TÌNH TREO TRÊN GIÓ BÃO

By LƯU VỸ BỬU

Cuối cùng anh cũng sẽ như cây cỏ
Quấn chân người bữa tiễn biệt ra đi
Có gì vui khi dòng sông đã cạn
Bãi bờ buồn nhìn chim chóc thiên di...

Tình yểu mệnh như một ngày gió lớn
Chiếc thuyền con buồm gãy tự hôm nào
Khi em gieo bọt bèo vào môi đỏ
Là môi hôn tráo trở mộng ban đầu

Em có khóc cũng phí hoài mắt lệ
Nợ duyên nào để nói chuyện mai sau
Anh có buồn cũng uổng tình cay nghiệt
Hạt tin yêu mục ruỗng đến úa nhàu

Bướng bỉnh mấy cũng đến hồi hối tiếc
Thì hoa kia héo rũ nhạt hương rồi
Sông nước lũ đục ngầu bùn thương nhớ
Một người ngồi thương nhớ mãi một người                 

Đã lỡ treo tình trên đầu giông bão
Thì xin em che chắn một lối về...

LƯU VỸ BỬU

More...

THÔI EM Ở LẠI

By LƯU VỸ BỬU

Thôi em ở lại
Thành phố này không dành cho em
Dẫu con đường qua nhà đã mở rộng
Và khu nhà lụp xụp không còn bên kênh Nhiêu Lộc

Thôi em ở lại
Con đường ngày xưa bây giờ đã khác
Câu hát ngày xưa chỉ còn là kỷ niệm
Chúng ta đã già           

Nhiều buổi chiều anh tha thẩn bên dòng sông
Để nhớ về em với một trưa tháng tư
Phượng thắm trên đầu và chúng ta ôm nhau khóc
Thời gian không chịu ngưng đọng...

Có những ngày anh như kẻ mộng du
Đi tìm một dấu chân son
Mịt mù trong cát bụi
Em như ngọn gió ngoài thảo nguyên xa xăm
Anh máu không ngược về tim mệt lả.

Thôi em ở lại
Sẽ có ngày anh đến
Quỳ trước tình em hồn hậu
Nghiêng mình trước hoa hồng tinh khôi
Để rửa tội mình.

Anh không có thánh giá
Anh không có gì cả
Anh chỉ có cây thập đời
Và một tình yêu đưa tiễn em.

Cuối cùng chỉ còn lại tình em
Rực rỡ như mặt trời
Trong trẻo như pha lê
Và anh oằn mình nghe tiếng chuông cứu rỗi
Trong vòng tay em phút sau cùng.

Thôi em ở lại
Hư không này xót đến tận mai sau...

LƯU VỸ BỬU

More...

CHỢT NGHĨ ĐẾN KHUẤT NGUYÊN

By LƯU VỸ BỬU

Thiên hạ đục mình ông trong
Thiên hạ say mình ông tỉnh
Ông hoá thành hư không
Ôm hận tình thiên cổ

Tôi hậu nhân nhờ nhờ cơm rượu
Trong đục như thuỷ triều
Buồn vui như mộng dữ
Tỉnh say nắng sớm mưa chiều

Ai tấu khúc ly tao mà chiều nay gió nổi
Bờ bãi nào đẫm ướt trái tim yêu
Gieo trầm luân vào mộng đời oan nghiệt
C&aac