NHẬT KÝ

 

NHỮNG NGÀY ÁP THẤP




   Ngọc Tiên và cháu gọi em bằng bà cô.

      1.Tôi về Tam Kỳ bằng chuyến bay sớm. Trời Sài Gòn vẫn trắng trong; nắng chưa lên nhưng bầu trời quang đãng báo hiệu một ngày nắng đẹp. Ngồi trên máy bay tôi chợt nhận ra một điều năm nay tôi về Tam Kỳ nhiều hơn mọi năm nhưng đều là những chuyến đi không vui. Hôm qua đứa em rể điện thoại báo tin em gái tôi trở nặng. Tôi chưa kịp quyết định thì đứa em trai kế gọi vào nói: "Anh thu xếp về đi!". Thế là vội vã thu xếp hành lý sáng sớm xách ba lô ra sân bay.

Sân bay Đà Nẵng cũng nắng vàng đẹp đẽ nhưng tâm trí tôi thực sự không còn chỗ để đón nhận. Tôi về nhà trong hoang mang vì chưa biết giải thích thế nào để mẹ tôi không suy nghĩ về  lần thăm nhà này. Cả nhà quyết định không cho mẹ tôi biết tình trạng sức khỏe của em tôi vì sợ bà bị sốc. Nhưng nói gì đây khi chị tôi tôi và đứa em gái cùng về nhà một lúc? Mẹ tôi đang ở trong tình trạng suy tim nặng. Bác sĩ điều trị cũng là người bạn thân của gia đình đã khuyến cáo: "Đừng để bà xúc động mạnh nếu không sẽ không cứu chữa được!". Tôi vào nhà và quyết định không nói gì hết chỉ đến ngồi với mẹ. Sau đó tôi thắp nhang cho ba tôi và lén chạy ra bệnh viện nơi em tôi đang nằm điều trị. Em vẫn tỉnh táo nhưng gầy ốm rất nhiều. So với một tháng trước đây khi em còn ở Sài Gòn thì bây giờ em sa sút đến độ không ngờ được. Em nhìn tôi không nói gì. Tôi hỏi chuyện thì em gật đầu thay cho lời nói. Tôi xoa bóp tay chân cho em mà nước mắt cứ chực chờ tuôn ra đến độ tôi không dám đối diện với em chỉ ngồi sau lưng em. Còn em tôi thấy em đang cố sức chống chọi cơn đau không một tiếng rên nhưng tôi cũng kịp nhìn trong khóe mắt em đọng hai giọt nước mắt...

      2.Tối hôm đó bản tin thời tiết thông báo có một đợt áp thấp đang tràn xuống phía bắc và khu vực miền Trung. Trời Tam Kỳ dịu mát và rất tuyệt cho những người yêu nhau lang thang trên phố hay vào các quán cà phê mỗi ngày một nhiều so với thị xã (thành phố) nhỏ xíu này. Nhưng lúc này cảm giác đó chỉ thoáng qua trong tôi. Chưa bao giờ tôi thấy mình nhỏ bé và bất lực như lúc này! Hầu như tôi không biết nói gì làm gì để vơi bớt nỗi lo trong tâm trí của chị em tôi. Chị tôi trực bệnh viện; tôi ở nhà với mẹ. Những đứa em tôi thay phiên nhau các công việc còn lại. Tội nghiệp nhất là đứa em thứ 6 và thứ 7 đang mùa làm ăn mà phải bỏ hết để lo cho em cho mẹ. Nhìn những gì đang diễn ra trong ngôi nhà cha mẹ một đời gầy dựng tôi mới thấy mình quả là đứa con hư. Lẽ ra là con trai lớn trong nhà tôi phải là vai chính. Đằng này khi gia đình có chuyện tôi mới có mặt như... làm vì! . Mọi việc đã có các em tôi lo đâu vào đó hết rồi.

Tôi ra bệnh viện thăm em. Em vẫn tỉnh táo nhưng hầu như không muốn ăn uống gì. Em gái thứ 7 tìm được người có sừng tê giác hằng ngày đến nhà người ta mài gần 2 tiếng đồng hồ đau cả tay mới có được một chút cho em mình. Nhưng em uống vào thì huyết áp lại tụt không biết do thể trạng hay do sừng tê giác thấy vậy không dám cho uống nữa. Em rể tôi cho biết em tỉnh táo và thản nhiên đón số phận nghiệt ngã đến với mình. Em tỏ ý muốn nằm gần ba tôi chứ không muốn nằm trong nghĩa trang Công giáo. Thế là em trai tôi chạy đi mua một lô đất đủ để cho em và sau này cho chồng em đúng với nguyện vọng của em. Tôi chứng kiến mà lòng như xát muối. Tôi cầu nguyện ơn trên xin cho em vượt qua bệnh tật sống thêm chừng 1 năm nữa thôi theo ý nguyện của em là nhìn con trai lớn của em thi đỗ đại học. Em cũng sợ sự ra đi của mình làm ảnh hưởng việc học của con. Tôi cũng tự nguyện xin chia sẻ cho em một vài năm tuổi thọ của mình. Nhưng nhìn em nằm thiêm thiếp trên giường tôi biết ơn trên đã quay lưng với lời cầu nguyện của tôi.

Tôi nắm bàn tay khẳng khiu của em nước mắt nghẹn ngào... Bên ngoài gió đông bắc bắt đầu thổi đến và những giọt mưa cuối mùa đang rơi.

      3.Sáng thứ 6 tôi ra bệnh viện. Em yếu nhiều nhưng vẫn nhận biết mọi việc. Thấy tôi ngồi xoa bóp tay cho em đỡ mỏi em lên tiếng (lần đầu  tiên kể từ ngày tôi về gặp em): "Anh về đi!". Tôi nói: "Anh ngồi với em chút nữa rồi về cũng được...". Tính em giống ba tôi không muốn làm phiền ai cả. Thấy anh chị em lo cho mình lúc còn khỏe em vẫn cứ than: "Mấy anh chị tốn tiền vì em nhiều quá!". Tôi về nhà và linh cảm một điều không vui sắp xảy đến khi thấy em cứ bấm đầu ngón tay cái và ngón tay trỏ hoài. Mẹ tôi hỏi: "Tiên có khỏe không con?". Tôi gật đầu không dám nói gì.

Trưa đứa em rể gọi điện bảo: "Tiên muốn về nhà...". Tôi trả lời: "Anh cũng thấy nên vậy!". Thế là chuẩn bị mọi thứ để đưa em về nhà. Em trai tôi chạy đi mượn bình oxy để dự phòng vì đã cuối tuần sợ không mượn được. Láng giềng của em nghe nói không ai bảo ai kéo qua dọn dẹp giúp nhà cửa. Vợ chồng em được mọi người quý mến nên khi biết em bị bệnh ai cũng tỏ ra tiếc thương. Tình cảm láng giềng khiến tôi nhẹ lòng đôi chút. Chuẩn bị mọi việc đã xong nhưng mải đến gần trưa thứ bảy mới đưa em về được. Tôi lại lo mẹ biết. Đêm hôm qua không biết tình mẫu tử hay vì đôi mắt bị nhức sau cơn tai biến mẹ không ngủ cứ hết nằm lại ngồi cả đêm. Nhà tôi lúc này ai cũng trở thành... diễn viên. Những đứa em tôi thương Tiên đứa nào mắt cũng đỏ hoe nhưng lại sợ mẹ biết nên cứ tìm cách tránh mặt.

Trưa chủ nhật tranh thủ lúc mẹ ngủ tôi chạy lên nhà Tiên. Em mệt nhiều tuy vẫn tỉnh. Tôi nói: "Anh đây!". Tiên chớp mắt tỏ ý biết rồi. Tôi hỏi: "Em muốn nói với anh điều gì không?". Tiên nhắm mắt không nói gì mà thực ra lúc này em không còn nói được nữa. Tôi bảo hai con của em xuống ngồi bên cạnh mẹ. Nhìn 2 đứa cháu không ai cầm được nước mắt. Tôi nói với em: "Hai con em đang ngồi bên đó". Em chớp mắt và tôi thấy cảm giác bất an trào lên trong lòng.

Tôi về nhà. Vừa cầm chén cơm thì đứa em thứ 7 gọi điện báo tin...

Lúc đó là 12 giờ 15 phút chủ nhật ngày 10 tháng 1 năm 2010 nhằm ngày 26 tháng 11 Kỷ Sửu.

      4.Đám tang em gia đình bà con họ hàng bạn bè đông đủ. Chỉ thiếu mình mẹ tôi. Hôm qua chị em tôi cùng bà con họ hàng ngồi bàn bạc trao đổi là có nên cho mẹ tôi biết em đã ra đi hay không. Dì tôi chị ruột của mẹ nói: "Theo dì thì nên cho mẹ các con biết. Nếu không sau này khi biết được bà uất lên không cứu được đâu!". Chị em tôi người thì đồng ý người thì lo sợ mẹ không chịu nổi. Cuối cùng nhờ bác sĩ chuẩn bị thuốc men phòng khi phải cấp cứu cho mẹ.

Nhưng tôi nghĩ mẹ tôi đã biết hết mọi chuyện. Bà chỉ chờ chúng tôi thông báo chính thức thôi! Linh cảm của người mẹ đã mách bảo cho mẹ. Chẳng phải vậy sao khi gặp đứa con nào bà cũng ướm gần ướm xa mỗi đứa một câu. Với tôi bà hỏi như đã biết: "Con Tiên mất có gặp giờ tốt không con?". Gặp đứa em rể thứ 7 bà hỏi: "Mấy con mua quan tài nào cho em vậy?". Còn em út tôi thì bà lại nhắc: "Mấy đứa con phải để tang cho nó đó!"... Trước tình cảnh này tôi nghĩ không ai có thể vững vàng được.

Cuối cùng người báo tin cho mẹ tôi biết chính là dì Sáu chị ruột của mẹ. Dì năm nay đã 86 tuổi mang trong mình đủ thứ bệnh nhưng dì là người bản lĩnh vững chải. Chính dì chứ không phải chị em tôi ngồi bên mẹ phân tích đủ chuyện và động viên mẹ. Chúng tôi thấy được an ủi rất nhiều.

Sáng sớm trời mưa và lạnh. Đưa em vào làm lễ trong nhà thờ. Nhà tôi có em và đứa em út lấy chồng có đạo nên theo đạo bên chồng. Lễ xong trời tạnh nhưng vẫn u ám và đe doạ sẽ tiếp tục mưa.

Trong lòng tôi mưa đã rơi đã trút từ nhiều tháng trước từ khi đưa em vào Sài Gòn chữa bệnh. Mới đây thôi tôi còn ngồi xoa bóp chân tay cho em đỡ mỏi. Mới đây thôi tôi còn ép em uống sữa uống măng tây... Vậy mà giờ đây tôi mất một đứa em mà tôi thương yêu.

Tôi biết số phần em ngắn ngủi việc em ra đi là điều có thể biết trước nhưng sao vẫn cứ bàng hoàng hụt hẫng và xót xa vô cùng...

Cơn áp thấp lạnh tê người. Lòng tôi cũng có một cơn áp thấp khác đớn đau...


LƯU VỸ BỬU

Emeline

It's like you're on

It's like you're on a mioissn to save me time and money! http://sofmefv.com [url=http://zjfnpqfx.com]zjfnpqfx[/url] [link=http://bgyrmukmcyf.com]bgyrmukmcyf[/link]

Dina

Ah, i see. Well tht'

Ah, i see. Well tht'as not too tricky at all!" http://nqdwoxfgnv.com [url=http://acfsboo.com]acfsboo[/url] [link=http://xdrlqpbi.com]xdrlqpbi[/link]

Emeline

It's like you're on

It's like you're on a mioissn to save me time and money! http://sofmefv.com [url=http://zjfnpqfx.com]zjfnpqfx[/url] [link=http://bgyrmukmcyf.com]bgyrmukmcyf[/link]

Taran

Wow! Great to find a

Wow! Great to find a post with such a clear mesgesa!

Coralee

The paragon of untsn

The paragon of untsnedandirg these issues is right here! http://vzpxsjf.com [url=http://fkoyqkosar.com]fkoyqkosar[/url] [link=http://ognmih.com]ognmih[/link]

Coralee

The paragon of untsn

The paragon of untsnedandirg these issues is right here! http://vzpxsjf.com [url=http://fkoyqkosar.com]fkoyqkosar[/url] [link=http://ognmih.com]ognmih[/link]

Welcome

Ya learn sotimheng n

Ya learn sotimheng new everyday. It's true I guess! http://hqypex.com [url=http://zllndn.com]zllndn[/url] [link=http://ngfvzyrmiah.com]ngfvzyrmiah[/link]

Jaylon

Now that's subtel! G

Now that's subtel! Great to hear from you.