CẦN THAY ĐỔI CÁCH NGHĨ

By LƯU VỸ BỬU

 


                     Cổ thành Quảng Trị. UYỂN

1.Trong các buổi lễ báo công khánh thành tổng kết hay đơn giản là lễ bàn giao căn nhà tình thương... thường thấy có mặt các quan chức (tùy quy mô buổi lễ mà quan chức tham dự lớn hay nhỏ) các doanh nghiệp các nhà tài trợ và người dự khán. Tất nhiên phải có mặt "nhân vật trung tâm" người thụ hưởng hay nhà đầu tư .  Chương trình lễ quanh đi quẩn lại cũng là: giới thiệu báo cáo quá trình thực hiện (hay thi công ...) người thụ hưởng (nếu là quà tặng) hay chủ đầu tư cám ơn và cuối cùng là quan chức thay mặt Nhà nước (chính phủ tỉnh thành quận huyện hay xã phường) phát biểu chỉ đạo hay phổ biến một chủ trương nào đó... Có thể có chương trình văn nghệ giải trí xen vào cho thêm vui tươi. Nhưng vấn đề mà chúng tôi muốn nói ở đây lại nằm ở nhận thức của người dân (hay doanh nghiệp thậm chí là địa phương) và của quan chức thay mặt cho người quản lý xã hội.
         Chúng ta thường nghe những lời phát biểu đại ý như sau: "Được sự quan tâm của Nhà nước nên chiếc cầu (ví dụ) được xây dựng kiên cố giúp người dân đi lại dễ dàng...". Hoặc: "Nhờ sự quan tâm của cấp trên nên năm nay người dân ở địa phương...". Hoặc "Nhờ Chính phủ giúp đỡ nên đồng bào có ruộng để sản xuất...". Đại khái là những câu nói (hay viết) quen thuộc đến độ không có không được. Cấp dưới cám ơn cấp trên người dân cám ơn Chính phủ thậm chí người nghèo được các mạnh thường quân giúp đỡ xây cho căn nhà cũng cám ơn Nhà nước... Cám ơn riết thành sáo ngữ và ngày càng sai lệch trong nhận thức biến trách nhiệm nghĩa vụ thành sự ban bố; biến bổn phận thành ban phát.
         Thực vậy chúng ta thường nói: chính quyền là của dân do dân và vì dân. Vậy cớ gì người dân phải cám ơn chính phủ xây cho cây cầu để việc đi lại thuận tiện hơn. Việc xây câu cầu làm con đường... là trách nhiệm phải làm của người quản lý xã hội. Cũng giống như người dân đến cơ quan quản lý nhà nước ở địa phương hay trung ương để chứng thực hay ký nhận một giấy tờ nào đó thì người thực thi phải có nghĩa vụ đáp ứng cho người dân. Đó là sự mặc nhiên vì "đó là việc hiển nhiên" không thể khác được. Nếu chúng ta thay đổi được suy nghĩ và nhận thức này trước hết là cán bộ thì xã hội sẽ dân chủ văn minh hơn vì người dân thấy được quyền và trách nhiệm của mình. Nói cách khác người dân thấy mình thực sự trở thành "người chủ" xã hội sẽ ra sức thực thi vai trò của mình và cán bộ thừa hành hiểu rõ trách nhiệm sẽ hết nhũng nhiễu sẽ hết làm việc qua loa đại khái...


2.
Lâu nay nếu theo dõi các vụ án liên quan đến quan chức nhà nước và người dân (hay các doanh nghiệp...) thì thấy một mẫu số chung là: người dân (doanh nghiệp) thường bị kêu án nặng hơn rất nhiều so với cán bộ viên chức nhà nước. Cấp trên án nhẹ hơn cấp dưới. Lấy một ví dụ: Trong một vụ án buôn lậu trốn thuế thì người dân (doanh nghiệp) luôn bị án nặng hơn viên chức nhà nước tiếp tay với họ. Tất nhiên việc kêu án như vậy có lý do của nó nhưng xét cho cùng lại mang hiệu quả ngược. Tại sao chúng ta không suy nghĩ khác đi một chút nhỉ? Thói thường người đi buôn luôn tìm cách để bán sản phẩm của mình thế nào để mang lại lợi nhuận nhiều hơn càng nhiều càng tốt. Họ khai không đúng giá mua tìm cách này các nọ móc nối hoặc câu kết với các quan chức nhà nước có liên quan để tránh thuế hoặc hạ mức thuế... Bản chất của nhà buôn là vậy (xin lỗi). Và cán bộ viên chức nhà nước nếu không giữ được mình thường đồng lõa với doanh nghiệp theo phương châm "hai bên cùng lợi". Nếu việc bại lộ ra tòa thì thường người dân bị án nặng hơn vì "có lợi nhuận nhiều hơn". Đó là một cách nghĩ. Nhưng cách nghĩ này lại tác dụng ngược: không có giá trị răn đe cán bộ viên chức nhà nước nên các vụ án như vậy cứ tiếp tục xảy ra.
         Nghĩ "khác" đi một chút: nếu cán bộ viên chức không ‘tiếp tay" không "đưa đường chỉ lối" liệu doanh nghiệp đó có trốn thuế có khai man được không? Chắc chắn là không! Hầu như trong các phi vụ trốn thuế khai không đúng chủng loại số lượng hàng hóa... vai trò "chỉ đạo" thường do các viên chức nhà nước nắm giữ. Vì thế cần xử phạt những viên chức phạm tội mức án nặng hơn mới đúng. Đó cũng là thực hiện theo phương châm: "biết mà vẫn phạm tội thì xử nặng hơn".
         Khi bị xử nặng (thậm chí nặng gấp nhiều lần hơn) thì có uống thuốc liều các viên chức cũng chẳng dám làm sai.
         Có lẽ lỗi do chúng ta "giữ cán bộ"  mà giữ không đúng nên nạn buôn lậu trốn thuế vẫn cứ diễn ra chưa có hồi kết.


3.
Một suy nghĩ nữa cũng cần thay đổi: Đó là cán bộ thì phải nghèo. Ai mà giàu là "có vấn đề". Cái suy nghĩ lạc hậu này vẫn tồn tại trong nhiều người kể cả các cán bộ... nghèo. Chúng ta khuyến khích mọi người sống sung sướng đầy đủ thậm chí ở biệt thự lâu đài đi xe hơi xịn cho dù người đó đứng đầu chính phủ hay một người dân bình thường. Vấn đề là đồng tiền xây nhà mua xe đó là đồng tiền có được từ lao động chân chính hoặc hợp pháp. Thành ngữ "ăn cơm Tàu ở nhà Tây..." để chỉ một cuộc sống sang trọng hạnh phúc. Đó cũng là ước muốn chính đáng của mọi người.
         Một người dân bình thường nhờ cần cù làm việc và được bà con biếu tặng xây một căn biệt thự thật to để ở là chuyện "chẳng có gì mà ầm ĩ". Nhưng nếu anh ta xây một căn nhà quá lớn so với nhu cầu trong khi bà con họ hàng hoặc láng giềng chưa có được một chỗ che mưa che nắng  thì việc làm đó quả là nhẫn tâm và ở một góc nào đó là hành vi... thiếu tự trọng. Trong một bài viết trước đây tôi có đề cập đến chuyện một doanh nhân mua chiếc ô tô có giá hơn 25 tỉ đồng làm phương tiện đi lại. Tiền của anh ta anh ta có quyền mua sắm theo sở thích không ai có quyền phê phán. Nhưng lương tâm lại có quyền chất vấn: "Đồng loại anh còn bữa đói bữa no mà anh đi lại bằng chiếc xe sang trọng như vậy anh không thấy xấu hổ sao?".
         Đó là doanh nhân. Còn nếu đó là một cán bộ nhà nước thì đầu tiên lương tâm sẽ lên tiếng: "Tiền ở đâu mà anh mua sắm?". Nếu anh giải trình được số tiền có được một cách hợp pháp thì lương tâm lại hỏi: "Người ta thường dặn: cán bộ nhà nước phải lo trước cái lo của thiên hạ vui sau cái vui của thiên hạ (tiên ưu hậu lạc) cớ sao anh lại làm ngược lại?". Cũng khó trả lời cho thỏa đáng!
         Đúng là chúng ta cần phải thay đổi cách nghĩ.


LƯU VỸ BỬU

More...

LÀM NGƠ HAY KHÔNG BIẾT?

By LƯU VỸ BỬU

 


         
         Mồng 8 tết lại nhằm ngày thứ hai nhưng lượng người về chùa Bà Bình Dương vẫn đông đảo. Việc người dân (bao gồm cả cán bộ đương chức) đến dâng hương cầu xin an lành cho gia đình cầu tài lộc cho mình cho đơn vị... cũng là điều dễ hiểu và có thể thông cảm được.
         Tuy nhiên tại chùa Bà và chùa Ông ở thị xã Thủ Dầu Một Bình Dương có quá nhiều điều có thể nói là vi phạm pháp luật và tệ nạn nhưng địa phương hầu như không có một hành thái nào để ngăn chặn.
         Trước hết là tiền giữ xe: Ngày mồng 8 tết giá giữ xe được công bố là 10.000 đồng/ xe gắn máy. Tôi nhẩm tính chỉ trong một ngày những người giữ xe chung quanh chùa Bà thu hàng triệu đồng mà không phải đóng một đồng tiền thuế nào (!?). Nghe nói những ngày trước đó và dự kiến ngày đêm 14 15 tháng Giêng (ngày vía Bà) giá giữ xe lên đến 20.000 đồng/chiếc. Chuyện thu tiền giữ xe quá giá quy định xảy ra công khai nhiều ngày nhưng địa phương không hề kiểm tra xử lý. Một điều đáng buồn là công việc giữ xe này nếu đoàn thanh niên đứng ra tổ chức sẽ thu được một khoản không nhỏ làm kinh phí hoạt động cho mình. Vậy mà khác với Sài Gòn các bãi giữ xe đều do lực lượng thanh niên xung kích đứng ra  đảm trách thì ở Bình Dương tổ chức đoàn gần như vắng bóng. Và người hành hương đành phải chịu móc túi một khoản không nhỏ.
         Thứ hai là nạn buôn thần bán thánh: tại chùa Bà ở Búng (An Thạnh Thuận An) có một phụ nữ nói giọng Bắc đứng bán lộc gồm: 2 trái quýt 1 tờ vé số 5000 đồng với giá 20.000 đồng. Người này "dụ": Mua lộc đem vào đặt dưới bàn thờ thần tài sẽ linh nghiệm". Nhiều bà nghe "dụ" cầm lòng không đậu móc túi ra mua để rồi sau đó lầm bầm chửi sau lưng: "Hèn chi người ta đồn là người ta còn xây chùa giả để móc túi khách hành hương. Việc ghê gớm vậy còn dám làm thì huống gì bán 2 trái quýt với gía trời ơi!...".
         Trong khuôn viên chùa Ông lại có một nhóm chừng 5-7 thanh niên trai tráng khỏe mạnh trên tay cầm xấp phong bao màu đỏ nói là lộc ông dụ dỗ khách hành hương mua. Trên đường đến chùa Ông nhiều người bày bán một số bánh bảo là bánh tài thần. Chưa nói đến giá cả chỉ nói đến chất lượng bánh và vệ sinh thực phẩm cũng đã thấy nhiều vấn đề cần cơ quan chức năng lên tiếng. Thế nhưng người bày bán vẫn an nhiên tự tại người mua thì khi phát hiện là mình mua lầm đồ thì tiền cũng đã trả rồi. Đành nuốt cục tức vào bụng.
         Thứ 3 là nạn hành khất ăn xin la liệt trong và ngoài khuôn viên chùa Bà chùa Ông. Thay vì đưa người ăn xin vài quản lý trong các trung tâm xã hội đằng này người ta cho phép các người này ngồi thành hai hàng để xin tiền khách tham quan. Có người cởi trần phô bày những thương tích của mình nhằm kêu gọi lòng thương hại của người khác.
         Câu hỏi đặt ra là chính quyền sở tại: phường Phú Cường và thị xã Thủ Dầu Một có biết những việc sai trái đang xảy ra trong địa bàn của mình không? Chắc chắn là biết vì đã quá nhiều người phản ảnh và sự việc diễn ra trước bàn dân thiên hạ sao có thể nói không được? Nhưng sao biết mà không dẹp? Câu trả lời này xin dành cho chính quyền sở tại.
         Có người bảo do thị xã bật đèn xanh (!?) nên người ta mới dám làm. Nếu không đố làm!
         Sự phức tạp vi phạm pháp luật và tệ nạn ở chùa Bà Bình Dương và các chùa lân cận xem ra có thể đứng ngang hàng với chùa bà chúa Xứ Châu Đốc và còn lâu mới có thể theo kịp chùa Núi bà Đen ở Tây Ninh. Sắp đến rằm tháng giêng ngày Hội vía Bà lớn nhất trong năm hy vọng sẽ có một thay đổi mới mẻ hơn tốt đẹp hơn ở đây.


LƯU VỸ BỬU

More...

THẮNG TRUNG QUỐC: ĐÂU CÓ KHÓ!

By LƯU VỸ BỬU

 




        
          
Họ gồm 4 người. Tạm gọi là Mắt kiếng Mắt mèo Mắt từ bi và Mắt xếch.
         Bạn từ thuở học cấp 2 gặp nhau đầu năm tại quán cà phê vừa khai trương sáng nay mồng 6 tết Kỷ Sửu. Câu chuyện khởi đầu bằng chuyện tết: không khí tết thời tiết giá cả việc làm... đủ thứ chuyện mà chuyện nào thoạt nghe qua cũng là chuyện "trà dư tửu hậu" nhưng cứ để lại những suy nghĩ bâng quơ.
      Đang lúc lan man chuyện vui tết Mắt từ bi đổi đề tài bằng giọng bực bội:
      -Từ hôm thua Trung quốc 1-6 đến nay tôi không ngủ yên được đêm nào?
      Mắt mèo cười:
      -Thua thắng chuyện thường tình. Mà cũng đã 10 ngày rồi giữ trong lòng làm gì cho khó ngủ?
      -Nhưng đang ngon lành tự nhiên thua một trận quá đắng!
      Mắt kiếng lơ ngơ:
      -Thua thắng chuyện gì vậy?
      Mắt xếch gõ muỗng cà phê:
      -Ông ngoại đạo nên không biết. Nó đang nói về bóng đá. Trận tuyển Việt Nam thua tuyển Trung Quốc hôm 26 tháng chạp đó.
      Mắt mèo lên tiếng:
      -Việt Nam vô địch Đông Nam Á là nhờ phong độ đang lúc ở đỉnh cao chứ đẳng cấp của mình cũng còn kém người Thái. Ai cũng phải công nhận điều đó. Ngay cả FIFA cũng xếp hạng mình sau Thái Lan Singapore mà! 
      Mắt xếch phụ họa:
      -Công nhận là đội tuyển mình có tiến bộ đá hay hơn tự tin hơn nhiều. Nhớ ngày trước mỗi khi "đụng" Thái Lan hay Singapore cầu thủ mình ngó tội nghiệp quá cứ lóng ngóng sợ sệt đến bực cả mình.
      Mắt mèo tiếp lời:
      -Trận thắng Thái Lan mình đá quá hay nhưng phải nói là nhiều may mắn. Ngay bây giờ bảo MP đá lại chưa chắc LCV đội đầu thành công. Bóng đá hay là một chuyện nhưng luôn cần may mắn. Có may mắn mới thành công.
      Mắt từ bi nãy giờ ngồi gậm nhấm nỗi bực nghe vậy liền lên tiếng:
      -Đá dở thì may có bằng trời cũng như không!
      Mắt xếch cự:
      -Ai cũng biết vậy nhưng... hay không bằng hên. Nếu trọng tài đừng sai lầm khi không công nhận bàn thắng thứ 2 của Thái Lan trong trận lượt đi thì tình thế đã khác. Thua Trung Quốc cũng hợp lý vì mình kém hơn về đằng cấp. Vả lại thua để có dịp nhìn lại mình thực tế hơn sau khi... bay bổng trên trời.
      Mắt từ bi thở dài não nuột:
      -Cũng biết vậy nhưng thua đậm quá đau quá.
      Mắt mèo an ủi:
      -Mình kém hơn lại gặp thời tiết khắc nghiệt quá nên thua là phải rồi. Ra sân mà chân tay lạnh cóng làm sao đá? Brésil giỏi vậy nhưng đá trong thời tiết giá lạnh chưa chắc thắng được nói gì mình!
      Mắt kiếng cười ruồi:
      -Mắt mèo nói đúng rồi ông đừng buồn bực mà hao tổn tâm thần. Nhưng muốn thắng Trung Quốc đâu có khó gì!
      Mắt từ bi trợn hai con mắt lên:
      -Phù thủy như ông Tô mà còn bótaychấmcơm nữa là. Dân a bờ cờ bóng đá như ông sao dám lộng ngôn!
      Mắt xếch hùa theo:
      -Có Maurinho cũng không thắng nổi Trung Quốc đâu ông ơi! 
      Mắt kiếng vẫn khăng khăng:
      -Tôi nói rồi thắng Trung Quốc đâu có khó.
      Ba người còn lại đồng thanh:
      
-Sao dễ? Ông nói coi.
      
Mắt kiếng thủng thẳng:
      -Có khó gì!  Muốn thắng Trung Quốc phải có Trần Hưng Đạo Quang Trung Lê Lợi Lý Thường Kiệt... Bảo đảm "đội hình" này ra quân thì Trung Quốc sẽ từ thua đến thua chạy ra khói luôn.
      -Ừ đúng quá!
      Cả bàn đồng thanh.

   
LƯU VỸ BỬU
   
(sao chép)

More...

NHỮNG Ý NGHĨ RỜI

By LƯU VỸ BỬU

 
                                    Đường hoa Nguyễn Huệ 2009. UYỂN

(khai bút)

1.
              9 GIỜ TỐI đêm 30. Thả từng bước chân theo đường - chợ - hoa gần nhà ngắm phố phường cuối năm chờ giao thừa. Con đường này những năm trước là nơi bày bán các loại hoa trồng tại chỗ hoặc đưa từ Đà Lạt xuống hay Đồng Tháp lên. Cách đây vài năm địa phương quy hoạch chợ hoa tết ở gần đó nên con đường này mất vị trí số 1. Tuy nhiên những ngày cận tết con đường lại trở về với vai trò vốn có của nó. Năm nay cũng vậy. Và có phần khác hơn vì chỉ còn gần 3 tiếng đồng hồ nữa là đã sang năm mới rồi mà hoa vẫn còn bày ra đường nhiều lắm. Chủ yếu là cúc hướng dương vạn thọ mào gà... Đèn đường không đủ sáng để tô điểm cho sắc màu của hoa và lại không đủ che giấu sự mệt mỏi thất vọng của những người bán hoa. Hầu hết họ là những người làm vườn (trước kia đây được gọi là làng hoa - nơi cung cấp hoa cho Sài Gòn) hoặc buôn bán nhỏ. Nghe nói năm nay thời tiết thất thường hoa mất mùa nên thiếu hoa chưng tết. Thế là họ hy vọng sẽ kiếm được ít nhiều để tiêu tết bù cho những tháng ngày vất vả. Nào ngờ những ngày cuối năm hoa từ khắp nơi đổ về Sài Gòn quá nhiều. Đi đâu cũng thấy hoa. Người xem thì đông người mua thì ít. Mà cũng không trách được. Người có tiền (không hoặc ít bị ảnh hưởng suy thoái kinh tế) thì tìm hoa mai hoa đào nhưng mai đào năm nay như... cành khô. Rất hiếm có gốc mai gốc đào nào đẹp nở hoa đúng ngày. Còn các loại hoa "phổ thông" thì ở ngoài suy nghĩ của họ. Ngược lại những chậu cúc vạn thọ hướng dương... lại ngoài tầm với của những gia đình trung lưu những gia đình công nhân nghèo đang bị cơn bão kinh tế suy thoái quét cho tàn tạ. Những người bán hoa cũng là đối tượng này. Càng về khuya hoa và người không còn "đối lập" nhau nữa. Sắc hoa nhàu úa mặt người úa nhàu. Tết đã đến gần lắm rồi.
            Trên đường về nhà tôi bắt gặp một người đàn ông gương mặt khắc khổ đang loay hoay thu dọn chỗ nằm trên hiên nhà một công ty. Ông không về kịp giao thừa và cũng hy vọng những chậu vạn thọ sẽ được khách ít tiền mua vào những phút cuối cùng.

2.
            
NGỒI bên tách trà cúng giao thừa nghe không khí năm mới lan đi khắp nhà tôi nhận được một cuộc điện thoại từ quê. Điện thoại chúc tết từ một người bạn đang giữ một trọng trách khá lớn. Sau những câu thăm viếng là những tâm tình về những cảnh đời mà anh gặp trong quá trình làm việc. Quê tôi nghèo lắm! Bộ mặt đô thị không che được những nghèo khổ phía sau nó. Không hiểu sao những "bức màn che" như vậy đang được dựng lên ngày càng khá nhiều trong xã hội. Ngay như thành phố (thực ra chỉ là một phố huyện thôi nhưng để "xứng danh" tỉnh lỵ người ta đã cố gắng nâng cấp lên thành đô thị loại 3) tôi từng sống chỉ "đi 5 phút đã về chốn cũ" có 1- 2 con đường khá đông người buôn bán. Còn lại vẫn là những con đường vắng vẻ ngày tết mà mới hơn 9 giờ tối đường phố đã vắng hoe. Người dân vẫn còn nghèo nhiều người mồng một tết đã ra đồng làm việc nói gì đến những người dân ở các huyện xa xôi. Vẫn biết khó có thể làm thay đổi cuộc sống của đa số người dân nghèo trong một sớm một chiều nhưng đã hơn 30 năm rồi số người nghèo ở nước ta vẫn còn nhiều (cho dù chuẩn nghèo của chúng ta đã lạc hậu so với nước ngoài). Nhưng quan trọng nhất trong việc xóa nghèo là chúng ta đã để sự chênh lệch giàu nghèo quá lớn lớn đến nổi người nước ngoài cũng phải lắc đầu kêu lên: "Không tưởng tưởng được!". Làm sao tưởng tượng được khi còn hơn 3 triệu  gia đình tương đương với khoảng 12 triệu người (tính mỗi gia đình chỉ có 4 người) có thu nhập chưa đến 300.000 đồng/tháng tức 10.000 đồng/ngày. Trong khi đó có người bỏ ra hơn 25 tỉ đồng để mua xe hơi làm phương tiện đi lại. Tất nhiên chúng ta cũng mong có nhiều người càng nhiều càng tốt mua được xe hơi xe hơi xịn càng hay bằng đồng tiền của chính họ làm ra. Nhưng quá xa xỉ như vậy dù bằng tiền lao động chân chính cũng là điều không nên khi đồng loại mình còn quá gieo neo. Đó là chưa nói đến những doanh nghiệp nổi đình nổi đám giám đốc bỏ ra hàng chục tỉ đồng để sắm xe hơi lên ti vi đóng góp hàng tỉ đồngvào công tác từ thiện để rồi sau đó... vào ngồi tù vì vi phạm pháp luật. Đáng buồn hơn là xuất hiện một số người giàu lên nhanh chóng khiến văn hóa văn minh không theo kịp để rồi tự biến thành những trọc phú huênh hoang tạo ra những "công tử tiểu thư" sống với triết lý "mạnh vì gạo bạo vì tiền". Đạo đức suy đồi xuống cấp là thế.
            5 giờ sáng mồng một tết tôi ra phố. Phố vắng vẻ khác ngày thường. Ngay ngả tư chiếc tủ thuốc lá của bà giáo già vẫn hiện diện. Hôm nay có thêm một chuỗi bao lì xì màu sắc tươi tắn treo lủng lẳng... Bà giáo già ngồi co ro mắt vẫn ánh lên tia hy vọng.


3.
            
SỐ hộ nghèo hiện nay trên cả nước khoảng 3 triệu hộ. Con số này tôi có được nhờ anh bạn làm ở cơ quan mà chúng tôi vẫn nói vui là "đưa mặt ra chịu trận". Thu nhập của các hộ nghèo này mỗi tháng khoảng 300.000 đồng/tháng. Nói cách khác họ đang tồn tại một cách khổ sở chứ không phải đang sống. Công bằng mà nói chính quyền vẫn có nhiều chủ trương chính sách hỗ trợ để họ thoát nghèo nhưng hầu hết các chủ trương chính sách đó mới đến cấp huyện cấp tỉnh hoặc chưa thực sự phù hợp thiết thực với họ nên số hộ nghèo giảm hằng năm còn thấp. Một con số khác cũng gợi lên những suy nghĩ là hằng năm các chương trình được tổ chức với mục đích gây quỹ xóa đói giảm nghèo tổ chức từ trung ương đến các tỉnh diễn ra khá nhiều. Số tiền thu được từ các chương trình này rất lớn lên đến hàng ngàn tỉ đồng (mới đây ở Kiên Giang một chương trình gây quỹ từ thiện đã nhận được hơn 70 tỉ đồng từ các nhà hảo tâm) nhưng việc sử dụng như thế nào thì người dân cũng khó mà biết được. Tuy nhiên vấn đề chính mà người dân nghèo người hảo tâm mong muốn là chính quyền làm sao có được một kế hoạch thật cụ thể thật thiết thực để số tiền ấy thực sự là chiếc cần câu giúp người dân có được một phương tiện sinh sống một sức bật để vươn lên.
         Ăn cơm mới nói chuyện cũ! Một tỉnh ở miền trung bị cơn bão lấy đi khá nhiều người trụ cột của gia đình. Từ các nơi người dân với tinh thần  tương thân tương ái đã quyên góp được nhiều tỉ đồng tổ chức ra tận nơi để giúp đỡ. Tình đồng bào thật đáng quý và trân trọng biết bao. Nhưng cũng chính từ đó mà xảy ra nhiều bi hài kịch từ ngay mái nhà người bị thiên tai đến các cơ quan nhà nước. Trước hết là số tiền quyên góp của người dân cả nước đặc biệt là người dân các tỉnh phía Nam khá lớn lên đến nhiều tỉ đồng nên có gia đình bị thiệt hại nhận được hàng trăm triệu đồng từ các cá nhân và các đoàn cứu trợ. Số tiền quá lớn mà cả đời họ chưa chắc đã có được đã làm nhiều gia đình vốn êm ấm trở nên xào xáo nhất là giữa cha mẹ chồng với cô con dâu chẳng may lâm vào cảnh góa bụa. Cha mẹ chồng thấy con dâu nhận được quá nhiều tiền giúp đỡ thì sợ con dâu sinh lòng. Rồi "mâu thuẫn" giữa gia đình bị thiệt hại do thiên tai với những gia đình bị mất mát bởi chiến tranh. Tất nhiên chuyện chỉ là cá biệt nhưng cũng cần thấy. Chưa hết tiền giúp đỡ từ tỉnh bạn từ trung ương từ người hảo tâm quá lớn chi cho những gia đình bị thiệt hại không hết. Chẳng lẽ mang trả lại? Thế là các ban ngành được "bật đèn xanh" cơ quan nào bị thiệt hại do thiên tai thì lập tờ trình xin sẽ được cấp. Tốc vài viên ngói hư vài tấm tole cũng được xét cấp hàng chục triệu đồng từ tiền giúp đỡ như... chia miếng thịt làng (!?).


4.
          
TÔI không rõ đến lúc nghỉ tết các thầy cô giáo nhận được bao nhiêu tiền thưởng tết từ sự ủng hộ của các doanh nghiệp? Tôi tin là chưa tổng kết được nhưng chắc cũng không bao nhiêu. Thế là các thầy cô giáo "nước mắt chảy ngược vào lòng" không vì không có tiền thưởng tết mà vì ngài phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Giáo dục đã "quên thân" hạ mình viết thư kêu gọi nhưng sự hưởng ứng không được như mong đợi. Các thầy cô giáo "nước mắt chảy ngược" vì thương cho thủ trưởng cao nhất của họ.
         Một cái mail từ xa xôi gửi cho tôi bày tỏ nỗi niềm của người Việt ở Mỹ bị mất việc. Cái mail đó không làm tôi buồn vì trước mắt tôi là cô bé khoảng 20 tuổi cầm 30.000 đồng đi mua 3 ký gạo ăn tết. Cô không về quê được dù quê ở Sóc Trăng chỉ vì xe cộ khó quá và cũng không có tiền để về. Xí nghiệp nơi cô làm việc qua tết sẽ tạm thời ngưng sản xuất... Có một điều tôi lấy làm ngạc nhiên là nói chuyện với cô bé lòng tôi rưng rưng nhưng cô vẫn bình thản thậm chí chẳng lộ ra vẻ lo toan.
         Tôi yêu người dân tôi đất nước tôi quá chừng...
  LƯU VỸ BỬU



More...

SÀI GÒN ĐƯỜNG HOA NGUYỄN HUỆ 2009

By LƯU VỸ BỬU

Tôi có mặt tại đường hoa Nguyễn Huệ lúc hơn 5 giờ chiều ngày 23/01/2009 (tức 28 tháng chạp Mậu Tý). Còn khoảng 3 tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ khai mạc. Dòng người tiếp tục đổ về mỗi lúc một đông. Những tấm ảnh này chụp vội chụp vàng vì bị xô đẩy chen lấn. Chụp từ lúc chưa lên đèn đến lúc thông báo cấm xe ra vào khu vực đường hoa để chuẩn bị khai mạc.
Tôi rời đường hoa lúc 8 giờ kém 20 vì quá sợ đám đông.
Xin giới thiệu một vài nét tiêu biểu để các anh chị và các bạn ở xa hình dung đường hoa Nguyễn Huệ năm 2009 như thế nào.
Riêng cá nhân tôi xin gói gọn 1 chữ: ĐẸP.



Thương xá TAX



Năm Sửu nên hình ảnh chủ đạo là TRÂU.



Những vườn hoa uốn lượn



và hoa trên không.



Xuân của thời mở cõi.



đường hoa



Quả dưa hấu đặc sản của đồng bằng sông Cửu Long.



Xin kết thúc bằng chú trâu thân thương


LƯU VỸ BỬU

More...

ĐI XIN TIỀN THƯỞNG TẾT CHO GIÁO VIÊN ...

By LƯU VỸ BỬU

 

MỘT NHÁT ROI ĐÁNH VÀO LÒNG TỰ TRỌNG.

Ảnh: Internet
      Cách đây vài hôm đọc trên báo thấy ngài Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Giáo Dục viết thư gửi các nhà hảo tâm các doanh nghiệp các địa phương trong cả nước kêu gọi ủng hộ tiền để thưởng tết cho giáo viên. Sau đó lại đọc được bài viết trên báo Tuổi Trẻ (ra ngày 20/01/2009) của một nhà giáo có tên tuổi lên tiếng ủng hộ vì sợ "nước mắt chảy ngược vào lòng". Chưa biết các nhà giáo nước ta đã vì không có tiền thưởng tết mà "nước mắt chảy ngược vào lòng" hay không nhưng nghĩ đến cảnh ngài bộ trưởng viết thư xin tiền các doanh nghiệp các địa phương để thưởng tết cho giáo viên đã thấy cay cay nơi sóng mũi rồi.
      Tôi đã từng đi dạy một thời gian khá dài. Lại dạy trong thời điểm đất nước khó khăn một hạt gạo cõng thêm một lát sắn khô tiền lương không đủ sống nhưng chưa bao giờ thấy nước mắt chảy ngược vào lòng vì không có tiền thưởng tết. Đã đành thời kỳ này chưa có chuyện thưởng tết nhưng cán bộ nhân viên các ngành khác cũng "no đủ" hơn ngành giáo dục nhiều.
      Đã quyết định chọn nghề dạy học tôi tin chắc rằng những người đã đang và sẽ đứng trên bục giảng không bao giờ nghĩ đến chuyện tiền thưởng tết. Có cũng được không cũng chẳng sao. Bởi nếu muốn tiền thưởng tết hậu hĩ họ sẽ không bao giờ chọn nghề dạy học.
      Cũng không phải sử dụng vũ khí "liệu pháp tinh thần" nhưng dù muốn hay không nghề dạy học cũng mang một ý nghĩa thiêng liêng của nó. Sự thiêng liêng ấy không thể so sánh với tiền tết. Lại càng không thể đem tiền của các doanh nghiệp biếu cho ngành giáo dục thưởng tết để so sánh.
      Vậy sao nỡ để các nhà giáo biến thành các nhà hành khất gián tiếp vậy?
      Trước đây khi còn thời kỳ bao cấp những người thầy chúng tôi thường được tôn vinh là "kỹ sư tâm hồn" là "kỹ sư của những kỹ sư". Người ta còn nhấn mạnh: "Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý". Đó là trên lý thuyết. Còn thực tế lương giáo viên (và một số ngành khác) thì thấp đến nổi nhiều người không thể sống nổi với nghề nếu không có nguồn thu nhập khác bổ trợ thêm. Ngay cả ngày truyền thống của ngành (trước đây là Ngày Hiến chương quốc tế các nhà giáo 20/11) các thầy cô cũng được "thi đua dạy tốt để lập thành tích chào mừng" và sau đó bằng một bữa tươi cải thiện. Sau này khi Ngày Hiến chương quốc tế các nhà giáo không còn nữa (vì thực tế chỉ có vài nước trong đó có nước ta tổ chức còn quốc tế thì... không) thay bằng Ngày nhà giáo Việt Nam thì tiền thưởng chủ yếu vẫn là... quà tặng của học sinh. Cũng chính vì thế mà nhà giáo nào dạy trường tốt dạy môn chính dạy ở thành phố đều "sung sướng" hơn các nhà giáo nông thôn vùng sâu vùng xa. Nhưng cũng chưa có nhà giáo nào lên tiếng vì đến tết không có tiền thưởng.

oOo

Nếu chính phủ thấy tiền lương giáo viên không tương xứng với vị trí của người thầy thì nên có sự cải tổ như lời khẳng định của ngài Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Giáo dục: "Đến năm 2010 các nhà giáo sống đầy đủ bằng tiền lương". Hoặc sử dụng ngân sách nhà nước để thưởng tết cho giáo viên vẫn nghe "dễ chịu" hơn là viết thư xin tiền các doanh nghiệp để thưởng tết cho các nhà giáo.
      Phàm ở đời đi xin dù xin bất cứ việc gì cũng là tự hạ thấp mình. Các nhà giáo không bao giờ hạ thấp mình để làm cái chuyện "vô lễ" như vậy. Thông tin gần đây là số tiền các doanh nghiệp "tặng" (hay "cứu tế" để "nước mắt khỏi chảy ngược vào lòng") được khoảng 2 tỉ (tính đến ngày 19/1/2009). Chia số tiền này ra mỗi thầy cô giáo trong cả nước được bao nhiêu để mang tiếng "thiếu tự trọng"?
      
Lan man lại nhớ đến chuyện   cuộc thi hoa hậu tổ chức ở Nha Trang năm rồi. Cũng do doanh nghiệp tài trợ và xảy ra chuyện "thiếu gia" của đại gia tài trợ mắng một nhà báo đại ý là "cũng nhờ tiền nhà tao...". Giả dụ (lạy trời đừng xảy ra) doanh nghiệp này "hưởng ứng" thư kêu gọi của ngài phó Thủ tướng ủng hộ mươi triệu để thưởng tết cho các thầy cô giáo thì liệu quà tết đó có dễ nuốt trôi qua cổ họng các thầy cô giáo không nữa. Nhất là sau đó doanh nghiệp báo cáo với cơ quan thuế kinh phí hoạt động xã hội như sau: Chi 10 tỉ tài trợ cho cuộc thi hoa hậu; Chi 5 triệu để hỗ trợ thưởng tết thầy cô giáo... mà ngao ngán lòng.
      
Lan man nghĩ đến các thầy giáo ngày trước như Chu Văn An Nguyễn Đình Chiểu ... có nghĩ đến ngày sự học cần phải có thư kêu gọi doanh nghiệp địa phương ủng hộ tiền thưởng tết cho các nhà giáo hay không? Chắc là không rồi!
      Lan man lại nhớ đến nước Pháp trả lương cho giáo viên tiểu học cao ngất ngưỡng nên muốn làm giáo viên tiểu học cực kỳ khó. Lại nghe nói có ông Thủ tướng Pháp trong dịp đi kinh lý ghé lại thăm một lớp học cũ gặp thầy dạy tiểu học năm nào. Vị thủ tướng này cung kính chào thầy rồi quay sang nói chuyện với học trò... Biết bao giờ các thầy cô giáo Việt Nam được như vậy nhỉ? Hay là người ta nghĩ đến việc "thưởng tiền tết" là thay cho lời tri ân trân trọng?
      Vốn là một nghề "sạch" nên hẳn các thầy cô giáo luôn nhớ đến câu: "Đói cho sạch rách cho thơm" nên sau lá thư kêu gọi của ngài phó Thủ tướng chỉ có vỏn vẹn bài hưởng ứng của nhà giáo tên tuổi nói trên được đưa lên công luận. Hy vọng không phải do "khuôn khổ có hạn nên không đăng được hết..." mà chính là các nhà giáo cũng thấy "kỳ kỳ".

oOo

           

       Năm hết tết đến nói chuyện không vui là điều không nên. Cực chẳng đã phải lên tiếng. Mong sao được mọi người hiểu đây là tấm lòng của một người đã từng đứng trên bục giảng; đã làm hết sức mình để dìu dắt bao thế hệ học trò. Và hơn thế là lòng tự trọng của một người thầy.
      
Xin hãy trả lại vị trí đúng của người khai tâm khai trí không chỉ vật chất mà cả tinh thần nữa. Đó là việc làm cần thiết và cấp bách thay cho tiền thưởng tết đi xin từ các doanh nghiệp.

                                                                                               
LƯU VỸ BỬU

More...

THỐNG NHẤT THÌ... THỐNG NHẤT LUÔN!

By LƯU VỸ BỬU

      

Thống nhất đất nước. Nhưng suốt hơn 33 năm bên cạnh những vấn đề đã thống nhất còn có một số chuyện mà chỗ này thì được phép làm chỗ kia thì cấm. Hoặc nơi thì gọi thế này nơi thì gọi cách khác cứ như ở... hai nước khác nhau vậy(!?).

                                                         Lăng vua Minh Mạng. Tháng 5/2008. UYỂN

More...

ĐÂU LÀ QUỐC PHỤC VIỆT?

By LƯU VỸ BỬU

Không đầy 2 tháng nữa là năm mới đến. Đồng nghĩa với cả nước vào mùa lễ hội mới. Một vấn đề cũ nhưng cần thiết vẫn chưa có câu trả lời. Nay xin được đặt lại trên bàn các nhà quản lý các nhà văn hóa...






      Ngày Quốc Tổ năm 2008 được tổ chức long trọng rộng khắp. Hàng triệu đồng bào đã đến dâng hương tưởng niệm vua Hùng ở đất tổ Phong Châu ở Khu tưởng niệm vua Hùng ở Thảo cầm viên Sài Gòn ... thực sự tạo nên một phong trào hướng về nguồn cội dân tộc trong đời sống tâm linh của nhân dân. Nhìn đoàn người già trẻ lớn bé lũ lượt vượt đường xa để về chiêm bái tổ tiên người dân Việt nào cũng nghe tự đáy lòng mình dấy lên những cảm xúc tự hào về dòng giống về hơn 4000 năm lịch sử dựng và giữ nước oai hùng của dân tộc.

      Tuy nhiên có một vấn đề theo tôi là rất quan trọng đã không được các cơ quan nhà nước đơn vị tổ chức bỏ qua một cách đáng tiếc. Đó là trang phục của những đại biểu của những người tham gia cung tiến hành lễ.

      Trước hết trong cùng một nước một nguồn cội nhưng lễ phục của những người hành lễ ở Đền Hùng (Phú Thọ) khác hẳn lễ phục của những người hành lễ ở Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi không được xem lễ dâng hương tưởng niệm các vua Hùng ở những nơi khác (nghe nói có nhiều địa phương khác cũng tổ chức lễ) nên không biết những người tham gia hành lễ mặc lễ phục thế nào nhưng qua 2 địa điểm tổ chức lễ hội lớn có thể biết trước là không có sự đồng nhất trong lễ phục.

      Nước ta chịu ảnh hưởng Trung Quốc về nhiều mặt đó là điều không thể phủ nhận nhưng trên thực tế chúng ta vẫn có những nét riêng trong văn hóa tập tục; trong đó có phong cách ăn mặc lễ nghi. Vì vậy nên tránh rập khuôn trang phục Trung Quốc cũng như để cho các địa phương mặc quốc phục một cách tùy tiện. Sự không đồng nhất trong lễ phục không chỉ làm khó chịu cho người xem và khiến người nước ngoài đánh giá không đúng về văn hóa của nước ta mà còn thể hiện sự yếu kém trong quản lý của cơ quan quản lý văn hóa.

      Một vấn đề nữa thiết nghĩ cũng nên đề cập ở đây. Đó là trang phục của các lãnh đạo tham gia lễ hội. Đi giữa những bộ lễ phục (tạm gọi là truyền thống dân tộc) của những thành viên trong ban cúng tế là những bộ veston sang trọng đắt tiền và... xa lạ với không gian lễ hội của các quan chức. Hình ảnh tương phản đó càng làm nổi bật "cái tầm cái tâm hạn hẹp" của những người được giao nhiệm vụ quản lý văn hóa dân tộc.

      Cách đây không lâu tại hội nghị APEC chúng ta đã từng tổ chức cho các nguyên thủ các nước tham dự hội nghị mặc quốc phục nước ta. Có thể khi đó do nhiều yếu tố nguyên thủ các nước mặc quốc phục nước ta chưa được đẹp mắt (do may không đúng kích cỡ do thiếu đồng bộ - áo dài mặc với quần tây - ...) nhưng nếu chúng ta quan tâm đúng mức đến quốc phục thì ngay sau đó tiếp tục hoàn thiện và thống nhất lễ phục của nước ta thì lễ Quốc Tổ Hùng Vương năm 2008 đâu có xảy ra chuyện ăn mặc "ta tây" lộn xộn như vậy.







      Nhìn sang các nước bạn chúng ta dễ dàng nhận thấy âu phục đang được nhiều nước ưa chuộng vì sự tiện lợi của nó. Các quan chức nhà nước cũng thường xuyên mặc âu phục nhưng trong những dịp lễ truyền thống sinh hoạt văn hóa dân tộc lớn hay tiếp khách ngoại giao hầu hết các người lãnh đạo đều mặc quốc phục. Đó chính là đề cao lòng tự trọng dân tộc. Và đó là bài học về lịch sử về lòng yêu nước hết sức sống động thiết thực.

      Năm Kỷ Sửu sắp đến cả nước chuẩn bị bước vào mùa lễ hội mới. Chắc chắn những lễ phục sẽ lại được mang ra phô diễn khắp nơi. Mong rằng sẽ không còn tình trạng quốc phục ở tỉnh này sẽ không còn khác với quốc phục tỉnh khác. Và các vị lãnh đạo khi tham dự lễ hội cũng nên có trang phục thích hợp.

      Trước đây bộ khăn đóng áo dài (của đàn ông) đã từng được giới thiệu là quốc phục (nam) của nước ta. Đây là một gợi ý đáng quan tâm.

      Chúng tôi xin đề nghị cơ quan quản lý văn hóa nước ta cần nhanh chóng công bố những chuẩn mực trong nghi lễ những lễ phục thống nhất cho các hội hè đình đám và quy định việc mặc lễ phục để những dịp lễ trọng không làm chướng mắt người xem. Nếu vì lý do nào đó chưa thể xác định chính xác được lễ phục thì nên trưng cầu ý kiến những nhà hoạt động văn hóa lịch sử để tìm ra quốc phục Việt Nam.


LƯU VỸ BỬU

More...

HUẾ - LẠI BẮN VÀO QUÁ KHỨ

By LƯU VỸ BỬU


Chùa Thiên Mụ-Huế
   Vừa qua một số bài báo viết về tình trạng xâm phạm di tích lịch sử thắng cảnh tại Huế đã tạo nên dư luận xã hội nhất là những người yêu thành phố mang danh hiệu Festival này.

More...