ẩm đục. Tôi nhận ra trên bàn tay mình không còn gì nữa kể cả buồn vui. Tôi như bay trong khoảng trời riêng của mình. Tôi mỉm cười sung sướng và đón chờ hạnh ngộ...

LƯU VỸ BỬU

Caro

You're the You're the grtaetse! JMHO

Chuckles

Thanks for another

Thanks for another great post. Where else could anyone get that type of information in such an ideal approach of writing? I’ve a prnstetaeion next week, and I’m at the search for such information.

Lưu Vỹ Bửu

Mỹ Hạnh mến

Ừ mới đó mà đã hơn 10 năm rồi. Thời gian nhanh quá em nhỉ! Biết em vẫn an lành vẫn vui với "khung trời nhỏ" của mình anh cũng hạnh phúc lây.
Mãi mãi vui tươi nghe em!

HTMH

Chào anh!tự nhiên nhớ buổi chiều góc quán cà phê với một chiếc lá tình cờ rơi trên mặt bàn đã vào thơ.Buổi chiều Sài Gòn ấy mới đó mà đã mười mấy năm rồi phải không ?
Em về bỏ lại buổi chiều
Bỏ quên góc quán hắt hiu gió về
Nỗi niềm như giọt cà phê
..........................

Lưu Vỹ Bửu

Phan Khuong mến

Cám ơn Khuong đã chia sẻ. Có lẽ cuối cùng - sau những bon chen vật lộn với đời sống - chúng ta lại quay về với mục đích thực của mình: Đó là sống thư thái yêu thương mọi người. Chúc Khuong an lành.

Phan Khuong

Đọc bài của anh thấy buồn quá! Tâm trạng của một người mà như của chung cả mọi người vậy? Cho Kh. chia buồn cùng anh về sự ra đi của em gái tên Th.. Kh. cũng tự nhủ: Hãy sống và yêu thương mọi người... sau khi đọc bài của anh.

Lưu Vỹ Bửu

Diệm thân

Lẽ sinh tử ở đời nói hoài không hết. Lê Đình Cương mới gửi cho mình cái thư cũng nói đến chuyện này và đặc biệt là nói đến bạn bè nói đến thời gian đang phủ lên cuộc đời mỗi đứa những thâm nghiêm và lặng lẽ. Có lẽ chúng ta đang đi gần về cái đích của mình. Vì vậy thôi thì sống an nhiên cho nhẹ lòng nghe Diệm.

Trương Duy Diệm

Lâu quá mới thấy post bào mới.
Đọc và nhớ đủ thứ quê nhà xa ngái chưa về được.Hẹn Tết vậy.
Nhanh quá bác trai mất mới đó tròn năm. Một nén nhang thắp lên để tưởng nhớ hương hồn bác chắc bác đang thanh thản nơi cực lạc.
Hôm đó nghe tin Th. mất. Buồn định viết cái gì đó cho Th. cho T.H - nhưng suy nghĩ mãi rồi yên lặng. Bởi chưng cũng một kiếp người phải chăng là sự sắp xếp của định mệnh của đất trời. Rồi thời gian sẽ giúp mọi người quên lãng bớt đi những đau thương phiền muộn. Với Th mình có quá nhiều những kỷ niệm những buồn vui từ hồi ở quê và những tháng năm ở SG.Gia đình mình rất quý Th hôm vừa nghe báo tin S. đã gọi để báo cho BảoDuy và PTD. Chỉ tiếc là Th. chọn cái chết trong hoàn cảnh khó chấp nhận. Nhưng làm sao trách được khi em đã thành người thiên cổ.
Lại một nén nhang để tưởng nhớ để khóc thương.
Sáng hôm qua ngồi cafe BB mình có nhắc đến người bạn học chung Văn Khoa ngày ấy đang lâm trọng bịnh tối lại bạn bè nhắn tin người bạn đó đã ra đi vợ chồng mình đến nhà tang lễ TP thì vừa liệm xong bạn bè ngồi với nhau cũng nhắc nhiều đến kiếp người đến cuộc đời đến số phận... Rồi mình nghĩ trong mỗi đứa cũng tự nghĩ tiếp theo sẽ là ai trong đám bạn ngồi đây .
Về nhà nằm mà cứ mông lung suy nghĩ về đủ thứ trên đời sáng nay đọc entry của Uyển lại nghĩ ngợi thêm. Thôi thì cứ sống cho nhẹ lòng cho qua ngày đoạn tháng và đừng mong mỏi gì hơn với hai chữ bình yên.
Nhé Uyển