CAO BẰNG: TÌNH QUÊ CAO VỜI VỢI


  
Thác Bản Giốc Cao Bằng

      1.Rời Ba Bể khi nắng thu chưa kịp trải vàng hết những núi đồi xanh. Xa xa các bản làng người Tày người Nùng nép mình dưới những bóng cây xanh thẫm. Ba Bể đẹp não nùng. Vẻ đẹp nguyên sơ hùng vĩ nhưng sao tôi cứ nhận thấy vẻ man mác u hoài ẩn đằng sau cứ bàng bạc trong lòng. Cảm giác này giống như tối qua khi nghe các cô gái bản Pác Ngòi ôm đàn tính hát những làn điệu dân ca Tày ca ngợi bản làng đổi mới. Lời vui người hát cười duyên nhưng sao giai điệu cứ trầm trầm buồn buồn làm người nghe nặng trĩu cả lòng. Tại cây đàn tính hay do làn điệu nó vốn thế? Tôi không hiểu thực sự không hiểu được! Nhưng tối hôm đó trong phòng khách sạn tôi chong đèn vì không ngủ được những con bướm ăn đêm thấy ánh sáng bay vào chấp chới cánh cứ khiến tôi nghĩ đến một thiên thai nào đó đang diễn ra trong đời thực này.
      Ba Bể với tôi không chỉ là địa danh một địa điểm du lịch một thắng cảnh mà còn là một huyền thoại một câu chuyện đầy thơ mộng ẩn khuất sau sóng nước xanh sau những núi đồi chập chùng kia chờ tôi khám phá. Cảm giác này y nguyên cảm giác lần đầu tiên đến Đà Lạt khi Đà Lạt vẫn còn là thành phố sương mù thành phố của các cô học trò Bùi Thị Xuân e ấp trong chiếc áo dài đi về theo những con dốc khoác áo len chiếc foulard mềm mại hững hờ ngang vai để những chàng trai mới lớn như chúng tôi đắm đuối trông theo. Ba Bể lúc này đã khiến tôi một gã cũng hết thời trung niên đang ngẩn ngơ tiếc nuối một cái gì không rõ thuộc về thời đã qua đang trỗi dậy. Tôi muốn giữ lấy muốn đi sâu vào từng góc cạnh của nó để tìm lại chính mình.

      2.Đêm Cao Bằng ngủ sớm. Đoàn khách từ phương Nam dường như lạc lõng giữa phố cao biên giới này. Trời mưa lất phất đường phố vắng vẻ dù chưa đến 8 giờ tối. Loay hoay mãi mà vẫn chưa tìm ra được một chỗ nào đó để chiêm ngưỡng mảnh đất quen tên nhưng lần đầu đặt chân đến này. Hỏi các cô gái chàng trai ở khách sạn Bằng Giang thì nhận được những câu trả lời nhát gừng. Những người trong đoàn một phần do mệt mỏi của chuyến đi dài hơn 130 cây số từ Bắc Kạn qua một phần do mưa ẩm ướt đã chọn cách ở trong khách sạn. Tôi và Diệm Thục ghé vào quán cà phê có màn hình ti vi dành cho những ai muốn hát karaoke. Quán cũng không có ai. Diệm gọi một chai rượu ngô một đĩa hạt dẻ nướng. Tôi kêu ly trà ngồi nhìn ra ngoài phố. Đèn vàng ảm đạm những người lỡ mưa bước vội trên hè phố. Đêm Cao Bằng có vẻ yên tĩnh và mang đậm nét một phố huyện chưa quen với những sinh hoạt về đêm. Hình dung của tôi về Cao Bằng khác hẳn những gì trông thấy. Cao Bằng trước mắt tôi to đẹp và ra dáng một đô thị; còn trong hình dung của tôi Cao Bằng như một thị trấn nằm nép mình bên những dãy núi xanh thân mật và bình yên.
      Ở Cao Bằng tôi được mời nếm thử món bánh cuốn. Ngon và cách ăn lạ nhưng tôi thích hai món khác: một là hạt dẻ nướng; hai là thịt heo luộc ăn với rau sống. Có điều người dân ở chợ Trùng Khánh cũng đã quen cách buôn bán với khách du lịch. Họ cũng nói thách cũng đáo để trả treo với khách chẳng kém mấy cô gái ở chợ Bến Thành. Còn ở thác Bản Giốc tôi được chiêu đãi món thịt heo bản vừa thơm vừa ngon có khi ngon hơn cả thịt heo ở Hiệp Đức Quảng Nam.

      3.Tôi biết thác Bản Giốc đã lâu tất nhiên qua sách vở trên truyền hình và trên cả những tờ lịch bày bán mỗi khi xuân về. Dù đã chuẩn bị tâm lý và anh chàng hướng dẫn viên vui tính nhiều lời cũng đã "nhắc nhớ" trước nhưng khi đối diện với thác Bản Giốc tôi cũng nghe bùi ngùi trong lòng. Mưa vẫn lất phất không đủ để ướt áo nhưng cũng làm mờ đi tầm nhìn. Những hạt mưa đọng lại trên mắt kính khiến tôi nhìn thác Bản Giốc bằng đôi mắt nhoà lệ. Một nửa thác đã thuộc về Trung Quốc éo le thay đó lại là phần đẹp nhất của thác. Chúng ta còn lại nguyên thác phụ và một phần thác chính. Nghĩa là từ nay trên các tờ lịch chụp phong cảnh đẹp của nước ta không thể có thác Bản Giốc nữa rồi. Hoặc nếu luyến tiếc một cảnh đẹp thì các nhà sản xuất cũng phải chú thích rõ chủ quyền của mỗi nước nếu không muốn bị đưa ra toà vì tội "xâm phạm lãnh thổ" (!?).
      Những người chèo tạm gọi là chống bè (tôi không biết gọi chính xác tên phương tiện là gì. Nó không giống cái bè cũng chẳng giống thuyền ghe) phục vụ du khách vượt qua thác để đến cột mốc chủ quyền. Cột mốc có số hiệu 836 (02). Nhiều người vây lấy cột mốc chụp hình kỷ niệm một lần đến tận biên giới nước ta thuộc tỉnh Cao Bằng và trong số họ không ít người thở dài bùi ngùi khi tình cảm thiêng liêng vốn có trỗi dậy trong lòng. Cảm xúc này còn gặp lại sau đó vài ngày ở cột mốc Hữu nghị quan cột mốc số 1116 Lạng Sơn và ngay ở cột cây số Hữu nghị. "Tôi yêu đất nước tôi từ khi mới sinh ra đời...". Thác Bản Giốc không biết vì mưa bụi hay chỉ còn một nửa mà vẻ đẹp hùng vĩ  của nó dường như phôi phai ít nhiều. Kỷ niệm lần đầu chạm mặt với Bản Giốc để lại trong tôi những tâm thế ngổn ngang...
      Rời Bản Giốc chúng tôi qua động Ngườm Ngao tiếng địa phương có nghĩa là Hang Hổ. Con động dài khá đẹp. Đặc biệt có hình hoa sen nở ngược kỳ lạ.
      Hai ngày ở Cao Bằng không đủ để hiểu và nói gì về thị xã cũng như tỉnh miền núi biên thuỳ này. Cái cảm xúc lớn nhất đọng lại trong tôi khi chuyến xe rời khỏi Cao Bằng và khi về lại Sài Gòn là tình quê cứ chực chờ trào dâng đọng lại trên đôi mắt...

LƯU VỸ BỬU


Marsue

I'm impressed! You'v

I'm impressed! You've managed the almost imbpesiols.