HÀ NỘI NHỮNG NGÀY GIỮA THU

      1.Tôi rời Hà Nội khi bảng điện tử bên Hồ Gươm báo còn 21 ngày nữa là đến đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội. Sắp trung thu nhưng Hà Nội vẫn nắng gay gắt. Cái nắng nóng báo hiệu những cơn mưa sắp kéo về và cũng dễ làm người mệt mỏi.
      Suốt mười ngày trong chuyến đi tôi ở tại Hà Nội khoảng 2 ngày đêm. Khoảng thời gian ít ỏi này không đủ để quan sát hết Hà Nội những ngày cận lễ. Nhưng cũng đủ để tôi kịp ghi nhận rằng các vuông cỏ bên Hồ Gươm mới được trồng chưa kịp bén rễ. Ô Quan Chưởng vẫn đang che chắn để tân trang sửa chữa. Khu phố cổ vẫn bộn bề xe cộ chen kín lối đi. Ban đêm đèn màu sáng rực các biểu tượng của đại lễ; chương trình ca nhạc mừng Thăng Long - Hà Nội ngàn năm tuổi diễn ra cuối tuần bên Hồ Gươm chật ních người xem và cũng xô bồ hỗn độn. Tuy nhiên cái cảm nhận không thể xoá được là người ta đang tập trung dồn sức cho kỷ niệm "ngàn năm một thuở" này thật hoành tráng và nghiêng về... mặt nổi tức những cái mà người dân dễ dàng thấy dễ dàng nghe.
      Buổi tối quanh quẩn trong lòng phố cổ và tránh xa các khu "Tây ba lô" chúng tôi lang thang để tìm trong lòng đêm Hà Nội chút tinh hoa cũ càng chút hương hồn của "dấu xưa xe ngựa". Nhưng thật khó! Hà Nội bây giờ không như Hà Nội của thời trước. Không phải của  năm sáu mươi năm trước; cũng không phải của vài ba mươi năm trước. Hà Nội bây giờ đang cố gắng trở thành một Sài Gòn của phương Bắc và sự cố gắng đó đã phá hỏng một Hà Nội thâm trầm sâu lắng.
      Thật ấu trĩ khi cứ muốn Hà Nội bao giờ cũng là một Hà Nội của ngày xưa với 36 phố phường thấm đượm những nét rất riêng mà không đô thị nào trong nước có được với đê Yên Phụ lộng gió trong văn chương Tự Lực văn đoàn với tranh phố Phái nhạc Đoàn Chuẩn - Từ Linh ... Nhưng cũng thật ấu trĩ khi muốn biến đô thị ngàn năm tuổi này thành một thành phố trẻ như Sài Gòn ở phương Nam nắng gió muốn Hà Nội trở thành đô hội đầy đủ những  sắc màu vốn xa lạ và kệch cỡm với Hà Nội. Hình như trong quá trình phát triển một đô thị người ta thường có thói quen tập trung đến hạ tầng cơ sở đến những cao ốc mà ít lưu tâm đến phần hồn của đô thị ấy. Chính sự "ít lưu tâm" đó mà không chỉ Hà Nội còn có nhiều đô thị khác đang "lớn phình" rất nhanh nhưng lại nhạt nhoà bản sắc...

      2.Tôi tin rằng những người dân Hà Nội chính gốc hay những người có thời gian dài sinh sống ở đây và cả những người biết Hà Nội qua các trang sách những ca khúc đều yêu mến một Hà Nội "xanh xanh liễu rũ..." một Hà Nội "chiều mùa thu gió về rộng trên phố phường nắng vàng hồng tươi..." một Hà Nội "phố xưa nhà cổ mái ngói thâm nâu..." một Hà Nội hào hoa mà nền nã lãng mạn mà thâm trầm. Cũng giống như người ta yêu Sài Gòn phóng khoáng trẻ trung sôi nổi vậy. Tôi cũng yêu Hà Nội như vậy. Và Hà Nội trong tôi là 5 cửa ô là heo may thổi suốt mùa thu là những con phố nhỏ ấm áp ... Mỗi lần đến Hà Nội là tôi lại tìm đến một góc phố một quán nước bên đường để lắng nghe và trò chuyện với những người Hà Nội cũ. Những lúc đó tôi cảm nhận một Hà Nội của riêng mình: "Hỡi thành đô với linh hồn bách thảo; có nhớ ta chàng tuổi trẻ tóc bay; làm học trò không sách vở cầm tay; có tâm sự đi nói cùng cây cỏ...(thơ Đinh Hùng)". Hà Nội của tôi là "ánh đèn giăng mắc muôn nơi áo màu tung gió chơi vơi ... phố phường rải ánh trăng mơ liễu mềm rủ gió ngây thơ...". Một Hà Nội tình tứ say mê: "Hà Nội chờ đón tết hoa chen người đi liễu rũ mà chi; Đêm tân xuân hồ Gươm như say mê Chuông reo ngân Ngọc Sơn sao uy nghi Đường phố vắng bóng đèn Chạnh lòng tôi nhớ tới người em;... Em tôi đi màu son lên đôi môi Khăn san bay lả lơi bên hai vai Trời thắm gió trăng hiền Hà Nội thêm bóng dáng nàng tiên...".
      Hà Nội bây giờ to lớn hơn hiện đại hơn đông đúc hơn. Đó là tín hiệu vui! Nhưng cùng lúc Hà Nội đang dần mất đi bản sắc riêng đang dần phai nhạt đi vốn văn hoá quý giá gom góp từ nghìn năm mà người ta vẫn gọi là thủ đô nghìn năm văn hiến. Đó không phải là nhận xét của tôi mà là của chính người Hà Nội của vợ chồng già về hưu mở quán nước con con bán cho khách nhàn du ở góc phố Nhà Chung.

      3.Nghe giọng nói của tôi cậu tài xế bắt chuyện: "Bác ở trong Nam ra?". Tôi gật đầu hỏi lại: "Còn cháu?". Cậu tài xế cười: "Cháu dân Hà Nội 2 bác ạ!". "Hà Nội 2?". Vẫn cười tươi: "Gần đây người ta gọi dân Hà Tây là người Hà Nội 2.". Tôi vặn: "Thế người dân hai xã ở Hoà Bình chắc là Hà Nội 3?". Cậu lái xe lễ phép: "Cái đó thì cháu không biết ạ!". Tôi tự nhủ đúng là người mình hóm hỉnh thiệt. Mục đích sát nhập Hà Tây vào Hà Nội chính quyền giải bày thế nào thì tuỳ; còn người dân thì "đơn giản" hơn: "Các quan mua đất cát ở Hà Tây nhiều nên muốn nhập vào cho có giá". Cũng như chuyện chuyển cơ quan đầu não về Ba Vì (may mà không thực hiện) cũng được người dân "kết luận" gon lỏn: "Cũng là đầu cơ đất cát cả thôi!". Ngay đại lễ ngàn năm Thăng Long - Hà Nội cũng có tiếng bàn tán: "Cơ hội ngàn năm có một để kiếm chác nên người người cơ quan này cơ quan nọ đưa ra nhiều "sáng kiến" để phết phẩy phần trăm... (?!).
      Những câu chuyện "lượm lặt" như thế trong suốt chuyến đi chỉ có giá trị làm vơi phần nào mệt mỏi đường dài. Nhưng khi vào viếng các đền chùa các di tích tôi mới nhận ra vốn tiếng Hán (bây giờ gọi là Trung văn) những năm đại học của tôi đã mai một hết cả rồi. "Văn ôn" mà tôi lười biếng nên vài chục chữ Trung quốc tôi chỉ nhớ được 1 2 chữ. Bất giác tôi nghĩ thế hệ sau này nếu không học Trung văn thì làm sao hiểu được những tư tưởng những nội dung ghi trên văn bia trong hoành phi câu đối? Mà không hiểu thì lấy gì để trân trọng quý giá? Ôi nếu trong vô vàn dự án chào mừng 1000 năm Thăng Long - Hà Nội có chút kinh phí nhỏ nhoi  dành để "phiên dịch" ra tiếng Việt những văn bia câu đối trong các di tích văn hoá trong chùa chiền miếu mạo dựng kề bên các nguyên bản chữ Hán để người sau có thể hiểu được những gì cha ông để lại.
      Đó là một cách thiết thực mừng đại lễ ngàn năm!
      Đó cũng là cách tôn vinh gìn giữ bản sắc văn hiến không chỉ của Hà Nội!


LƯU VỸ BỬU

Zaylin

That inighst would h

That inighst would have saved us a lot of effort early on. http://ayuaxnspa.com [url=http://pugnyxmhhbh.com]pugnyxmhhbh[/url] [link=http://mjtotpb.com]mjtotpb[/link]

Zaylin

That inighst would h

That inighst would have saved us a lot of effort early on. http://ayuaxnspa.com [url=http://pugnyxmhhbh.com]pugnyxmhhbh[/url] [link=http://mjtotpb.com]mjtotpb[/link]

Butterfly

A perfect reply! Tha

A perfect reply! Thanks for taking the troulbe. http://begwksnc.com [url=http://gmwzykumtu.com]gmwzykumtu[/url] [link=http://bcfpqzgttnv.com]bcfpqzgttnv[/link]

Rita

I read your
I read your potisng and was jealous

Chris

You are so awesome f

You are so awesome for helping me solve this myysert.

Chris

You are so awesome f

You are so awesome for helping me solve this myysert.

Chris

You are so awesome f

You are so awesome for helping me solve this myysert.

Destry

Knglwedoe wants to b

Knglwedoe wants to be free, just like these articles! http://abjdrlbee.com [url=http://anatntpu.com]anatntpu[/url] [link=http://zrtpnarpnj.com]zrtpnarpnj[/link]

Andie

That's not even 10 m

That's not even 10 mitenus well spent! http://dshqiue.com [url=http://nbpapucugin.com]nbpapucugin[/url] [link=http://nllotuhaxe.com]nllotuhaxe[/link]

Verle

Why do I bother cali

Why do I bother calinlg up people when I can just read this!