TAM KỲ NGÀY VỀ

        1.Tam Kỳ đón tôi bằng những trận mưa như trút nước. Mưa nặng hạt và dai dẳng rất khó chịu. Anh chàng tài xế tắc xi chia sẻ: "Đoạn này như vậy là tốt rồi. Khu ngoài tỉnh nước ngập nặng lắm đến tắc xi cũng không chạy được!". Tôi cười buồn nghĩ đến những ngày sắp đến nếu cứ mưa như thế này thì việc tổ chức cúng mãn tang ba tôi khó trọn vẹn như ý. Những khu dân cư được quy hoạch xẻ ngang xẻ dọc ngổn ngang đất đá cỏ cây lúp xúp và nước đọng thành ao thành hồ. Không biết người ta quy hoạch như thế nào nhưng người dân bình thường chẳng chút kinh nghiệm chuyên môn nhìn thực trạng cũng lắc đầu ngán ngẩm: "Chỉ cần vài năm nữa sẽ trở thành những khu ổ chuột và ... kẹt xe!".
Quả thật những con đường "be bé xinh xinh" nơi trải nhựa nơi bê tông giao cắt  nhau như bàn cờ... tướng; xe vừa nhấc ga thì đã vội vàng buông ra và thắng gấp vì đã đến giao lộ. Có lẽ để nhanh chóng "đạt chuẩn" đô thị loại 3 nên Tam Kỳ đẩy mạnh việc mở đường thành lập các khu dân cư bất chấp quy luật cũng như khả năng vốn có. Lần trước về Tam Kỳ tôi được người bạn đưa đi xem những ngả tư... cụt. Nghĩa là cũng một ngả tư nhưng chỉ đi được 3 hướng; một nhánh còn lại chỉ là ngõ cụt (!). Nhưng bi kịch nhất là hệ thống thoát nước. Có nơi cống xả thấp hơn hồ chứa nên thay vì xả nước thì biến thành cống ngăn nước từ ngòai tràn vào. Còn hệ thống cống nước trên đường Phan Chu Trinh đoạn từ nhà thờ Tin Lành vào tới Kênh Hạnh nhuộm (tức kênh N4(?)) làm từng khúc rồi để đó chẳng nối được với nhau nên mỗi khi mưa xuống thì nước từ cống nếu không trào ra đường thì cũng chảy ngược vào nhà dân...

2.May mắn mưa cũng tạnh. Chiều hôm đó bạn bè biết tôi về rủ nhau đến quán cà phê Nguyên Hương trên đường Tôn Đức Thắng. Quán thiết kế khá xinh xắn cà phê không ngon lắm nhưng bù lại nhạc nghe được và góc nhìn khá đẹp. Ngồi với bạn bè ở quê tôi phát hiện ra một chi tiết thú vị: Nếu bạn bè ở Sài Gòn gặp nhau thường nhắc đến chuyện cũ chuyện hồi đi học hay chuyện quê nhà; còn bạn bè ở Tam Kỳ gặp nhau lại nói chuyện... thời sự. Đại hội tỉnh đảng bộ vừa xong thông tin ai trúng ban chấp hành ai rớt ai "cố đấm ăn xôi xôi lại hỏng" ai trúng thường vụ và ai thuộc "vậy mà cũng trúng" cứ râm ran suốt buổi cà phê. Tôi ngồi nghe thi thoảng góp ý chứ xa quê lâu ngày nhớ chẳng bao nhiêu mà biết lại càng ít ỏi. Những cái tên lướt qua trí nhớ có khi gợi lên một cái gì xa xưa không hình thù; có khi như một cái gì đó xa lạ. Nhưng tôi dù không muốn phá vỡ không khí êm đềm của một buổi chiều mùa thu mưa vừa tạnh trời vừa hửng nắng quanh bạn bè thân thiết nhưng cũng phải thở dài khi nghe thông tin cậu O. một nhân viên cũ trước đây đã không nghe lời tôi khuyên nên đi học thêm vì văn hóa còn quá thấp nay đã có bằng đại học dù thời gian đi học có thể đếm trên đầu ngón tay (!). Một cậu khác lấy bằng tốt nghiệp bổ túc văn hóa và bằng đại học trong vòng 3 năm (?). Bạn tôi quả quyết bằng của họ là bằng thật. Tôi cũng không nghi ngờ gì về điều đó nhưng cũng khẳng định họ học không thật. Nếu có ai đó cắc cớ kiểm tra kiến thức chắc chắn họ sẽ mỉm cười vì cái bằng và kiến thức không "đi đôi" với nhau. Một người bạn khác "can thiệp" nhằm ngăn chặn cái thở dài của tôi: "Đâu chỉ có những người này! Ngay ở Sài Gòn tớ cũng tin rằng nhiều vị có bằng cử nhân thạc sĩ hẳn hòi nhưng không làm được phép tính khối lượng. Điển hình là các "hố đen" trên đường đó. Một cái hố nguời ta không tìm ra được cần bao nhiêu mét khối cát đá để lấp cho đầy khiến xe phải sụp hầm sụp hang   chẳng phải ư?" (!?).

3.Trời không phụ gia đình tôi. Nắng đẹp bà con họ hàng và bạn bè của gia đình tôi tới dự lễ mãn tang ba tôi rất đông ngoài dự kiến của anh chị em tôi. Đã hai năm ba tôi đi xa nhưng anh chị em tôi vẫn chưa "quen" với thực tế chưa nguôi quên cảm giác thiếu vắng ông. Tôi tin rằng không chỉ anh chị em tôi cảm nhận được mà bất kỳ ai khi vắng cha vắng mẹ đều có chung nỗi niềm này. Dẫu ba tôi trong những năm cuối đời cũng không phải là người quyết định mọi điều liên quan đến chúng tôi nhưng có ông ngồi đó nghe chúng tôi bàn bạc thảo luận... thâm tâm anh chị em tôi vẫn thấy yên lòng. Nay không còn ông cảm giác trống vắng không ngừng lan rộng tạo nên một khoảng không khiến anh chị em tôi hụt hẫng. Phải nói ba tôi mất đi như nhiều người cha khác chúng tôi mất đi một chỗ dựa một chỗ về và đặc biệt là cảm giác sợi dây liên kết giữa anh chị em tôi giữa gia đình tôi với bà con họ hàng giữa thế hệ ba tôi vời những thế hệ sau đó dường như bị đứt đi; hoặc bị đe dọa đứt đi... Vì thế nhìn bà con từ Hội An từ Đà Nẵng vào lòng tôi rưng rưng. Cả cuộc đời ba tôi ngoài việc mưu sinh nuôi 8 chị em tôi ông dành thời gian lo cho cả dòng họ mà ông là người được coi là trưởng tộc của đời thứ 19. Ông đi tìm bà con thất lạc trong chiến tranh truy tìm nguồn cội quy tập trùng tu mồ mả ông bà tổ tiên. Công việc thầm lặng ấy được ông toàn tâm toàn ý nhất là thời gian cuối đời để lo toan nên khi ông mất đi nhiều cô chú tôi đã phải lo lắng là không còn ai kế thừa công việc vốn dĩ phức tạp và đòi hỏi sự kiên trì bền bỉ này...

4.Vài ngày nữa tôi về lại Sài Gòn mang theo những nỗi niềm nặng trĩu trong lòng. Tam Kỳ bây giờ thay đổi nhiều. Cuộc sống nhìn từ bên ngoài thấy đầy màu sắc và âm thanh nhưng phía sau nó là những nốt nhạc trầm buồn bã là những gam màu xám xịt đến não lòng. Phía sau nhà ba tôi trước đây là những cánh đồng bạc màu nhưng là nguồn sống của nhiều gia đình. Giờ đây nó đã biến thành những ô vuông nhỏ bé là nơi ở mới của những người khác. Những ngôi nhà đang mọc lên cao thấp nhấp nhô thụt vào thụt ra tùy hoàn cảnh sở thích của từng gia đình. Tam Kỳ đang và sẽ có những cao ốc những khu dân cư mới... những tiêu biểu cho một đô thị hiện đại nhưng có đi sâu vào từng ngóc ngách mới thấy sự phồn vinh đó không được xây dựng trên nền tảng vững chắc. Một cái gì đó khiến người ta cảm nhận sự tạm bợ chênh vênh trong đó. Những quán cà phê mở dọc theo các tuyến đường mới mở. Các quán nhậu cũng phát triển theo. Tất cả vừa gợi lên sự ồn ào náo nhiệt của một đô thị nhưng đồng thời lộ rõ một cuộc sống đầy rủi may bất trắc. Tam Kỳ của tôi đã phôi phai nhiều. Cái hồn của thị xã nhỏ bé dễ thương này đang bị cái thành phố khoát lên những mỹ miều phồn hoa xa lạ. Bên cạnh nhà ba tôi là trường phổ thông trung học Phan Bội Châu. Nhìn những cô cậu học trò hôm nay đến trường tôi không sao tìm thấy hình ảnh của tôi và bè bạn. Cũng là học trò nhưng ngày trước chúng tôi hồn nhiên thơ mộng biết bao; còn bây giờ cũng áo dài trắng quần xanh nhưng trông lớp con cháu này có dáng vẻ của một người đi... mua chữ chứ không phải đi học (!). Mai này khi tạm biệt Tam Kỳ tôi biết mình sẽ buồn và có thể tôi sẽ khóc vì biết rằng tôi đã mất đi một điều quý giá nhất trong đời một con người.
      Và tôi cũng không rõ người bạn thân của tôi LĐC có nhận được "quyền lợi" của mình đã góp phần trong công trình đồ sộ "Địa chí Quảng Nam Đà Nẵng" dày 1800 trang không nữa!

LƯU  VỸ BỬU

Henrietta

Good to see a talnet

Good to see a talnet at work. I can't match that. http://bbemkkytx.com [url=http://oqaqcplvy.com]oqaqcplvy[/url] [link=http://dsgrckpwqa.com]dsgrckpwqa[/link]

Henrietta

Good to see a talnet

Good to see a talnet at work. I can't match that. http://bbemkkytx.com [url=http://oqaqcplvy.com]oqaqcplvy[/url] [link=http://dsgrckpwqa.com]dsgrckpwqa[/link]

Snowy

Phennmeoal breakdown

Phennmeoal breakdown of the topic, you should write for me too! http://tdxwfqgsuz.com [url=http://idicrgj.com]idicrgj[/url] [link=http://mzumaou.com]mzumaou[/link]

Snowy

Phennmeoal breakdown

Phennmeoal breakdown of the topic, you should write for me too! http://tdxwfqgsuz.com [url=http://idicrgj.com]idicrgj[/url] [link=http://mzumaou.com]mzumaou[/link]

Snowy

Phennmeoal breakdown

Phennmeoal breakdown of the topic, you should write for me too! http://tdxwfqgsuz.com [url=http://idicrgj.com]idicrgj[/url] [link=http://mzumaou.com]mzumaou[/link]

Dora

Woot, I will celarin

Woot, I will celarinty put this to good use!

ĐT

TB

Hiện ở QN có anh Nguyễn hữu Hiệp đương chức Ủy viên thường trực HDND tỉnh (Nguyên là lãnh đạo huyện Thăng bình) có lẽ là bạn anh đấy!

Lưu Vỹ Bửu

Nguyệt Linh mến

Cái cần mới lại không mới. Cái muốn giữ lại không giữ được. Vậy mới tiếc em ơi!
Chúc em an lành.

nguyetlinh

Thăm anh! và đọc bài viết. Ngày nay nơi nào cũng đổi mới nhưng có đổi mới thật hay không? khó nói lắm. Chúc vui.

Lưu Vỹ Bửu

Anh nguyenhuuhiep mến

Dạ làm con ai cũng vậy anh ạ! Một người thương yêu quý trọng mất đi luôn để lại những khoảng trống trong lòng mà không ai có thể viết một cách đầy đủ về nó. Cám ơn anh đã chia sẻ. À tôi cũng có một người bạn đã lâu không gặp tên là Nguyễn Hữu Hiệp ở Hà Lam Thăng Bình QN. Tên anh gợi tôi nhớ bạn cũ. Chúc anh an lành.