CHÚNG TA ĐANG SỐNG TRONG MỘT "THẾ GIỚI HÌNH THỨC"?

By LƯU VỸ BỬU

     Bắt đầu từ giáo dục. Cháu tôi về khoe: "Lớp cháu chỉ có 2 bạn trung bình 6 bạn tiên tiến còn lại là học sinh giỏi". Tôi chưa kịp "kinh hoàng" thì đọc được thông tin trên báo: "Lớp có 2 học sinh tiên tiến số còn lại đều là học sinh giỏi". Kết quả học tập tốt này không chỉ có ở thành phố mà còn ở các tỉnh huyện xa xôi. Tôi nghĩ dù có tinh thần lạc quan cao như núi Thái cũng không thể tin được thành tích học tập đó là chính xác là chuẩn mực. Có một điều rất lạ là học sinh giỏi từ cấp tiểu học dần dần rơi rụng cho đến khi thi tốt nghiệp phổ thông (tú tài) có nơi không đậu được một học sinh nào! Giải thích thế nào đây? Nhiều người nói đến bệnh thành tích. Không sai! Nhưng có lẽ chính là người ta đang bán rẻ đất nước bằng những hình thức tuyệt vời này thì rõ ràng hơn.
      Ai cũng biết bất kỳ một quốc gia nào một xã hội nào muốn phồn thịnh và phát triển đều phải nhờ vào giáo dục. Chính giáo dục sản sinh ra những con người tài năng đội ngũ tri thức làm rường cột cho đất nước. Những nhà lãnh đạo quốc gia cần có học vấn cao để lắng nghe thấu hiểu những ý kiến khác nhau từ đó đưa ra những quyết định cần thiết chính xác giúp cho đất nước phát triển. Nói dễ hiểu hơn là chính giáo dục cung cấp kiến thức cho mọi người mang ra xây dựng làm giàu đất nước. Thử hình dung một đất nước không có giáo dục hoặc giáo dục trì trệ lạc hậu thì lấy đâu ra lực lượng xây dựng đất nước? Sự diệt vong là nhãn tiền.
      Trở lại tình hình giáo dục của nước ta ngay trong hội trường nghị sự của quốc hội khi nghe ngài phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Giáo dục - đào tạo trần tình: "Theo nguyên tắc giáo dục nằm trong sự lãnh đạo của Đảng quốc hội quản lý của chính phủ. Nếu tình hình như hôm nay mặt được và chưa được thì các bộ trưởng từ năm 1975 đến nay cũng phải chia sẻ trách nhiệm..." (không nhớ nguyên văn nhưng đại ý là vậy). Trần tình như vậy là... "đúng nguyên tắc" nhưng nghe có gì đó không thoả đáng chút nào. Tương tự như vậy bất kỳ ngành nào cũng có thể... đổ thừa và đẩy trách nhiệm đến nơi khác: cấp dưới đổ cấp trên đương nhiệm đổ cho tiền nhiệm và cuối cùng người nhận trách nhiệm là... đảng quốc hội chính phủ vì đây là tổ chức lãnh đạo quản lý (!?). Phải chăng vì thế mà giáo dục suốt mấy chục năm qua cứ mãi ì à ì ạch?
      Hồi tôi đi học học môn nào thì thi môn đó kể cả  môn công dân giáo dục mà chẳng hề phàn nàn kêu than. Nó giống như chuyện hiển nhiên là học sinh thì phải học và muốn học lên nữa muốn có một công việc làm tốt (và nhất là muốn khỏi đi lính rớt tú tài cầm bằng vào quân trường nếu không có điều kiện - hay chạy - hoãn dịch) thì phải gắng sức mà học và phải thi đậu. Tất nhiên cũng có người này người khác không đi được đến đích như mong muốn nhưng hoàn toàn không giống như bây giờ. Hôm Bộ Giáo dục-đào tạo thông báo môn thi tốt nghiệp PTTH thì từ nhà trường phụ huynh đến báo chí giống như bị... sét đánh vì bất ngờ hụt hẫng chỉ vì năm nay thi cả Sử lẫn Địa. Nhìn hình ảnh các trường tổ chức truy bài hình ảnh học sinh bị quản thúc để học đêm học ngày mệt lả cả người mà ngao ngán. Cớ sao phải cực khổ đến vậy? Lẽ nào lâu nay nhà trường không dạy các môn học theo quy định mà chỉ làm... "quỷ cốc tiên sinh" đoán môn thi để dạy tủ sao? Không hề sai đã có trường lên tiếng thừa nhận như vậy! Sở Bộ có biết không? Tôi tin là không thể không biết nhưng làm lơ vì... đó là chuyện của trường.
      Có người lên tiếng thi cử tốn thời gian công sức tiền của của xã hội đề nghị bỏ thi tổ chức xét tốt nghiệp cho khỏe. Học kiểu này mà xét tốt nghiệp thì cũng mất công và cũng là hình thức thôi chi bằng học sinh nào học lớp 12 thì cuối năm cấp luôn bằng tốt nghiệp cho gọn (!?).
      Cái đáng sợ nhất theo tôi nhưng lại không nghe nhắc đến là: các thầy cô đang dạy học hôm nay những năm sau gặp lại học trò mình họ sẽ nói gì khi nghe học trò nhắc lại ngày xưa: cô thầy bảo chúng em phải sống trung thực phải sống trong sạch nhưng lại dạy em thi cử phải mưu mẹo phải tìm cách... lách cái này tránh cái kia để đạt kết quả trong kỳ thi. Dạy học như vậy chẳng trách sao sau khi rời trường chẳng mấy học sinh thấy thầy cô mà chào!
      Cách đây khá lâu cơ quan báo chí thông tấn đều đăng tin Việt Nam là nước thứ 2 trên thế giới và là nước đầu tiên của châu Á phê chuẩn công ước của Liên hiệp quốc về Quyền trẻ em (ngày 20/02/1990). Nhưng 20 năm qua sau khi phê chuẩn xong chúng ta đã có những việc làm gì để thực thi quyền trẻ em đó. Thời gian gần đây từ thủ đô Hà Nội(em Bình) đến tận Cà Mau (em Hào Anh) hay trên Tây nguyên (em Hồ Công Kha) hoặc ngay giữa Sài thành hoa lệ hàng trăm thiếu nhi bị bóc lột sức lao động hết sức thậm tệ. Đó là chưa kể hàng ngày trên các giao lộ chúng ta dễ dàng bắt gặp từng nhóm trẻ em đội nắng đội mưa xin tiền người qua lại.
      Có cần là quốc gia thứ 2 trên thế giới quốc gia đầu tiên của châu Á phê chuẩn công ước hay không? Tôi nghĩ chúng ta là nước cuối cùng của thế giới phê chuẩn công ước cũng chả sao miễn là thực tế chúng ta chăm sóc trẻ em thật tốt chúng ta bảo đảm quyền trẻ em được tôn trọng chứ không bằng những "thủ thuật" quảng cáo phô trương mà việc làm thì... ngược lại.
      Những ngày gần đây dư luận xã hội đang nóng vì dự án xây dựng tàu cao tốc HN-TPHCM với kinh phí dự trù lên đến 56 tỉ đô la. Ngay quốc hội cũng phân tán có đại biểu nhất trí có đại biểu phản đối cũng có đại biểu phân vân... Thực tế thì: xây dựng tàu cao tốc để làm gì khi mà giao thông đường bộ đường thuỷ chưa được đầu tư đúng mức để thúc đẩy kinh tế vùng miền phát triển tốt nhất? Câu hỏi này đang chờ câu trả lời và sự thực thi thoả đáng nhất? Có người cho là có tiêu cực trong vụ này (giống như dư luận đang xì xào chuyện ngành giao thông quyết định làm cầu chui (kinh phí lớn hơn) cho tuyến đường sắt Láng-Hoà Lạc thay vì cầu vượt ít tốn kém hơn). Có người "xấu miệng" cho là những người có trách nhiệm muốn chơi trội muốn VN trở thành nước thứ 12 có tàu cao tốc dù kinh phí xây dựng phải đi vay nước ngoài và ai trả thì... không cần biết miễn là họ được nhắc nhở như một công thần!
      Xây dựng đất nước to đẹp đàng hoàng là mơ ước và hoài bão không chỉ của lãnh đạo mà còn của dân đen ngày đêm cần cù lao động chắt bóp từng hạt thóc củ khoai để xây dựng đất nước. Vì thế người dân luôn mong mỏi những chính sách chủ trương đi vào đời sống gắn liền với thực tế để nhanh chóng thoát nghèo. Còn những dự án hình thức thiếu thực tế thì xin... để hồi sau khi đời sống người dân thực sự no ấm.


More...

TÔI LÀ AI?

By LƯU VỸ BỬU