"CỬA VẪN ĐÓNG VÀ ĐỜI IM ỈM KHOÁ"

      1.Tin giáo sư Ngô Bảo Châu được tặng huy chương Fields gây xôn xao dư luận khơi dậy niềm tự hào về trí tuệ Việt. Đồng thời cũng là dịp để mọi người từ người dân bình thường đến các nhà quản lý lãnh đạo nhìn lại những gì mình đã sống đã làm đã gieo. Bên niềm vui niềm tự hào -  phải có - còn có một nỗi trầm ngâm ưu tư khác. Đó là tại sao đến thời điểm này khi giáo sư Ngô Bảo Châu được dự đoán là sẽ được (và trở thành sự thật) tặng thưởng huy chương cao quý này thì dư luận đặc biệt là ở các vị lãnh đạo mới lên tiếng ca ngợi và đề nghị tặng thưởng huân chương? Khen thưởng là chuyện phải làm nhưng đọc thông tin trên báo có cảm giác người ta... vội vã chứng tỏ mình quan tâm đến nhân tài chứ không xuất phát từ chân thành mến mộ. Chẳng vì thế mà có lãnh đạo mời giáo sư Ngô Bảo Châu về nước làm việc với mức lương đặc cách ưu đãi là 5 triệu đồng/tháng? Tất nhiên phục vụ đất nước ai tính chuyện lương thấp hay lương cao nhưng nghe ngậm ngùi làm sao! Mức lương này quả thực so với mức lương căn bản 730.000 đồng/tháng thì quá lớn nhưng xin thưa lương một kỹ sư mới ra trường tốt nghiệp loại khá trở lên hiện nay nhiều nơi trả đến chục triệu đồng/tháng mà tuyển không ra. Để đánh giá chính xác sự ưu đãi này tôi cố công đi tìm mức lương hiện nay của các bộ trưởng nước ta nhưng rất tiếc tìm chưa ra. Ngay cái kho tư liệu khổng lồ Google cũng không thấy có. Căn cứ lời của ngài phó thủ tướng: "đặc cách" "lương ưu đãi" thì có thể tin là mức lương này lớn lắm rồi (!?).

      2.Cũng trong thời điểm này hai cuộc thi nhan sắc lớn diễn ra trên nước ta với phần thưởng dành cho người đoạt danh hiệu cao nhất lên đến cả tỷ đồng (chưa kể những "quyền lợi" kèm theo). Biết so sánh là khập khiễng nhưng không khỏi chạnh lòng khi thấy trí tuệ vẫn bị xếp sau nhan sắc. Mà đó là trí tuệ vượt lên tầm cao thế giới chứ không phải thứ "tốt mã" trong ao tù làng xã! Biết sao bây giờ khi người ta vẫn thích ngồi gần nhan sắc hơn sát vai với trí tuệ! Không phải lúc này sự "ngược ngạo" ấy mới bày ra mà đã từ lâu phần thưởng dành cho thành tích trí tuệ luôn bé nhỏ thậm chí rất bé nhỏ so với nhan sắc. Nếu trên thương trường người ta lấy sắc đẹp để làm mồi câu người tiêu dùng (gọi theo kiểu hoa mỹ là tiếp thị là đại sứ thương hiệu ...) thì có thể hiểu vì lợi nhuận luôn là thước đo hiệu quả của các nhà kinh doanh. Còn chúng ta luôn đề cao truyền thống hiếu học khoa trương về 4000 năm văn hiến mà cư xử rẻ rúng với tri thức với trí tuệ thì mong gì có được một Việt Nam giàu mạnh về kinh tế phong phú về văn hoá? Tôn vinh vẻ đẹp Việt là việc nên làm nhưng trước hết phải tôn vinh trí tuệ tâm hồn Việt. Đó là nền tảng để một đất nước phát triển.

      3.Tôi không dám khẳng định nhưng tin rằng nhận xét này cũng có cơ sở: Nước ta là một trong ít nước trên thế giới này coi trọng và ham thích... khen thưởng! Thử nhìn lại những năm qua có rất nhiều đơn vị nhiều cá nhân được tặng thưởng. Có thành tích thì được khen thưởng; đó là chuyện bình thường và cần thiết vì nó công nhận những đóng góp của đơn vị của cá nhân cho cộng đồng cho đất nước. Nhưng làm tròn trách nhiệm cũng được khen thưởng thì quả là quá hào phóng. Nhân kỷ niệm ngày thành lập một ngành nào đó chắc chắn sẽ có vài cá nhân đơn vị thuộc ngành đó được thưởng huân huy chương. Đã thưởng huân huy chương thì phải kèm theo hiện kim quy định gần như là... pháp lệnh đó được tuân thủ một cách triệt để. Tiền kèm theo suy cho cùng cũng lấy từ tiền dân đóng thuế. Ngay giáo sư Ngô Bảo Châu sau khi được tặng thưởng huy chương Fields cũng được đề nghị tặng thưởng huân chương. Làm cho thế giới nghiêng mình trước trí tuệ Việt như giáo sư Ngô Bảo Châu thì tặng mấy huân chương cũng không đủ. Quan trọng là việc tặng thưởng huân chương phải xuất phát từ thái độ trân trọng tri ân chứ không phải như trước đây khi một ca sĩ được giải thưởng quốc tế liền hối hả phong tặng "nghệ sĩ nhân dân" để rồi sau đó "nghệ sĩ nhân dân" này... vượt biên. Nếu "xếp chung hàng" với những người như vậy e rằng giáo sư Ngô Bảo Châu buồn nhiều hơn vui! Vừa rồi nghe nói việc phong tặng danh hiệu nghệ sĩ nhân dân nghệ sĩ ưu tú sẽ có những thay đổi lớn hơn dễ dàng hơn. Vì thế mà có tờ báo đã đưa tin là lúc đó sẽ có đầy dẫy những nghệ sĩ nhân dân nghệ sĩ ưu tú. Việc khen thưởng vẫn đang được triển khai vẫn đang được các ban ngành đoàn thể các đơn vị cá nhân khẩn trương thực hiện và có lẽ cho đến khi ban Thi đua khen thưởng từ cơ sở đến trung ương tất thảy đã được khen thưởng thì hy vọng khi đó mới hết chuyện "ta khen mình mình khen ta"?

      4.Hà Nội đang bước vào thời điểm nước rút của đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội. 1000 năm một cái mốc quan trọng đánh dấu sự hình thành không chỉ của một thành phố mà còn của cả đất nước. Nhưng nhìn cái cách thực hiện đại lễ này không khỏi băn khoăn. Hầu như người ta chú ý quan tâm quá nhiều vào hình thức kể cả những phù phiếm nặng về xa hoa. Trên thế giới nhiều thành phố cũng tổ chức kỷ niệm như ta nhưng người ta làm cách khác. Nhân sự kiện trọng đại này người ta giới thiệu vẻ đẹp những nét độc đáo về văn hoá con người phong cảnh di tích ... cho người nước ngoài biết mà tìm đến. Còn chúng ta thì cứ chú trọng đến những vụn vặt những hình thức và tiêu xài phung phí giống như 1000 năm mới có một lần để... xài. Hôm theo dõi cuộc thi hoa hậu nghe đại diện địa phương Quảng Ninh tuyên bố "chào mừng đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội" mà muốn bật cười. Trước đây Ngày thơ Việt Nam tổ chức khắp các tỉnh thành người ta vẫn cứ "chào mừng 1000 năm TL-HN" như thể nếu không có sự kiện này thì không tổ chức được hay sao?  Người ta kêu ra rả như cuốc mùa hè mà sao không biết ngượng nhỉ? Quen thói "nói nhiều" "nói theo" thì phải! Người ta đang trăn trở vì nét văn hoá thanh lịch của đất Tràng An xưa đang dần mai một và có nguy cơ mất hẳn thì sao không nhân dịp 1000 năm TL-HN mà chấn hưng mà tôn vinh? Làm vậy thiết nghĩ lợi ích nhiều mà ý nghĩa càng thêm sâu. Mong muốn là sau khi tổ chức đại lễ xong nên kiểm toán lại để xem đồng tiền bỏ ra đạt được những kết quả nào.

      5.Những ý nghĩ này tôi đã được nghe được đọc nhiều và cũng có những điều được nêu ra từ lâu nhưng sao vẫn chẳng thấy chuyển biến gì. Chợt nhớ lại câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên: "Cha ông xưa từng đấm nát tay trước cửa cuộc đời. Cửa vẫn đóng và đời im ỉm khoá...". Sao người ta lại thờ ơ với những tâm huyết như vậy nhỉ? Xin hãy tháo khoá mở cửa lắng nghe gạn đục khơi trong để thấy rằng nếu một giáo sư Ngô Bảo Châu làm rạng rỡ trí tuệ Việt thì bên cạnh đó hàng triệu người Việt Nam cũng mong muốn đóng góp sức của mình theo phương châm "quốc gia hưng vong thất phu hữu trách" để Việt Nam nghiễm nhiên đàng hoàng sánh vai với bất kỳ quốc gia hùng mạnh nào.

LƯU VỸ BỬU

Jennis

This forum needed sh

This forum needed shnakig up and you've just done that. Great post! http://nuqfnyzlfi.com [url=http://vbzjzpz.com]vbzjzpz[/url] [link=http://yheollwp.com]yheollwp[/link]

Bubber

You get a lot of res

You get a lot of respect from me for writing these helpful arcielts. http://nobdtxe.com [url=http://jfizsklp.com]jfizsklp[/url] [link=http://evrmsjmhro.com]evrmsjmhro[/link]

Affinity

motorola telsiz for

motorola telsiz for the huge review, but I’m really loving the new Zune, and hope this, as well as the excellent reviews some other people have written, will help you decide if it#;8217&s the right choice for you.

Vyolet

Right later than rep

Right later than report quite a few with the internet internet sites with your web situate straight away, we rightly exsetnively like your technique for blogging. I bookmarked it to my bookmark website list and will too be real checking back before long. Pls have a emerge by my internet internet situate in adding together and told me how you feel.

Lưu Vỹ Bửu

Kính gửi anh JPT

Chân thành xin lỗi anh tôi đã không muốn đề cập đến chuyện này nữa. Vì vậy mong anh đừng comment dù anh LVT hay bất cứ ai có ý kiến khác với anh. Nếu các anh muốn tranh luận xin các anh cho số điện thoại email hay blog để tự trò chuyện cùng nhau (các anh cứ gửi ở đây).
Tôi rất làm tiếc phải viết những dòng chữ này.

LeVanTho

Kính gởi anh Phieuvan - JBT.
Anh lại sa đà vào câu chữ những trích dẫn trong cả entry và những comments. Anh có viết và trích câu (đại ý):Sai lầm nào cụng có thời gian để sửa sai. Tôi hoàn toàn đồng ý với anh ở điển này nhưng tôi muốn biết thời gian đó là bao lâu. 5 năm 10 năm 20 năm hoặc lâu hơn nữa. Sai lầm hồi cải cách ruộng đất đến khi biết sai và sửa sai thì những nạn nhân của sai lầm đó đã thành người thiên cổ.
Anh có đề cập đến những nội dung góp ý trên các comments và cho rằng có những người có ý dựng chuyện biếm nhẽ xách mé ...Tôi thì không bao giờ làm chuyện đó trên những comt của mình - mặc dù tôi comt rất nhiều cho nhiều entry của nhiều blogs khác nhau bởi tôi nghĩ những ý kiến góp ý chân thành và mang tính xây dựng mới mong cho có sự thay đổi nào đó từ sách lược của những người có trách nhiệm.
Tôi nhớ có lần đọc 1 entry của Trương Duy Nhất sau đó tôi có comt lại với ý là ước sao những người có trách nhiệm đọc được bài viết đó. TDN trả lời là "họ đọc hết đấy anh ạ ...".
Còn comment của tôi vừa rồi chủ blog cho là kết luận giùm rồi tức là tác giả đồng ý với tôi chủ đề chính của bài viết nên thôi tôi không luận bàn thêm chỉ vui với anh vài ý nhỏ vậy. Và cũng vui khi một entry mang tính xã hội được mọi người quan tâm và trao đổi.
Chúc anh vui.

nguòi cũng thích học toán

góp lời

Cái HỮU TRÁCH của một kẻ chẳng tài cán gì như tôi là không ngồi đấy để mãi than van mà vô tình gây rối cho người “đang gỡ từng mối rối của cuộn tơ”. Ở đây tôi muốn nói nhà nước Việt Nam chúng ta đã trải qua nhiều sai lầm và họ đang dần gỡ từng mối thắt sai nhầm đó.
(Phieuvan_Thlangdu)

Tôi gắng mần thinh nhưng câu này trúng quá đành phá lệ cảm ơn anh JPT đã nói thẳng băng những cái điều cần nói rõ ràng bây giờ ngay cả trên vnweblogs có rất khiều người cứ thích "ngồi đấy để mãi than van mà vô tình gây rối cho người “đang gỡ từng mối rối của cuộn tơ”. mà còn tự tin ghê gớm rằng đã góp phần to nhớn cho nước nhà tiến lên. Thiệt tình!!!
cho tôi mạn phép mượn entry này để góp chút lời mọn.
Cảm ơn và chúc vui.

Lưu Vỹ Bửu

Kính gửi anh Phieuvan

Tôi rất vui khi có người đọc góp ý bất cứ bài viết nào của mình dù đó là ý kiến phản biện.
Tuy nhiên tôi nghĩ chúng ta cũng nên có điểm dừng anh ạ!Quan niệm suy nghĩ không phải ai cũng có thể đồng nhất. Vì vậy xin mạn phép anh cho tôi "đóng" phần "tranh luận" (tạm gọi là vậy) ở đây.
Chúc anh khỏe.

Lưu Vỹ Bửu

Thân gửi anh LeVanTho

Cám ơn anh đã "kết luận" giùm tôi. Đó chính là mục đích của bài viết. Chúc anh sức khỏe và cám ơn anh đã chia sẻ.

LeVanTho

Kính gởi anh Phieuvan-JPT.
Xin phép anh LVB cho tôi trao đổi với anh một vài chuyện chung quanh những comments của anh qua entry này :
1. Trước hết tôi thầm cám ơn anh - một độc giả có những quan tâm khá thích thú qua những bài có tình thời sự trên các blogs(tôi đã đọc đâu đó những comments của anh trên những blogs khác).
2. Về những nội dung anh nêu trong xung quanh entry này tôi thấy anh có vẻ nặng nề với những câu chữ của tác giả và nhất là chính sách đãi ngộ của nhà nước mình với những trí thức những nhân tài của đất nước - nhưng anh nhìn lại xem trong mấy mươi năm qua nếu nhà nước thật sự trọng dụng nhân tài trọng dụng trí thức thì đất nước mình đâu còn những khó khăn như ngày hôm nay.Miệng thì nói nghe "đã "lắm nhưng thực tâm như bài của anh Nguyện Quang Lập được trích lại trong comment 18 trên chắc anh đã đọc. Sự đố kỵ trong hành xử trong quan hệ xã hội và quan hệ công việc của những người quản lý vẫn đang là rào cản anh ạ.
Không phải 5 triệu hay bao nhiêu (vì theo GS Ngô bảo châu ông Nguyễn Thiện Nhân đâu có ngỏ ý mời anh ta về trong dịp gặp gỡ vừa rồi đâu ( nội dung này báo đăng nhiều chắc anh đã đọc)- như vậy có nghĩa là không có việc mời về và như vậy sẽ không đề cập đến thu nhập.
3. Theo thiển ý của tôi bài viết của anh LVB chủ yếu nêu lên gióng một tiếng chuông - như một nguyện vọng - là nhà nước mình - qua sự kiện Ngô Bảo Châu - Hãy có một kế sách với trí thức Việt nhân tài Việt để đất nước mình "sánh vai với các cường quốc năm châu" như Bác hằng mong ước.Vậy thôi.
4. Tuy anh có viết - có thể anh LVB không cần trả lời comment vừa rồi của anh nhưng tôi mạn phép vậy. có gì anh lượng thứ.
Chúc vui