MÙA THU LÊN YÊN TỬ


Chụp từ đỉnh Yên Tử. Uyển
 

1.

   Cuối cùng tôi cũng đặt chân được tới Yên Tử. Từ Lạng Sơn chúng tôi về Quảng Ninh nghỉ đêm tại Hạ Long sáng hôm sau ngược về Yên Tử. Mùa này không phải mùa lễ hội nên lượng người đến Yên Tử ngoài một số do tâm nguyện còn lại chủ yếu là vãn cảnh.
   Cảm giác đầu tiên khi đặt chân trên đường trúc là sự thư thái. Tiết trời dịu mát màu xanh tràn ngập. Xanh nõn lá non tơ xanh vàng lá sắp úa xanh đậm đà sắc cỏ xanh mơn mởn trúc tươi cộng với bầu trời trong xanh cứ tạo cho người đến Yên Tử một cảm giác trù phú mà thanh tao giàu có mà phong nhã. Cảm giác ấy từ cảnh ùa vào người; từ người phủ lên cảnh. Cứ thế mà miên man. Chân bước nhưng không nhìn bằng mắt mà bằng những giác quan cộng với sự tịnh không của tâm thế nên người cứ lâng lâng.
   Qua chùa Yên Tử rồi đến chùa Hoa Yên. Biết thân nên nhờ cáp treo đưa giùm hai chặng rồi mới leo từng bậc đá để lên chùa Đồng. Cứ dỗ mình để bước chân mỗi lúc một gần với đỉnh Yên Tử. Dù khí trời mát mẻ nhưng khi đặt chân đến nơi mồ hôi cũng kịp làm ướt áo. Nhưng không phải riêng tôi mà ai cũng vậy. Khi tới chùa Đồng thì bao nhiêu mệt mỏi từ cuộc hành trình tan biến lúc nào chẳng hay. Có thể do tâm linh. Cũng có thể cảm giác vượt qua chính mình khiến người ta quên  những nhọc nhằn đường đi...
   Từ đỉnh Yên Tử nhìn ra tôi không hiểu tại sao Thái thượng hoàng Trần Nhân Tôn (Tông) lại chọn đỉnh núi này mà không phải ngọn núi khác? Người ta giải thích rằng Yên Tử là nơi phát tích nhà Trần nên không chỉ vua Phật Trần Nhân Tôn mà trước đó các minh quân nhà Trần cũng từng chọn nơi đây. Làm sáng tỏ thắc mắc này là công việc của các nhà khoa học lịch sử và nghiên cứu Thiền Trúc Lâm. Riêng tôi cứ đau đáu một nỗi niềm: cách đây ngàn năm đường lên đỉnh Yên Tử chắc chắn gian lao hơn nhiều. Người "mở đường" phải "khai sơn phá thạch" phải tạo lối cho vua Trần đi. Có thể họ đã cáng kiệu nhà vua lên núi. Và trong đoàn người theo chân vua Phật lên núi không thể không có người sẩy chân rơi xuống vực hay gặp những tai nạn do đường cheo leo hiểm trở mà bỏ mạng. Đó là những người vì tuân lệnh vua mà đi hay cũng ngộ ý nghĩa của cuộc sống mà theo chân vua. Họ là những người vô danh vì lịch sử không dành cho họ những dòng chữ nào dù họ rất đáng được lưu danh kim cổ. Có thể họ cũng thành Phật thành bồ tát. Cũng có thể họ lại là oan hồn đang mong được quy cố hương...
   Cũng trong thời gian này có một tu sĩ phát tâm nguyện "nhất bộ nhất bái" từ Sài Gòn  đến Yên Tử. Đi theo vị tăng này cũng có chừng chục người không ai biết tên biết tuổi. Họ đi không vì ai ép buộc. Họ tận tuỵ phục vụ tâm nguyện của vị tu sĩ nọ. Họ đi trước quét rác trải quạt cho vị này "nhất bộ nhất bái". Họ che nắng che mưa giúp nhà sư thực hiện tâm nguyện mà chẳng hề đòi hỏi kể lể một điều gì. Tôi tự nhủ nếu vị tu sĩ này hoàn thành tâm nguyện được hiển Phật thành bồ tát thì những người phục vụ kia sẽ đắc đạo trước rồi. Xứng đáng được thành Phật!

2.

  Đứng trên đỉnh Yên Tử nhìn ra chung quanh thấy bời bời mây trắng. Hôm tôi ở đó thời tiết thay đổi không ngừng. Nắng đó hanh hanh vàng chưa kịp thưởng ngoạn thì mưa bụi đã giăng. Vì thế cảnh vật cứ xoay chuyển thay đổi theo không ngừng. Từ trên chùa Đồng trên độ cao 1068 mét so với mặt biển những dãy núi chập chùng lô nhô trong sóng mây tầng tầng không thể không gợi lên cho người đến đây những cảm xúc đan xen vào nhau về sự hùng vĩ của tổ quốc sự minh triết của một hoàng đế; về sự bền vững của giang sơn xã tắc... Nhưng trong xúc cảm tràn dâng ấy có một góc rất riêng về phù vân kiếp người.
Trên đỉnh Yên Tử tôi chợt nhớ đến những ngôi chùa bé nhỏ nép sau những tàng cổ thụ mà tôi bắt gặp trên đường đời của mình. Tôi đặt tên cho những ngôi chùa đó là chùa xép mượn cách gọi các ga tàu hẻo lánh nhỏ bé... Những ngôi chùa ấy có khi không có đến một chú tiểu giúp việc cho sư trụ trì. Nó buồn bã và thời gian ở đó cứ như muốn vón cục lại. Nhưng ở các chùa xép đó thực sự thanh tịnh và lắm khi tôi liên tưởng đến cõi niết bàn tại dương thế. Nếu một buổi chiều nào tình cờ đi qua một ngôi chùa xép đang gióng những tiếng chuông chiều tôi cứ ngỡ mình đang sống trong cõi mơ hồ xa xăm nào thời quá vãng. Nó như tiếng trống thu không vọng từ gác thành rêu xanh. Tâm hồn như được rửa sạch sẽ tinh khiết mà trần ai thì xa mù khơi...
   
Trên đỉnh Yên Tử tôi ao ước được một mình lặng yên nhìn ngắm những ngọn núi tít tắp nhìn ngắm mây chập chùng trong khi tâm trống rỗng. Đừng bàn chuyện thế sự (thế sự thăng trầm quân mạc vấn; Yên ba thâm xứ hữu ngư châu..."; đừng trăn trở cuộc đời (xử thế nhược đại mộng) mà điềm nhiên bước vào cuộc sống tránh những hệ luỵ càng nhiều càng hay; an nhiên tự tại học người xưa nhập thế mà yêu đời ngao du thiên hạ coi thường bả công danh; lấy thư thái làm trọng lấy lòng nhân mà đối đãi.
   
Như vậy là giác ngộ ư? Như vậy là đắc đạo ư? Như vậy là thành bồ tát ư? Không tất cả chẳng qua là sự khắc kỷ với mình và độ lượng cùng tha nhân. Nhưng nếu ai đó cười cợt thì tôi xin nói thêm rằng: Trên đỉnh Yên Tử tôi ao ước được như nhân vật trong truyện Kim Dung thong thả ngồi kẻ lại đôi mày cho em. Không có gì phải vội vàng cứ từ từ tô lại từng chút một đôi lông mày cho em dù thời gian phủ mây trắng trên tóc chúng ta...
   
Thế là mùa thu này tôi đã đến Yên Tử. Một Yên Tử của riêng tôi!

LƯU VỸ BỬU   


Pink

Your thkinnig matche

Your thkinnig matches mine - great minds think alike! http://cgdzpaqzirc.com [url=http://gqbvdddu.com]gqbvdddu[/url] [link=http://ohcjpqfu.com]ohcjpqfu[/link]

Pink

Your thkinnig matche

Your thkinnig matches mine - great minds think alike! http://cgdzpaqzirc.com [url=http://gqbvdddu.com]gqbvdddu[/url] [link=http://ohcjpqfu.com]ohcjpqfu[/link]

Eddi

Great post with lots

Great post with lots of imanotprt stuff. http://djpesv.com [url=http://koyxqwaam.com]koyxqwaam[/url] [link=http://oosbcbm.com]oosbcbm[/link]

Eddi

Great post with lots

Great post with lots of imanotprt stuff. http://djpesv.com [url=http://koyxqwaam.com]koyxqwaam[/url] [link=http://oosbcbm.com]oosbcbm[/link]

Matei

More posts of this q

More posts of this qulytia. Not the usual c***, please

Lưu Vỹ Bửu

hangthuy mến

Em gọi giùm anh ly cà phê đen nhé! Ngồi nhìn từng giọt cà phê rơi nghĩ về những buồn vui là thấy thú vị rồi.
Chúc em một Giáng sinh an lành.

hangthuy

Anh ạ! sắp đến Giáng Sinh Saigon có lạnh ko? Anh em mình đi uống cà phê để anh kể thêm cho em biết về Yên Tử nữa nhé.

Lưu Vỹ Bửu

Thanh Chung mến

Tôi mắc một cái "bệnh" mà không sao chữa được là cứ hay nghĩ lẩn thẩn. Lên núi Yên Tử tịnh tâm mà nghĩ lan man. Trời sinh tính vậy biết sao giờ! Thôi kệ TC nhỉ.
Cám ơn TC đã ghé đọc. Chúc an lành.

Thanh Chung

Đọc xong bài viết của anh cũng thấy lòng thanh thản như vừa thiền.
Cám ơn anh vì một bài viết đầy ắp thông tin và rất tình người. Nhất là đoạn anh viết về những người bỏ mạng khi đi theo hầu Vua.
Năm ngoái em về VN định leo lên Yên Tử. Nhưng lúc ấy cáp treo đang sửa chữa nên đành vãn cảnh xung quanh Thiền viện Trúc lâm.

Lưu Vỹ Bửu

Bạn Thanh Hải mến

Cám ơn bạn đã ghé đọc. Chúc bạn vui và an lành.