THU CHẠM VÀO BA BỂ

 

      Đêm mùa thu ở Ba Bể (và có thể những mùa khác cũng vậy) yên tĩnh lạ thường. Sau buổi giao lưu văn nghệ với các cô gái sơn cước đến từ bản Pác Ngòi là mục nướng cá suối lai rai với rượu ngô và rượu... Tây. Mặc dù cá suối ở đây ngon chẳng kém gì cá Niêng ở miền núi Quảng Nam nhưng đám rượu cũng nhanh chóng tàn. Uống rượu bên than hồng của đêm lửa trại có những thú vị riêng nhưng dưới ánh trăng non sương giăng mờ mờ trên dãy núi sự ồn ào của "tục tửu" e không thích hợp.
      Tôi không uống được bia rượu. Lúc này tôi ao ước có được một ấm trà và một vài người bạn. Ngồi đó chẳng cần nói năng gì chỉ lẳng lặng nghe sương đêm len lén thấm vào người; lẳng lặng cảm nhận hương núi rừng xua đi những bụi bặm phố phường;... Chỉ vậy thôi là cuộc sống trở nên nhẹ tênh. Mà quả thật khi đặt chân đến hồ Ba Bể sự mệt mỏi của quãng đường dài 250 km từ Hà Nội lên đến đây nhanh chóng tan biến trong tôi.
      Đêm ở Ba Bể lung linh như trong huyền thoại xa xưa. Trăng non chênh chếch trong sương mờ. Cảnh vật yên ắng không một âm thanh không một bóng người. Cái thinh lặng không làm người ta thấy lẻ loi cô độc mà gợi lên những thi vị những bềnh bồng của cảm giác gặp lại người tình đầu sau mấy mươi năm bặt tin... Tôi ngồi trên lan can nhìn ra. Bây giờ thì khó phân biệt được núi rừng. Một màu xanh đen dưới ánh trăng nhạt nhoà khiến tôi liên tưởng đến cảnh vật trong câu chuyện Từ Thức gặp tiên... Bất giác nhớ đến câu hát "...mây mờ buông xuống núi đồi và trong lòng mơ hơn cả ngoài trời. Cỏ cây hoa lá thương nhớ mãi người đi và dâng sầu lên mi mắt người về..." của bài hát Nụ cười sơn cước quen thuộc.

oOo

      Tôi rời khỏi giường trời vẫn còn tối. Tôi vốn mất ngủ dù chuyến đi dài khá mệt mỏi. Nhưng cái ao ước muốn là người đầu tiên nhìn bình minh mới thực sự làm tôi thêm khó ngủ. Tôi mở cửa bước ra ngoài. Trời se se với tôi là mát mẻ nhưng với những người bạn đồng hành từ phương Nam nắng gió thì chắc cần thêm một chiếc khăn quàng cổ hay áo khoát mỏng. Tôi nhìn lên khoảng không những dãi mây vắt ngang các sườn núi mỏng mảnh vừa đủ để nhìn thấy những rừng cây xanh mờ mờ ẩn hiện phía sau. Mỏng mảnh vừa đủ để cảm nhận rằng giữa cuộc sống thực còn có một thiên đường dành cho những người lương thiện tìm thấy niềm vui.
      Có thể nói bấy giờ chỉ một mình tôi với thiên nhiên Ba Bể. Những người bạn đồng hành nếu không say ngủ thì cũng nấn ná trên giường chưa muốn ra khỏi phòng. Tôi men theo đường mòn đến khu vực nghiên cứu thảm thực vật của vườn quốc gia Ba Bể đã bỏ hoang hương lá rừng ẩm mục sương khói và mây quấn quýt những sườn núi tạo thành một bức tranh thuỷ mặc không nằm trên khuôn vải mà hiển hiện trong tầm mắt. Tôi leo lên tầng thượng của quán cà phê vẫn còn đóng cửa. Những chiếc ghế đẫm ướt sương đêm nằm lẻ loi vì có lẽ cũng khá lâu ít ai đến đây. Từ sân thượng lộ thiên này nhìn tứ bề đều là núi tôi mặc sức tận hưởng quà tặng của thiên nhiên. Bất giác tôi thầm cám ơn những khách du lịch chưa đến đây và không muốn đến đây. Bởi nếu có dấu vết của họ Ba Bể rồi cũng trở thành Sapa trở thành Đà Lạt hỗn độn và tục luỵ.
      Buổi sáng mây thu bàng bạc trên tầng không lòng người thư thái và những cảm giác bình yên tự tại đến một cách tự nhiên như thể mở cửa phòng khách sạn chúng ta chạm mặt với một thế giới khác xa lạ nhưng quen thuộc gần gũi lạ kỳ.

oOo

      Ngồi trên thuyền xuôi theo dòng sông Năng. Nước từ nguồn đổ về đỏ ngầu phù sa. Con sông chạy giữa hai bờ núi thấp thoáng những bản làng người Tày ẩn hiện. Tự nhiên tôi chợt nhớ đến bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng: "Người đi Châu Mộc chiều sương ấy; Có thấy hồn lau nẻo bến bờ; Có nhớ dáng người trên độc mộc; Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa....". Tại sao nhớ thì không giải thích được! Chắc cũng vì những chiếc thuyền độc mộc nằm chơ vơ bên bờ sông? Hay những mái nhà tranh nho nhỏ nép bên triền núi? Hay dòng nước lũ... Mỗi thứ một chút như từng màu sắc để tạo nên bức tranh như từng nốt trầm bổng tạo nên giai điệu...
      Tôi cũng may mắn được đến nhiều nơi nhưng chưa nơi nào tạo cho tôi cảm giác sảng khoái mà êm đềm mãn nguyện mà tiếc nuối như Ba Bể. Ba Bể nên thơ nhưng không chỉ có câu chuyện thần tiên mà còn có sự hùng vĩ của núi rừng. Cảm giác choáng ngợp ấy cứ đeo đẳng theo tôi và có lẽ sẽ còn nguyên vẹn những rung động ấy nếu cô gái hướng dẫn đừng quá nhiệt tình "bắt" chúng tôi phải đến tham quan thác Đầu Đẳng phải ghé nhìn Ao Tiên phải viếng đền An Mã. Thác ao và đền thì quá quen thuộc dù đó là cái ao nằm trên  núi và người ta kể rằng nơi đây ngày xưa tiên thường xuống tắm. Bây giờ thì tiên không có người trần cũng chẳng ai đến đây tắm tiên cả dù quang cảnh vẫn còn khá đẹp. Nhưng với tôi cứ dong thuyền chầm chậm trên Ba Bể im lặng thả hồn theo lớp lớp mây trắng phơi trong sắc nắng vàng ong ong của mùa thu đến muộn để hồn quấn quýt mãi "chẳng về xuôi...".

oOo

      Nếu lúc này ai hỏi tôi muốn gì chẳng ngẩn ngại tôi sẽ nói liền: "Xin giữ nguyên Ba Bể như vậy!". Ích kỷ? Có lẽ vậy nhưng những gì trông thấy tôi sợ Ba Bể rồi đây chỉ còn lại cái tên. Thay vào đó là sự ồn ào xô bồ và cả nhếch nhác nữa. Những điều đó sẽ xoá đi điệu đàn tính buồn buồn sẽ làm mất đi những giọng trầm trầm của các cô gái hát then...

LƯU VỸ BỬU

Tháng 9/2010

Lưu Vỹ Bửu

Bạn tranthienthi mến

Đó không phải bút hiệu mà là tên khai sinh của mình. Cái tên do "nhà sản xuất" ra mình đặt cho. Cũng nhờ cái tên này mà mình luôn được bạn bè nhớ đến vì... không đụng hàng.
Bạn có học Trần Cao Vân hay ở Tam Kỳ không mà biết tên đầy đủ của mình vậy?
Cám ơn bạn đã biết mình và chúc bạn an lành.

tranthienthi

Hỏi thăm

Hỏi bác 1 câu:
Phải hồi xưa bác ký Lưu Toàn Vỹ Bửu ?
Trần thiên thị

Lưu Vỹ Bửu

Thanh Chung mến

Nếu sắp xếp được Thanh Chung nên đến một lần để tận hưởng thiên nhiên và tịnh tâm. Có thể nói ở VN hiện nay chưa có nơi nào vượt qua Ba Bể về cảnh thiên nhiên còn khá nguyên vẹn vẻ hoang sơ môi trường thoáng đãng sự yên bình và cả món cơm lam chấm muối đậu phụng ngon tuyệt giá chỉ 4000 VND/ống.
À bài BẢO KIẾM của TC rất duyên dáng ấn tượng lắm. Phục tài TC đấy!.
Chúc TC an lành.

Thanh Chung

Em chưa đi đến Hồ Ba Bể bao giờ. Lúc nhỏ đi học hình như có bài tập đọc về địa danh này. Nay đọc bài viết của anh em cảm nhận được sự thanh bình thư thái của nơi đó. Em cũng lo nếu cứ khai thác du lịch bừa bãi như ở nước mình thì sẽ đến một lúc những danh thắng thiên nhiên sẽ trở thành khu resort tư nhân mà dân thường không thể đặt chân hoặc sẽ thành... bãi rác.
Chúc mừng anh đã kịp đến Ba Bể khi vẫn còn chưa muộn.

Lưu Vỹ Bửu

Nguyễn Minh Hương mến

Hơi bất ngờ khi biết em cũng đã từng sống ở Bắc Kạn! Hồ Ba Bể đẹp và hùng vĩ biết bao. Anh vẫn muốn đến đó để quên mọi thứ trên đời. Tiếc rằng chuyến đi của anh ngắn ngủi quá sợ mai này khi có dịp quay lại thì Ba Bể không giữ được nét duyên dáng cũ.
Chúc em an lành.

nguyenminhhuong

Chúc mừng anh có chuyến du lịch Ba Bể! năm ngoái em cũng ra họp mặt đơn vị ở Bắc Kạn và đoàn đã về BB với những phong cảnh : trên núi dưới sông tuy em sống từ nhỏ với núi sông nhưng lần nào đến với Hồ BB là em như được sống lại thời thơ ấu và mọi phiền lụy đời thường dường như tan biến!!!
Chúc anh vui khỏe!