ĐAO TO BÚA LỚN HOA SỮA VÀ...

      1.Thói quen dùng những từ ngữ "đầy ấn tượng" thay cho cách diễn đạt bình thường đang trở thành... dịch bệnh lây lan rất nhanh. Bắt đầu từ các văn bản mang tính chỉ đạo đến các cơ quan thông tấn báo chí rồi ảnh hưởng luôn đến các blog cá nhân. Ví dụ như các diễn văn của những người giữ chức vụ lớn của các cấp luôn được gắn thêm từ "quan trọng" vào sau từ diễn văn (đồng chí bí thư chủ tịch đọc diễn văn quan trọng) nhưng thực ra sau khi nghe (hay đọc) thấy chẳng có gì để gọi là... quan trọng cả. Cũng những từ ngữ "thành công  tốt đẹp" "thắng lợi rực rỡ" "phát triển vượt bậc"... (mà không ai đánh giá được mức độ "tốt đẹp rực rỡ..." ấy cụ thể thế nào). "Diễn văn quan trọng" ấy có khi chỉ "quan trọng" trong một góc hẹp nào đó thôi. Ngược lại thông điệp của người đứng đầu một cường quốc nào đó được cả thế giới lắng nghe theo dõi vì có khả năng tác động tới thì lại thông tin sơ sài. Trong cuộc họp chi bộ có bí thư đảng uỷ tham dự đóng góp ý kiến cũng được "lên gân": "Đồng chí bí thư đảng uỷ đã có những ý kiến quan trọng...". Ý kiến được cho là quan trọng ở đây cũng là những điều ai cũng biết ai cũng nghĩ ra cả! Suy cho cùng gọi như vậy để... nịnh là chính.
      Cũng như cách người ta gọi kẻ ăn cắp là "cố ý làm trái" gọi kẻ bất tài không làm được việc là "khả năng hạn chế" gọi kẻ tham ô lãng phí là "thiếu tinh thần trách nhiệm" ... Thói quen dùng từ "đao to búa lớn" để ca ngợi hay vùi dập một ai đó thể hiện tính xu nịnh hay "bắt chước" chứ thực chất nhiều khi nội dung tải trong đó còn ngược lại với suy nghĩ của chính họ. Tỉnh nói "quan trọng" thì huyện xã cũng phải nói "quan trọng" chứ không thể nói khác được. Có lần tranh luận với số đồng nghiệp về một câu khẩu hiệu mà ai cũng thấy câu này có thể sửa lại đơn giản và gọn ghẽ hơn nhưng chẳng ai dám sửa hay đề nghị sửa. Một người nói: "Do ở trên đưa xuống" nhằm kết thúc tranh luận.
      Thời gian vừa qua nhân kỷ niệm 1000 năm Thăng Long Hà Nội cụm từ  "4000 năm văn hiến" cũng được nhắc đến nhiều nhưng tôi nhớ cách đây 50-60 năm và trước đó nhiều hơn thế nữa đã nghe nói đến "4000 năm văn hiến". Ai cũng nói từ lãnh đạo đến tổ dân phố từ các nhà sử học đến các cơ quan tuyên truyền nhưng không ai biết đất nước ta chính xác đã bao nhiêu năm văn hiến rồi. Cứ "4000 năm..." như thế mà phát ngôn như... mở băng ghi âm ra phát lại (!?).
      Người bạn tôi mở blog để "giao lưu văn nghệ" viết lời chào (hay slogan nhỉ?): "Ghi chép những trải nghiệm". Tôi vào đọc thì thấy hầu hết là thơ tình liền ghẹo: "Trải nghiệm tình à?". Bạn tôi cười trừ và... sửa lại thành "Ghi chép buồn vui" rồi sau đó là "Thích chi viết nấy"  nghe đơn giản và thấm vào lòng người liền.
      Theo tôi cứ gọi đúng bản chất sự việc cứ gọi đúng tên sẽ dễ nghe và... dễ hiểu hơn.

      2.Vừa rồi tôi về quê. Ngồi nghe những "sĩ phu" quê nhà bình luận chuyện thời sự. Trong vô số chuyện to có nhỏ có đáng lưu tâm có và thuộc loại "nghe qua rồi bỏ cũng có; có một chuyện liên quan đến một loại hoa. Đó là hoa sữa! Ở Hà Nội câu hát "Phố Quang Trung đường Nguyễn Du những đêm hoa sữa thơm nồng..." (Hoàng Hiệp) nghe lãng mạn tha thiết vô cùng. Bài hát này đã "tác động" đến tình cảm của những người yêu Hà Nội và hoa sữa được coi như một biểu tượng thanh tao quyến rũ của tình yêu thơ mộng. Có lẽ vì vậy mà thời gian vừa qua Tam Kỳ mang hoa sữa về trồng khá nhiều nhất là đường Huỳnh Thúc Kháng Phan Chu Trinh Hùng Vương... Lúc mới trồng thì ai đi ngang qua cũng nhìn với cặp mắt "ngưỡng mộ" mong ngóng một ngày cây sẽ cho hoa để đêm đêm "hoa sữa thơm nồng" khác gì Hà Nội! Rồi cuối cùng cây cũng cho hoa và khi hoa nở cả khu phố mới... bàng hoàng vì mùi hoa sữa. Người này thì kêu: "Nhức đầu quá đi!"; người kia thì lầm bầm: "Thúi không chịu nổi!"; người nọ than: "mùi gì ngửi không vô!". Thế là một đề nghị được đưa lên: "Yêu cầu chặt bỏ hoa sữa!". Lãnh đạo cũng "thấm đòn" mùi "hoa sữa thơm nồng" nên quyết định chặt bỏ.
      Hoa sữa cũng theo những "tâm hồn lãng mạn" vào đến miền Nam. Người bạn của tôi kể: "Lần đầu tiên được cầm một chùm hoa sữa và không dám... cầm lâu quăng liền không tiếc...". Từ thơ đến đời đúng là có một khoảng cách. Hoa sữa Hà Nội đến Tam Kỳ là chặng đường dài hơn 900 cây số đến tận miền Nam là gần 2000 km đã trở thành "đại họa". Và câu hát "hoa sữa thơm nồng" e rằng cũng bị mất đi chút... hương hoa quyến rũ.
      Cái "rập khuôn" bắt chước đã mang phiền nhiễu đến người dân. Đâu phải cái gì ở người ta hay người ta đẹp là cũng "hay" cũng "đẹp" với mình! Chính thói quen "làm theo" chẳng cần suy nghĩ đã làm hao tổn công sức người dân nhưng mấy ai hiểu được.
      Nghe đâu để "cứu một bàn thua" Tam Kỳ đang thay hoa sữa bằng một loại cây cũng được xem là đặc trưng của Tam Kỳ: cây sưa. Hồi còn trai trẻ tôi và bạn bè cũng như nhiều thế hệ khác không ai không một lần đặt chân đến rừng cừa. Gọi là rừng nhưng thực ra đó là con đường xuống phường một (bây giờ thuộc phường Hoà Hương) trồng nhiều cây sưa. Tôi nhớ ngay vườn nhãn gần sân vận động cũ (bây giờ không còn nữa) cũng có nhiều cây sưa. Sưa ra hoa màu vàng li ti rất đẹp. Nhưng mùa sưa trổ bông lại là mùa con người hay mệt mỏi lưởi ưởi nhất giống như bệnh thời khí vậy! Tôi không đủ kiến thức để đồng tình hay phản đối việc trồng cây sưa thay cây hoa sữa nhưng thấy chủ trương bắt người dân đóng góp tiền mua cây sưa để trồng nghe không ổn chút nào. Cái suy nghĩ muốn "lưu danh thiên cổ" hình như luôn hiện diện trong tâm trí những người lãnh đạo các cấp. Nhưng "phải có danh gì với núi sông" bằng tài năng trí tuệ của mình chứ "lưu danh" theo kiểu copy cut paste từ nơi này nơi kia về nơi mình hay bất chấp quy luật cứ dùng mệnh lệnh để thực thi cho bằng được điều mình muốn quả là điều đại họa (!?).

      3. "Một ngàn năm Thăng Long - Hà Nội" không chỉ Hà Nội tổ chức mà hầu như cả nước đều làm. Và không phải diễn ra trong một tuần lễ mà làm từ nhiều năm trước. Từ tỉnh này đến thành phố kia; từ huyện này đến thị xã nọ; từ ngành này đến ngành khác đều cũng cố "gắn" cái mác "ngàn năm TL-HN" vào như thể nếu không có nó thì không tổ chức được vậy (!). Ngày Thơ Việt Nam địa phương nào cũng mang chủ đề "ngàn năm TL-HN" nhưng loay hoay cũng mấy bài thơ quen thuộc mở đầu "cho phải phép" rồi sau đó thì... thơ gì cũng được. Ngay cuộc thi nhan sắc tổ chức ở Quảng Ninh cũng là để "chào mừng 1000 năm TL-HN" cũng đủ để nói lên rằng chúng ta đã quen sống với hình thức quen với kiểu cách giả tạo và vẫn còn... cũ kỹ lạc hậu trong khi thế giới người ta đã đi rất sâu vào thực chất lấy việc phụng sự xã hội làm mục tiêu. Còn ở ta sau khi kết thúc lễ hội thì quanh hồ Gươm lại biến thành bãi rác khổng lồ. Những đường hoa mới đẹp đẽ đó đã vội tả tơi vụn vỡ dưới bàn tay con người. Hà Nội ngàn năm văn vật nếu chúng ta không gìn giữ không vun đắp thì chừng vài chục năm nữa khi những người từng gắn bó từng chứng kiến "Hà Nội trải qua những thăng trầm mà vẫn giữ được vẻ thanh lịch" không còn nữa thì lúc đó Hà Nội cũng chỉ là một đô thị một phố chợ - có thể sẽ phồn vinh - như những thành phố khác trong nước trên thế giới mà thôi.
      Tôi chợt nhớ đến câu hỏi đầy nỗi niềm: "Nếu không còn hồ Gươm hồ Tây thì Hà Nội sẽ ra sao?". Tôi muốn viết thêm ý này: "Nếu mất đi vẻ thanh lịch hào hoa thì Hà Nội sẽ ra sao?". Mỗi ngày chúng ta đón nhận thêm một công trình mới mẻ minh chứng cho sự phát triển. Đó là điều đáng mừng! Nhưng đáng mừng hơn là kho tàng văn hoá mà tiền nhân dày công vun xới không bị mai một theo từng giờ từng ngày.

LƯU VỸ BỬU

Barbi

This is the perfect

This is the perfect way to break down this intnomafiro. http://vwfopgqch.com [url=http://cszasb.com]cszasb[/url] [link=http://prayft.com]prayft[/link]

Kaden

That's a quci-kwitte

That's a quci-kwitted answer to a difficult question