NGHĨ VÀ VIẾT

By LƯU VỸ BỬU


THỔI BUỐT XUÂN THÌ

      1.Cô em báo tin: Ngày mai em đi dạy rồi. Nghĩa là hết hè! Tự nhiên nhớ lại hồi đi học quá chừng. Mà lại nhớ cái lớp đệ ngũ/1 (tức lớp 8 ngày nay) mới lạ chứ! Không nhớ lớp hồi đó có bao nhiêu mạng nữa áng chừng cỡ 48 thì phải. Tôi thuộc dạng nhỏ con và nhỏ tuổi nữa nên thường được ngồi bàn đầu tiên gần cửa sổ. Tuy học chung một lớp nhưng bạn bè trong lớp chênh nhau tới 5 7 tuổi. Sau này mới biết chứ lúc đó cứ mày tao chi tớ loạn xị. Lớp tôi được tiếng là hiền và ngoan nhất trong khối. Có lẽ là do phần lớn các bạn ở nông thôn chăng? Nói vậy chứ cũng có những tay thuộc dạng... trời gầm như Nguyễn Quang D. tướng to như đô vật Thái L. Lê Văn Đ. Nguyễn H. Huỳnh Ngọc T. cũng "chọc trời khuấy nước" có tên trong danh sách "đen" của thầy giám thị. Tôi nhớ thầy Trương Sư X. dạy Công dân giáo dục và sau này có dạy Lịch sử mỗi lần đến lớp là... sai học trò chạy mua thuốc Salem. Trần Thanh Dung tức Dung VC vì đi học luôn mang dép râu loắt choắt và nghịch nhất lớp thường "được" thầy chiếu tướng "nhận nhiệm vụ" này hoài. Thầy X. theo đạo Cao Đài đi dạy thường mặc chiếc áo dài trắng của đạo chứ không mặc âu phục như các thầy khác. Không biết hồi đó thầy có tâm trạng gì mà cứ vào lớp là kể tội viên chức nhà nước ăn hối lộ tham nhũng. Thầy hay kể nhất là chuyện: Tôn (tole) cuốn xi măng chấm dầu xà lách. Tức là các vật dụng do Mỹ viện trợ cho dân nghèo (tôn xi măng để làm nhà dầu xà lách - dầu thực vật bây giờ - để ăn) nhưng bị các quan chức "ăn chặn" hết. Kể xong thầy ngửa mặt cười ha hả ra chiều đắc ý lắm. Nhưng đáng nhớ nhất là cô Trang dạy Việt văn cô Hội dạy Pháp văn. Các cô hiền nhưng nghiêm khắc vô cùng. Sau này tôi có dịp gặp lại cô Hội nhưng học trò thì nhớ cô; còn cô thì chẳng nhớ ai hết vì học trò của cô đông quá và cũng đã tròm trèm 40 năm có dư rồi.

      2.Trong biết bao chuyện của lớp tôi ngày đó tôi không sao quên được Ngô Thống mà tụi tôi cứ chọc là Ngô Tổng Thống. Hình như Thống quê ở Thăng Bình thì phải. Lúc đó cũng ít khi hỏi han chuyện quê quán đến lớp học và chơi rồi thôi chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Tôi nhớ khi đó là mùa đông trời mưa và lạnh Thống mặc chiếc áo len dài tay màu huyết dụ đi học. Đúng lúc thầy giám thị đi kiểm tra học sinh nào không mang bảng tên không mang dép có quai hậu. Đến chỗ Thống thầy bảo Thống xắn áo len để kiểm tra. Thống cứ ngập ngừng mãi khiến thầy phải quát lên. Lúc đó tôi nghe tiếng Thống nói nhỏ: "Thưa thầy em không mặc áo sơ mi". Có lẽ cũng không dự liệu được tình huống như vậy thầy giám thị sững người một chút rồi đi luôn. Còn tôi khi đó nghe trong lòng ngổn ngang nhưng không diễn tả được. Tôi chỉ biết là nhà Thống nghèo quá hôm qua đi học bị mưa ướt áo nên sáng nay không có áo mặc đi học phải mượn cái áo len của ai đó dài tay cổ cao để che... Mùa đông ở miển Trung mưa gió dầm dề trời lạnh cắt da nếu bạn nào ở xa trường chắc chắn mỗi lần đi về là ướt hết quần áo. Vậy mà hồi đó chúng tôi vô tư chẳng hề nghĩ ngợi gì. Sau chuyện của Thống tôi mới biết nhìn bạn mình bằng một đôi mắt khác ít hồn nhiên hơn. Không biết bây giờ Thống ở đâu còn hay mất nữa. Lớp Ngũ/1 ngày đó bây giờ ở Sài Gòn có 10 đứa nhưng hay gặp nhau thì chừng 4-5 người. Hôm chủ nhật 16/8 gặp nhau ở Khu du lịch Văn Thánh có 4 mạng huyên thuyên một hồi rồi cũng nhắc đến lớp cũ. Có những đứa làm "ông này ông nọ"; có những đứa vẫn còn lận đận hoài chuyện cơm áo; có những đứa đã ra người thiên cổ như Nguyễn Ích Nguyễn Văn Lợi Lã Văn Hùng (anh ruột nhạc sĩ Lã Văn Cường). Và còn những đứa lâu nay không hể gặp không biết "đi đâu về đâu". Tôi ao ước có một dịp nào đó về lại ngôi trường Trần Cao Vân Tam Kỳ ngồi lại phòng học cũ với các bạn của một thời. Nhưng có lẽ chỉ là mơ ước thôi...

      3.Tôi miên man nhớ đến lớp 11C. Đây là lớp Văn chương sinh ngữ đầu tiên của Trường Trần Cao Vân và vì thế là lớp duy nhất có những chiếc áo dài trắng trong ngôi trường con trai. Lớp tôi hồi đó chia làm 2 khi học ngoại ngữ; còn các môn khác thì học chung. Không biết từ thuở nào để lại học sinh học ban C ban Văn chương sinh ngữ có phong cách riêng khác hẳn các ban khác. Ví dụ như lè phè hơn tướng tá cũng có vẻ lập dị hơn. Không biết chỉ vì mỗi tuần các môn tự nhiên như toán lý hóa sinh vật chỉ học  có 1 tiết/môn nên chúng tôi thiếu đi sự lô-gich sự suy luận chăng? Hay vì cứ sa vào các tác phẩm văn chương khiến con người nhạy cảm hơn. Chẳng biết nữa! Nhắc đến lớp 11C chúng tôi không sao quên được thầy Vũ Huấn cô Nguyễn Thị Hường thầy Nguyễn Văn Bổn tức nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ và nhiều thầy cô khác đã dành cho lớp tôi những tình cảm đặc biệt. Và một "biến cố" đặc biệt không thể nào quên là ngay thời điểm đó chính quyền Sài Gòn bắt đầu chiến dịch tổng động viên. Như các lớp khác lớp tôi có hơn một nửa ở trong trạng thái phập phù. Thi rớt bị động viên đã đành thi đỗ cũng khăn gói vào Thủ Đức học sĩ quan. Thế là đang mùa thi không biết ai khởi xướng nữa (lâu nay tôi có ý định tìm hiểu nhưng vẫn chưa có câu trả lời) ngay dưới gốc phượng bùng lên một ngọn lửa. Đốt sách vở! Tôi thấy Nguyễn Văn Dũng tức thi sĩ Ngữ Luân ôm một chồng sách vở ném vào. Và sau đó hằng hà vô số sách vở không chỉ của lớp tôi mà còn các lớp khác nữa. trên văn phòng các thầy cô nhìn xuống không có phản ứng gì. Bây giờ ngồi bình tĩnh viết lại thấy nhẹ nhàng pha chút bùi ngùi chứ hồi đó chúng tôi mất phương hướng và cảm thấy chuẩn bị đánh mất một điều gì đó thiêng liêng và quý giá vô cùng. Mà đúng vậy vài tháng sau bạn bè chúng tôi lũ lượt vào quân trường. Ít lâu sau tôi nhận được một loạt tin đứa này tử trận đứa kia cụt chân... Trong số đó chết sớm nhất là Ngữ Luân - Nguyễn Văn Dũng rồi đến Nguyễn Hữu Sơn tức Nguyễn Hữu Song Uy Nguyễn Văn Hóa thì cụt 1 chân. Riêng trường hợp Nguyễn Công Long (làm thơ lấy bút danh là Thi Tha Nhân hay Dã Thú) thì mất tích hẳn. Nhưng lớp tôi cũng có nhiều người thành danh mà nổi tiếng nhất là Nguyễn Nhật Ánh. Hôm tháng 5 tôi về quê gặp lại một số bạn học lớp 11C thì thấy khuyết cũng khá nhiều...

      4.Tôi thi đỗ vào trường Đại học sư phạm Huế ban Việt Hán. Một bước ngoặt không biết may hay rủi với tôi. Trước đó tôi có ý định nộp đơn thi ở Sài Gòn vì bạn bè ở trong này đông hơn gia đình lại có bà con họ hàng. Nhưng mẹ tôi bảo thi Huế nếu không đậu thì vào Sài Gòn. Bà thương con sợ con đi xa vất vả và nhất là muốn tôi có một nghề nghiệp ổn định tránh quân dịch. Tôi khăn gói ra Huế làm thủ tục nhập học mà trong lòng không vui. May có Trần Văn Nhựt (bây giờ làm "quan" ở Sở Giáo dục Quảng nam) Lê Đình Cương "sĩ phu" Tam Kỳ chính hiệu nên cũng đỡ buồn. Vào lớp tôi mới... ngao ngán: Lớp có 30 sinh viên nhưng đực rựa chỉ có 5 mạng; Tôi Tuấn Tế Quyệt và Một ; còn lại 25 cô gái Huế. Đi học được vài tuần đủ để biết tên biết mặt nhau là tôi có bạn đồng hành. Đó là Nguyễn Thị Lộc (không biết bây giờ Lộc ở đâu) nhà ở đường Mai Thúc Loan cửa Đông Ba đi vào. Mỗi khi đi học Lộc thường đi ngang cư xá Huỳnh Thúc Kháng (bấy giờ là Hội Đồng châu Quảng Nam do cụ Huỳnh lập ra) nên gọi tôi đi cùng. Thỉnh thoảng Lộc đi chiếc PC thì tôi là tài xế. Lớp tôi hồi đó có nhiều hoa khôi lắm nổi tiếng nhất là Huyền huyền Tôn nữ Ngọc Sương có quán cà phê Sương Lan  ở đường Chi Lăng. Quán cà phê này chúng tôi "đóng góp" cũng khá nhiều tiền học bổng cũng như tiền gia đình chu cấp vào đó. Hiện Ngọc Sương đang sống ở Sài Gòn mở quán cà phê lấy tên là Bạn Cũ trên đường Lê Quang Định Bình Thạnh. Hiền lành nhất lớp có lẽ là Phạm Thị Gái Nguyễn Thị Ý