NGHĨ & VIẾT

By LƯU VỸ BỬU

LẠI NÓI VỀ LÒNG TỰ TRỌNG!

   Cuối năm thường là thời gian chạy đua với kế hoạch. "Đến hẹn lại lên" năm nào cũng vậy mặc dù địa phương ban ngành đơn vị nào cũng có ngành kế hoạch cũng xây dựng kế hoạch cả! Cuối năm thường gặp nhất là kế hoạch giải ngân. Theo quy định ngân sách được duyệt cấp sẽ bị thu hồi nếu không sử dụng hết.    
   
Báo chí hay nói đến tình trạng cuối năm các đơn vị ngành giao thông quản lý đô thị ... đẩy nhanh việc đào đường cày xới vỉa hè  dù vỉa hè còn tốt để xin giải ngân. Nhưng đâu chỉ có giao thông quản lý đô thị mà còn nhiều ngành khác cũng gấp rút "giải ngân". Cụ thể là liên tiếp các Trại sáng tác được các Hội Văn học nghệ thuật địa phương mở ra. Trại sáng tác thường được mở tại các thành phố du lịch. Hội viên nào muốn đi thì đăng ký. Hội lo toàn bộ ăn ở đi lại. Các hội viên lên đó nghỉ ngơi viết được gì thì viết mà không viết được cũng chẳng sao vì đây là công việc sáng tạo đòi hỏi phải có cảm hứng mà chưa có cảm hứng thì làm sao viết được (!). Thông thường Hội cũng có quy định là dự trại phải có sáng tác nhưng đối với những hội viên không có sáng tác nào cũng chẳng nghe ai bị thu hồi chi phí đã hưởng. Vì tiền "chùa" không mở trại cũng phải đem nộp lại ngân sách nên tội gì không để anh chị em có dịp du lịch miễn phí (!?). Đó là suy nghĩ của không ít vị lãnh đạo Hội.
   Trại sáng tác sao cứ phải tổ chức ở các thành phố du lịch? Sao không đưa các "nhà văn" "nhà thơ" ... đi thực tế ở miền Trung nơi người dân bị bão lụt cướp sạch miếng cơm manh áo để họ chia sẻ nỗi đau cùng đồng bào? Sao không dành tiền mở trại sáng tác mà thực chất là du lịch đó cho đồng bào bị thiên tai?... Những chuyến đi như vậy sẽ giúp ích rất nhiều cho các nhà văn nhà thơ so với đi "nghĩ dưỡng miễn phí".
   Nhà văn nhà thơ hay nhà gì nữa cũng phải tự mình kiếm sống bằng nghề đã chọn. Nhà nước không nên có chính sách đãi ngộ bất công như vậy. Chính sách mà có người ác khẩu nói là để "mua chuộc" các nhà văn nhà thơ (!?). Còn các nhà văn nhà thơ khi đã chọn nghề (hay có nghiệp) thì nên sống bằng nghề đã chọn. Nếu không sống được bằng ngòi bút của mình thì làm thêm một cái gì đó như nghề tay trái chứ đừng "thụ hưởng" đồng tiền đóng thuế của dân. Nó bất nhẫn lắm! Và khi các nhà văn nhà thơ nằm trong phòng máy lạnh có người cơm bưng nước rót để tìm cảm hứng thì những người dân phải mày mò trong đống đổ nát tìm xem có cái gì còn dùng được để tiếp tục mưu sinh khốn khó của mình.
   Người ta thường nói những nhà văn nhà thơ là những người nhạy cảm với nỗi đau của đồng bào. Vì thế xin dũng cảm từ chối những đặc ân (không đáng có) dành cho mình. Đó là sự tự trọng cần thiết!
   

More...

LÒNG TỰ TRỌNG: ĐÃ LÀ XA XỈ?

By LƯU VỸ BỬU

        Một người quen kể chuyện quê nghe xong không biết nên cười hay nên khóc! Chuyện chẳng có gì mới và hình như cũng xảy ra ở nhiều nơi khác? Khi một ê kíp mới được trao quyền lãnh đạo địa phương thì có một số ý kiến phản đối. Phản đối tại địa phương không được thì gửi văn bản lên cấp trên. Nhưng là chuyện cấp dưới nên cấp trên chuyển xuống cấp dưới nghiên cứu trả lời. NhẬn được văn bản trả lời những bên phản đối vẫn không thông cứ nhùng nhằng mãi. Cuối cùng một "quân sư" đề xuất: "Nghe nói con trai của ông ấy (người phản đối) vẫn chưa có việc làm. Hay mình tuyển vào làm nhân viên để người con về tuyên truyền cho cha mình hiểu...". Nhất trí cái rụp và từ khi con vào làm nhân viên thì cha cũng hết tố cáo khiếu kiện luôn. Vì ai đi tố cáo cơ quan con mình bao giờ! Thủ đoạn ghê thật.

      Một chuyện nhỏ mà không nhỏ: Người yêu thơ chọn lọc từ những sáng tác của mình để in tập thơ là chuyện đáng khuyến khích. Lại có người yêu thơ và thích làm thơ... bí hiểm; đọc cả ngày không hiểu tác giả nói gì còn khó hơn thưởng ngoạn tranh của Picasso. Rồi sẵn tiền in ra biếu khắp nơi. Người được tặng lịch sự gửi lời cám ơn. Có người cao hứng viết lời giới thiệu toàn những lời có cánh những lời hoa mỹ nhưng sáo rỗng rồi tung lên mạng. Đã vậy còn so sánh với nhà thơ này thi hào nọ cứ như phát hiện một thiên tài chuẩn bị được đề cử nhận giải Nobel không bằng. Được giới thiệu mà người được giới thiệu chẳng vui chút nào vì... ngượng. Thế nhưng người giới thiệu cứ điềm nhiên như không.

      Hôm cuối tuần rồi ngồi cà kê dê ngỗng với mấy người bạn. Chuyện một hồi lan man dẫn đến các giải thưởng quốc gia. Nghe đâu giải thưởng cấp nhà nước lên đến 150 triệu đồng. Có người từ chối không nhận vì "mình không xứng đáng" nhưng đại bộ phận thì vui vẻ nhận. Số tiền quá lớn so với đời sống người dân có nơi làm không được 10.000 đồng/ngày. Những nhà hoạt động văn hóa (nói chung) phần thưởng lớn nhất và giá trị nhất là tác phẩm của mình được đông đảo độc giả đón nhận. Suy cho cùng đó cũng là một nghề như bao nhiêu nghề khác mà thôi! Có người làm việc trong các cơ quan nhà nước hằng tháng hưởng lương và các khoản phụ cấp khác ngoài tiền nhuận bút.  Nhưng bác sĩ nhà giáo ... thì không có giải thưởng như các nhà văn nhà thơ.... Có người nói coi như quà tặng của nhà nước dành cho các nhà văn nhà thơ đã có những tác phẩm xuất sắc. Nói vậy thì coi như... huề nhưng ngân sách là tiền của nhân dân mà người dân mình thì còn tới 70% đang sống trong nghèo khổ!

            Rồi nhắc đến chuyện nhà nước "đặt hàng" các nhà văn với mức tài trợ nghe đâu lên đến 25 triệu đồng. Có những nhà văn thẳng thừng từ chối với lý do: sống bằng ngòi bút chưa cần và không cần thiết đến sự tài trợ. Có nhà văn vui vẻ nhận thậm chí có người nửa đùa nửa thật: "Nhà nước cho khéo chứ chẳng lẽ sau này mình không có tác phẩm nhà nước lại đi đòi?". Anh bạn ở Hội văn học nghệ thuật của một địa phương kể: tỉnh mình có chủ trương tài trợ cho các hội viên có tác phẩm đăng ký xuất bản bình quân từ 8 - 10 triệu đồng/tác phẩm. Ai đăng ký thì được tài trợ nhưng số tiền đó về đến Hội thì bị chia hai: một nửa cho tác giả một nửa cho Hội. Một người bạn là nhà báo cảm khái: "Anh được một đơn vị nào đó mời đến dự họp báo. Họp xong người ta phát cho cái phong bì. Nhận phong bì rồi lẽ nào không viết cho họ vài dòng. Nếu họ tốt khen cũng thấy hơi khó chịu rồi. Còn như họ sai lẽ nào mình... nhắm mắt?".

            Lại có người nhớ lợi thế nghề nghiệp trong cuộc họp nào cũng phê phán cũng lên tiếng chỉ trích đủ chuyện. Sau đó không biết vô tình hay sắp xếp được mời tháp tùng theo đoàn của các quan chức nhà nước công du nước ngoài miễn phí. Khi về tới nhà tự nhiên nhũn chi chi nói năng chừng mực không to tiếng tại các cuộc họp như trước nữa. C&oacu