TỘI NGHIỆP NGƯỜI TIÊU DÙNG VIỆT NAM

By LƯU VỸ BỬU

 

Báo Tuổi Trẻ phát hành ngày 8/6/2009 có bài phỏng vấn ngài Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Thành Biên nội dung chính là biện pháp kiểm soát hàng kém chất lượng nhập từ Trung Quốc.

Sau một loạt bài phản ánh tình trạng nguy hại nghiêm trọng của các sản phẩm sản xuất từ Quảng Đông Trung Quốc (và không loại trừ các địa phương khác ở Trung Quốc) trước dư luận trong nước đã tỏ ra băn khoăn về "hàng rào" kiểm soát chất lượng của nước ta không đạt hiệu quả ngài Thứ trưởng cho rằng khi chúng ta gia nhập WTO thì phải tuân thủ luật chơi theo thông lệ quốc tế cụ thể là áp dụng hàng nhập khẩu thế nào thì hàng trong nước cũng phải như vậy. Nếu làm như thế thì hàng Việt Nam "chết" (nguyên văn là "bị tác động đầu tiên") trước (!?).

Cái đó đúng sai thế nào không nói đến. Điều chính yếu qua câu nói của ngài Thứ trưởng mới hé lộ ra điều này: Té ra lâu nay tính mạng sức khỏe của người tiêu dùng Việt Nam bị coi rẻ. Người ta quan tâm đến sự sống còn của các doanh nghiệp (vì nếu kiểm soát chặt chẽ chất lượng sản phẩm thì doanh nghiệp Việt Nam "bị tác động đầu tiên") nên vì sự "sống còn" sự "hưng thịnh" của doanh nghiệp (cũng là để đóng thuế nộp ngân sách nuôi bộ máy điều hành lãnh đạo...) người ta bất chấp sức khỏe tính mạng của người dân (?).

Rồi cũng chính vì doanh nghiệp nên người ta bỏ qua khâu kiểm tra tính an toàn của các sản phẩm nhập khẩu vì "bứt dây động rừng" sợ các nhà nhập khẩu khiếu nại vi phạm WTO. Thế là sản phẩm trong nước lẫn ngoài nước nhập về tha hồ đe dọa tính mạng người tiêu dùng Việt Nam

Chợt nhớ lại bài trả lời phỏng vấn của ngài đại sứ nước ta tại Nhật Bản (báo Tuổi Trẻ ngày 16/12/2008) Nguyễn Phú Bình về việc tiêu cực trong việc sử dụng nguồn vốn ODA từ Nhật Bản. Ngài đại sứ nói: "Dư luận Nhật Bản nói nặng về doanh nghiệp của họ vì phía Nhật Bản rất coi trọng danh dự việc doanh nghiệp Nhật cạnh tranh không lành mạnh đút lót để giành lợi thế đã làm người Nhật hổ thẹn...".

Người đời thường nói nghề ngoại giao là nghề khéo ăn nói mà sao ngài đại sứ nói chẳng khéo chút nào! Chẳng lẽ chỉ có người Nhật mới biết coi trọng danh dự thôi sao? Người dân chúng ta do nghèo nên phải "nhịn nhục" vay mượn rồi phải "chịu nhục"... nhận tiền đút lót để doanh nghiệp Nhật được trúng thầu hay sao? Xin thưa ngài đại sứ người dân Việt tự trọng và luôn coi danh dự tổ quốc trên hết. Có chăng những kẻ có quyền thế ngửa tay nhận tiền đút lót của ngoại bang mới bán rẻ lương tâm danh dự thôi!

Người dân Việt Nam cần phải được tôn trọng chứ không thể bị coi rẻ mạng sống hay danh dự. Người xưa thường nhắc: Dân vi quý. Xin các ngài nhớ cho.

More...

SAO IM LẶNG LÂU THẾ?

By LƯU VỸ BỬU

 

Tàu thuyền neo đậu  tại Đà Nẵng .
Ảnh: Tuổi Trẻ Online
Tàu thuyền neo đậu tại Đà Nẵng. Ảnh: Tuổi Trẻ Online

Hơn tuần qua trên một số báo người đọc biết được hành động "bá quyền nước lớn" của anh bạn láng giềng 16 chữ hữu hảo: cấm tàu thuyền đánh cá Việt Nam ra khơi. Ngư dân thì than thở lo lắng. Dư luận nhân dân thì hoang mang không biết việc cấm đoán như thế đúng hay sai (mặc dù bằng kiến thức sơ đẳng ai cũng biết chơi vậy là không đẹp không đúng luật pháp quốc tế).  Một số tờ báo trước nay được đánh giá là có phản biện tốt cũng chỉ "loanh quanh" phỏng vấn một số ngư dân một số quan chức. Câu trả lời nhận được đại ý: về ngư dân thì lo sợ nhưng vì miếng cơm manh áo một số cũng phải "liều" một số khác cho tàu lên bờ chờ đợi; về quan chức thì một vài vị cho rằng: số tàu nằm bờ do khách quan chứ không phải do lệnh cấm và số lượng cũng không đáng kể (theo các báo thì khoảng hơn 200 tàu) một vài vị khác thì tuyên bố rất hùng hồn: Sẽ lên tiếng và bảo vệ chủ quyền biển của nước ta và bảo vệ ngư dân... Cũng từ chuyện này người dân cả nước mới hiểu được những "tai ương" của ngư dân trên biển: bị tàu lạ đâm chìm; bị tàu Trung Quốc cướp sản vật... Té ra chuyện đời không như nghe người ta nói (!?).

Tuy nhiên những ý kiến của các quan chức cũng chỉ là ý kiến nếu không cá nhân cũng không phải ý kiến chính thức của nhà nước. Nghĩa là chưa phải tuyên bố chính thức của cấp có thẩm quyền. Về nội dung tuyên bố của các quan chức thì... quá quen thuộc. Giống như khi trả lời phỏng vấn của báo chí về chuyện tiêu cực lãnh đạo của ngành nào đó liên quan cũng... dõng dạc: "Chưa thấy bằng chứng cụ thể. Nếu phát hiện sẽ nghiêm khắc xử lý không bao che dung túng...". Trả lời như thế là... huề tiền chẳng lẽ không xử lý mà đi dung túng (?). Có một điều cũng hơi... sượng là cơ quan báo chí vẫn cứ đăng vẫn bắt người đọc bỏ tiền mua báo mua luôn cục tức vào người.

Trở lại chuyện Trung Quốc ra thông báo cấm ngư dân Việt Nam đánh cá trong một khu vực (từ 12 độ vĩ Bắc trở lên) và trong một thời gian cụ thể (từ 16/5 đến 1/8/2009) có đúng pháp luật quốc tế về lãnh hải không? Ông Lê Dũng người phát ngôn chính thức vẫn lặp đi lặp lại câu nói đã quá nhàm chán: Khẳng định chủ quyền của nước ta ở Hoàng Sa Trường Sa kiên quyết yêu cầu Trung Quốc tôn trọng chủ quyền v.v và v.v... Nói vậy thì... ai nói không được và người dân thì muốn một thái độ hành xử khác hơn. Thậm chí có người nói vui ông Lê Dũng nói bằng tiếng Việt Nam anh bạn láng giềng đâu có hiểu nên cứ tiếp tục xâm lấn (!?).

Người dân xin hỏi các bậc cao minh: "Trung Quốc cấm như vậy có đúng không? Trung Quốc có quyền cấm hay không?". Nếu đúng thì giải thích cho ngư dân miền Trung nói riêng và nhân dân Việt Nam biết để khỏi thắc mắc yên tâm tìm đường làm ăn. Còn nếu sai thì cần một hành động cụ thể để bảo vệ chủ quyền đất nước chứ không chỉ tuyên bố suông như vậy? Bởi nếu cứ "nói mà không làm" rồi sẽ có ngày Trung Quốc ra những thông báo cấm ác liệt hơn nữa.

Biết rằng hiện nay thế giới thực hiện "đối thoại" chứ không "đối đầu". Ta cũng vậy nhưng cần có thái độ "đối thoại" thế nào để không thẹn với tổ tiên với tiền nhân với bè bạn năm châu. Lẽ nào người cứ cấm cứ lấn chiếm còn ta cứ tuyên bố và kết quả thì... Xin nhắc lại lịch sử ông cha ta đã đổ bao nhiêu xương máu để hình thành dãi đất Việt yêu dấu này và sắp đến kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội là dịp để chúng ta nhìn về chặng đường đầy gian khổ của tiền nhân của bao thế hệ. Nói vậy để hiểu rằng chúng ta không được đánh mất một tấc đất một tấc biển của cha ông để lại. "Các vua Hùng đã có công dựng nước...".

Bắc Triều Tiên thử đạn hạt nhân bữa trước bữa sau chúng ta đã bày tỏ thái độ. Còn Trung Quốc chơi càn mà cả tuần rồi vẫn chưa thấy một phản ứng? Đạn hạt nhân nguy hiểm nhưng nói cho cùng chẳng quan trọng chẳng liên quan gì đến ta và đã có thế giới "xử" dù ta có lên án hay không cũng vậy. Còn chuyện xâm phạm bờ cõi nước nhà sao im lặng lâu thế?

LƯU VỸ BỬU


More...

THĂM TRẠI NUÔI DƯỠNG CÁC CỤ GIÀ

By LƯU VỸ BỬU

Chủ nhật ngày 31/5/2009 nhóm cựu học sinh Trường trung học Trần Cao Vân Tam Kỳ Quảng Nam (niên khóa 1966-1972) hiện đang sinh sống tại Sài Gòn đã đến thăm các cụ già ở Trại nuôi dưỡng người già không nơi nương tựa ở Tân Thông Củ Chi.
Sơ phụ trách cho biết hiện nay có tất cả 58 cụ đang được Trại chăm sóc. Trong đó có 5 cụ bị bệnh tâm thần. Đặc biệt có một phụ nữ người Campuchia không nhớ quê quán ở đâu được Trại nhận về nuôi dưỡng.


Trần Ngọc Dũng "sếp" của nhóm trao số tiền do nhóm ủng hộ cho sơ phụ trách Trại.


Bên trái: Chị Ngọc Sen "dâu" của nhóm người có mặt trên từng cây số trong các chuyến làm từ thiện.
Người quay lưng trong ảnh: Chị Phương Anh cũng là "dâu" của nhóm sau khi đến đây trách: "Sao mấy lần trước đi không kêu em?". Yên chí đi Lý phu nhân sẽ gọi trong những chuyến đi tới.



BS Ngọc Dung (ngoài cùng bên trái) em ruột Trần Ngọc Dũng tháp tùng theo anh trai tổ chức nhóm BS khám sức khỏe và phát thuốc cho các cụ.

LƯU VỸ BỬU

More...

PHẬT NGỌC

By LƯU VỸ BỬU

PHẬT NGỌC
   Ngày mai mồng 1 tháng 4 năm Kỷ Sửu Phật ngọc rời TPHCM để về với Đồng Tháp.
      Tôi xin tặng các bạn ở xa không đến chiêm bái được Phật Ngọc chùm ảnh này.
      Ảnh này chụp tại chùa Hoằng Pháp sáng ngày 23/4 (tức 29 tháng 3 âl).
      Vì quy định khá khắt khe của nhà chùa nơi trưng bày Phật Ngọc nên góc ảnh chụp không được đẹp mong các bạn thông cảm.


Ảnh chụp từ bên phải theo hướng đi vào nơi trừng bày.
Tượng ngọc có màu xanh nhưng do góc chụp và ánh sáng không thuận lợi nên màu bị tối.



Ảnh chụp ngay chính diện.


Ảnh chụp từ  góc trái theo hướng đi vào chùa.


Người dân từ các nơi vẫn nườm nượp về chiêm bái Phật Ngọc

More...

CHUYỆN ĐỜI BUỒN VUI HAI TRÒNG MẮT

By LƯU VỸ BỬU

 


Ảnh: Báo Tuổi Trẻ


      Hai ngày liên tiếp (15 và 16/4/2009) báo Tuổi Trẻ TPHCM có 2 bài viết đáng chú ý. Bài đầu tiên là phóng sự về lao động nước ngoài đang tràn ngập trên đất nước ta; bài thứ 2 là nguyên Thống đốc Ngân hàng nhà nước Lê Đức Thúy trả lại căn nhà số 6 Lý Thái Tổ và được thanh toán hơn 5 tỉ đồng.
      Thực ra tình hình lao động phổ thông Trung Quốc (TQ) làm việc tại các công trường do các nhà thầu Trung Quốc trúng thầu đã được dư luận râm ran. Mà không chỉ ở một hai công trường riêng lẻ mà lao động phổ thông (xin nhấn mạnh là lao động phổ thông) TQ hiện diện từ Hải Phòng Quảng Nam bô-xít ở Lâm Đồng cho đến tận Cà Mau xa xôi. Trong lúc số người lao động Việt Nam thất nghiệp ngày càng nhiều thì các cơ quan quản lý lao động các đơn vị chủ đầu tư lại để các nhà thầu TQ đưa lao động phổ thông từ nước họ vào làm với mức lương (3 - 6 triệu đồng/tháng) mà người lao động VN nằm mơ cũng khó thấy được (xem báo TT ngày 15/4). Rồi việc pa nô khẩu hiệu đặt tên đường bằng tiếng TQ ngay trên đất nước ta chẳng khác gì... một cái tát vào lòng tự trọng dân tộc. Vậy mà không hiểu sao chủ đầu tư cơ quan quản lý nhà nước lại chẳng có ý kiến gì! Lẽ nào chúng ta lệ thuộc vào nhà thầu hoặc nhà thầu TQ có quyền đến vậy sao?
      Thử nghĩ nếu chính phủ TQ có chính sách ưu đãi với các nhà thầu TQ thì việc nhà thầu TQ có mặt ở khắp mọi miền đất nước ta cũng là điều có thể xảy ra. Và nếu vậy thì viễn cảnh lao động phổ thông TQ nhan nhản trên đất nước ta là có thể. Lúc đó thì...
      Cho dù báo TT không đăng tiếp kỳ 2 của loạt bài "Lao động phổ thông nước ngoài..." như đã rao (!?) thì bạn đọc vẫn hình dung được ở Lâm Đồng ở Cà Mau lao động phổ thông TQ đang nhan nhản ở đó. Chúng ta đã có quy định rất rõ về việc sử dụng lao động phổ thông tại các công trường do nhà thầu nước ngoài thi công sao chủ đầu tư cơ quan quản lý lao động lại không thực thi?

Ngày 16/4 báo TT có tin ngài Lê Đức Thúy cựu Thống đốc Ngân hàng nhà nước trả căn nhà số 6 Lý Thái Tổ (được cho thuê từ năm 2004 và sau đó bán hóa giá cấp sổ đỏ năm 2006) cho nhà nước và được thanh toán hơn 5 tỉ đồng tiền xây dựng căn nhà. Theo báo TT thì số tiền này được định giá xây dựng theo hướng dẫn của Bộ Tài chính. Nhà nước định giá thì chắc không sai rồi (!). Chưa có dịp "diện kiến" căn nhà nhưng với số tiền khổng lồ đó thì chắc hẳn căn nhà này cũng không kém lâu đài của các nhà quý tộc là bao. (Một so sánh khập khiễng và... buồn rầu là căn nhà tình nghĩa hiện nay chỉ ở mức 20 triệu đồng còn nhà tình thương thì ít hơn nữa). Với mức lương 5 triệu một tháng biết bao giờ những công chức có thâm niên gần 30 năm chỉ biết tiền lương thôi sẽ có được một cái tạm gọi là nhà?
 

Sự đời buồn vui qua hai tròng mắt! Cay đắng chua xót cũng qua hai tròng mắt!

LƯU VỸ BỬU

SG 17/4/2009


More...

TIỀN GIẢ Ở ĐÂU RA?

By LƯU VỸ BỬU

 

      
   
   Chiều hôm qua trong lúc dừng xe chờ đèn xanh tôi gặp một phụ nữ tuổi ngoài 50 dáng vẻ lam lũ cực khổ. Bà vừa khóc vừa kể tôi nghe qua âm thổ của người miền Trung câu chuyện như sau: Bà bán vé số một thanh niên nói giọng Bắc đi xe gắn máy kêu lại mua. Sau khi lấy 20 vé anh thanh niên này đưa cho bà tờ giấy bạc 100 ngàn. Ít khi gặp người mua nhiều như vậy nên bà mừng đến quýnh quáng nhét tiền vào chiếc ví. Đến lúc thanh toán với đại lý vé số nơi bà nhận vé hằng ngày đi bán thì mới biết tờ bạc 100 ngàn đó là bạc giả. Bạc giả tất nhiên là không ai nhận. Thế là bà mất 100 ngàn oan uổng.
      Có thể anh thanh niên này là một tay xài bạc giả. Cũng có thể anh ta cũng không biết tờ bạc 100 ngàn mà anh vô tình nhận của ai đó là tiền giả (chuyện này cũng bình thường thôi vì ngay tôi đã từng cầm tiền giả mà không biết cho đến khi đổ xăng mới được nhân viên bán xăng "dạy" cho cách phân biệt tiền giả). Còn bà bán vé số thì tôi tin rằng bà không thể nhận ra tiền giả nhất là tiền giả bây giờ làm không khác gì tiền thật đến độ nhân viên ngân hàng phải nhờ đến thiết bị chuyên dùng mới phát hiện được.
      Theo quy định hiện nay tiền giả sẽ bị tịch thu và người sử dụng có thể bị truy tố vì tội sử dụng lưu hành tiền giả. Trường hợp người phụ nữ bán vé số bị mất 100 ngàn không bị truy tố là... may mắn cho bà(!?). Luật pháp là để phòng ngừa làm lành mạnh xã hội nhưng cũng có phần khắc nghiệt trong trường hợp này nhưng biết làm sao được?
      Một câu hỏi từ lâu tôi vẫn thắc mắc đó là: Tiền giả từ đâu ra? Trong nước thì đố ai dám uống thuốc liều? Chỉ có một nơi đó là nước láng giềng Trung Quốc. Tất nhiên tôi và các bạn không thể đến tận nơi in tiền Việt Nam giả nhưng gần như các đường dây đưa tiền Việt giả vào nước ta đều liên quan đến Trung Quốc. Vừa rồi chúng ta đã mở phiên tòa xét xử bọn tội phạm Trung Quốc về tội lưu hành tiền giả. Điều đó có thể kết luận nguồn tiền Việt Nam giả được sản xuất từ Trung Quốc hay chí ít cũng lưu thông qua Trung Quốc để rồi sau đó theo các đường tiểu ngạch vào Việt Nam. Nói cách khác Trung Quốc là ổ sản xuất hoặc nơi trung chuyển tiền Việt giả.
      Nhân đây tôi xin cung cấp cho các bạn một thông tin khá bổ ích về những sản phẩm xuất xứ từ Tàu mà anh em chúng tôi thường nói đùa là hàng hóa Ôn Gia Bảo hay sản phẩm Hồ Cẩm Đào. Một số đồng nghiệp của tôi trong những chuyến tìm hiểu thị trường ở các tỉnh phía Nam Trung Quốc tức giáp ranh với các tỉnh biên giới nước ta đã phát hiện ra "trung tâm sản xuất hàng nhái hàng giả" khổng lồ ở các tỉnh này. Bạn muốn mua kem dưỡng da dầu gội đầu nước hoa son phấn ... của bất kỳ nhãn hiệu nổi tiếng nào trên thế giới? Không thành vấn đề! Dưới "bàn tay phù thủy" của các chú Ba chỉ cần vài ngày bạn sẽ nhận được hàng hóa đúng theo yêu cầu tại Việt Nam. Nghĩa là họ có thể làm giả bất kỳ sản phẩm nào dán nhãn hiệu bất kỳ với độ giống gần như tuyệt đối theo yêu cầu của người đặt hàng với giá cực mềm. Một số siêu thị trung tâm thương mại của ta ở gần cửa khẩu đã thấy bày bán các sản phẩm này với giá... hàng hiệu. Còn điện thoại di động USB máy nghe nhạc MP3 MP4 ... thì vô tư. Chúng tôi biết có doanh nghiệp Việt Nam qua đặt hàng tại đây đặt ra một thương hiệu để mang về Việt Nam quảng cáo ầm ĩ bán giá cao. Có dịp chúng tôi sẽ quay lại đề tài này.
      Nói về bạc giả ai cũng thấy rõ tác hại của nó đến nền kinh tế và an ninh chính trị đất nước nhưng việc diệt tận gốc chưa được quan tâm. Quản lý an ninh chính trị của ta cũng như của Trung Quốc được xem là tốt nhất thì việc phát hiện những ổ sản xuất bạc giả nằm trong tầm tay cơ quan an ninh Trung Quốc. Vậy sao cho đến nay khi tiền giả đã và đang là mối nguy họa đối với nước ta chúng ta vẫn chưa nghe một ổ sản xuất bạc giả nào bị phát hiện bắt giữ? Cơ quan công an của ta chỉ bắt được các vụ vận chuyển tiền giả vào nước ta mà giá trị lớn lắm cũng khoảng một vài trăm triệu.
      Chúng ta ký kết hợp tác với Trung Quốc theo phương châm nghe rất kêu là 16 chữ vàng: "Láng giềng hữu nghị; Hợp tác toàn diện; Ổn định lâu dài; Hướng tới tương lai" và Tinh thần 4 tốt: "Láng giềng tốt; Bạn bè tốt; Đồng chí tốt; Đối tác tốt" nhưng xem ra chỉ có ta thực hiện thôi. Nếu Trung Quốc thực tâm thì việc phát hiện xử lý các ổ sản xuất các đầu mối vận chuyển tiền giả tôi nghĩ không quá khó với họ.
       Trở lại chuyện người phụ nữ bán vé số số tiền bị mất đó có giá trị không nhỏ với bà. Nhưng lớn hơn là bà không hiểu được những người nghèo khổ ít học như bà lại không được bảo vệ trước bọn xấu bọn lừa đảo. Bọn tiêu thụ bạc giả luôn tìm đến những nơi mà người dân ở đó thiếu hiểu biết cả tin và ánh sáng pháp luật chưa được rọi tới hoặc những người già cả phụ nữ để đưa bạc giả ra thị trường.
      Rõ ràng đã nghèo khổ lại mắc eo...


LƯU VỸ BỬU

More...

GẶP NHÂN VẬT CHÍNH TRONG BÀI VIẾT "15 NĂM MỘT NỖI NIỀM"

By LƯU VỸ BỬU


Chị Ngọc Sen trao số tiền ủng hộ cho chị Phụng tại BV Chợ Rẫy sáng ngày 31/3/2009

   
Sáng nay nhóm công tác từ thiện ở Tây Ninh cùng với gia đình đã đưa chị Phụng xuống BV Chợ Rẫy để khám theo nguyện vọng của chị. Tại đây chị Ngọc Sen thay mặt cho các bạn bè đã trao số tiền (4 1 triệu đồng) do bạn bè Tam Kỳ ở Sài Gòn đóng góp giúp chị Phụng.
   Theo thông tin ban đầu chị Phụng hiện mắc nhiều bệnh khả năng chữa lành là rất thấp. Sau đó chị Phụng được đưa sang Viện Y học (góc Nguyễn Văn Trỗi - Nguyễn Trọng Tuyển) để khám bệnh. Các thầy thuốc ở Viện Y học đề nghị chị Phụng nhập viện nhưng do gia đình neo đơn không người chăm sóc gia đình xin đưa về chữa trị tại tỉnh.
   Tác giả bài viết và gia đình chị Phụng xin gửi lời cám ơn chân thành đến các anh chị đã thương yêu chia sẻ.



   Từ trái qua: Con chị Phụng anh Tâm (nhóm thiện nguyện TN) chị Ngọc Sen và chị Phụng (ngồi)

More...

BÀI VĂN KHÓ VIẾT NHẤT

By LƯU VỸ BỬU

 


         Đường Phan Bội Châu  Hội An (nhìn từ bên kia song Hoài)

         Đã từng viết hàng ngàn bài báo bài thơ bài văn... nhưng không hiểu sao từ chiều 30 tết cho đến giao thừa mở computer lên tôi chỉ gõ được mấy chữ tựa đề rồi... tắc tị. Những ngày sau đó cũng vậy. Tết ở Sài Gòn năm nào tôi ở lại cũng buồn lẻ loi (dù có cả gia đình) và cảm giác trống rỗng trùm lấy cả người. Ngoài việc đi chùa (gần đây tôi có thói quen hay đi chùa mà nhiều khi cũng chẳng biết để làm gì ngoài việc tự khích lệ mình: cho lòng nhẹ nhàng) tôi tìm thấy niềm vui nhỏ nhoi trong những lúc ngồi cà phê với bạn bè. Gần tết tôi phát hiện một quán cà phê mới vừa khai trương. Quán không rộng nhưng cũng đủ để thoải mái nhất là ngồi nhìn ra công viên sạch sẽ quang đãng. Quán mới mở nên việc phục vụ còn nhiều lượm thượm. Bù lại nhân viên ở đây khá lễ phép giá cả cũng thuộc dạng vừa phải chấp nhận được. Tôi thích ngồi ở hành lang quán vào buổi chiều chuyển sang hoàng hôn. Một cái gì đó êm đềm dễ chịu lan tỏa khiến tôi muốn ngả người nằm dài trên ghế để cảm giác lười biếng len vào cơ thể giống như giấc ngủ đông của nhiều loài thú.

Bài văn mà tôi không viết được chính là viết về cái tết đầu tiên tôi không còn cha. Mọi năm nếu tôi về quê ăn tết cả đại gia đình đều rất vui dù tất bật hơn. Dù sao cũng là đứa con (dù đứa con đã qua tuổi ngũ thập tri thiên mệnh) ở xa về nên cha mẹ chị em ai cũng chịu khó "chìu chuộng" nên tôi mặc nhiên tận hưởng sự ưu ái ấy chẳng chút xấu hổ mắc cỡ. Thậm chí lấy làm hãnh diện vì được mẹ già em út trải cho cái nệm treo cho cái màn. Còn những năm không về quê ăn tết thì bao giờ tôi cũng nhận được một bức thư viết rất ngắn gọn của ba tôi. Thư không phải chúc tết mà như chúc tết. Trong đó ba tôi dặn dò đủ thứ nhắc nhở đủ chuyện. Và thư sau nét chữ ba ít bay bổng phóng khoáng hơn thư trước. Những thư gần đây nét chữ ba liêu xiêu run rẩy nhiều hơn.

Năm nay tôi không về quê và không còn nhận được thư của ba nữa. Vĩnh viễn không còn nhận nữa. Có lẽ sự mất mát này tôi chưa nghĩ đến chưa hình dung ra tâm thế chưa sẵn sàng đón nhận nên tôi không thể viết được điều gì về nó. Chỉ biết trước màn hình trắng trơn tôi bần thần loay hoay với suy nghĩ chút nữa đây lúc giao thừa tôi sẽ phải làm gì khi hiểu rằng làm đứa con mồ côi dù lứa tuổi nào cũng côi cút như nhau. Thậm chí làm người lớn mồ côi càng xót xa hơn vì họ sẽ lâu quên hay đúng hơn không thể quên như trẻ nhỏ. Tôi hiểu ra điều đó khi mỗi ngày tôi chợt nhận thấy mình cứ hay nhớ về những kỷ niệm hay sống với ký ức. Chẳng hạn gần đây mỗi lúc trời mưa tôi cứ hay nhớ về cô bạn gái đầu tiên của mình. Hồi đó cô để tóc ngang vai mặc áo trắng may chân phương giống hệt các chị vào nhà thờ chuẩn bị dọn mình suốt đời phụng hiến.

Tôi nhớ ba tôi. Nhớ kỳ lạ nhất là những ngày tôi còn nhỏ. Tôi ngưỡng mộ ba vô điều kiện. Sau này lớn thêm một chút tôi nói ba là một nghệ sĩ. Một nghệ sĩ thứ thiệt dù ông không biết đàn không biết làm thơ diễn kịch. Nhưng nếu nghe ba tôi "nghêu ngao" vài câu (câu này lẫn với câu nọ bài này lẫn với bài kia) những ca khúc tiền chiến tôi tin chắc ai cũng đồng tình cùng tôi. Những lúc đó mắt ba trông tinh anh trong trẻo lạ lùng gương mặt ba tươi tắn quyến rũ khác thường. Không nghệ sĩ sao được khi nhà cửa bị bão giật sụp ông vẫn không quên lấy chiếc máy ảnh ra cẩn thận chụp nhiều góc độ "để kỷ niệm" trong khi mẹ các chú tôi luýnh quýnh dọn dẹp. Tôi nhớ có lần ông về Hội An. Ông nhờ một người chèo thuyền đưa ông ra giữa sông Hoài ngay khoảng nhà cũ của gia đình tôi chụp ảnh. Chỉ có không gian khoảng trời nhà cũ mà không gian thì chỉ nhận ra bằng cảm giác. Ba tôi bảo vậy vì không còn cách nào để có thể ông nguôi nhớ căn nhà xưa. Những năm cuối đời ba tôi lại thích vẽ. Ông vẽ cái ông thích vẽ không theo một trường phái một kỹ thuật nào. Vẽ và được vẽ là thích rồi. Chỉ những nghệ sĩ thứ thiệt mới như vậy.

Đã đến giao thừa. Cái monitor vẫn trắng một cách bất lực. Chưa bao giờ tôi viết khó như thế này...


LƯU VỸ BỬU

More...

NÉN HƯƠNG LÒNG GỬI BA

By LƯU VỸ BỬU

 

49 NGÀY BA ĐI XA


      Lần này tôi về Tam Kỳ với một tâm trạng khác. Đã đến thất tuần của ba. Theo tục lệ đây là mốc thời gian quan trọng nhất của người vừa khuất. Linh hồn người quá cố sẽ về đâu tùy thuộc vào thời điểm này. Thật ra không vì sự quan trọng đó mà những người Việt Nam nói chung gia đình tôi nói riêng mới dồn sức để làm tuần 49 ngày thật lớn trong khả năng có được. Tôi chuẩn bị cho ngày về này từ hôm trở lại Sài Gòn. Nhưng trong thâm tâm tôi vẫn không sao tin được ba mình không còn nữa. Chưa bao giờ tôi có suy nghĩ mình đã thành người mồ côi cha dù ở tuổi tôi chẳng mấy ai còn cha còn mẹ. Tôi vẫn tin rằng ba tôi vẫn còn đó vẫn ngồi trước cửa nhìn người nhìn xe lũ lượt chạy qua. Tôi vẫn tin rằng chỉ vài giờ đồng hồ nữa người mà tôi gặp đầu tiên chính là ba vẫn ngồi chờ tôi bước vào mỗi khi biết tôi về thăm nhà.

      Tôi không tin là ba tôi đã mất. Tôi nói điều đó với bạn bè với mẹ với mọi người. Nhưng thực tế luôn có cách chứng minh sự hiện diện của nó. Tôi không thể dối mình dù thực sự là tôi không hề man trá. Ba tôi không còn nữa. Bàn thờ ba đặt ngay trong gian phòng khách là một thực tế. Bỏ xách tay xuống tôi thắp cho Người nén hương.
      Tam Kỳ đang vào mùa mưa. Trời trở lạnh. Tôi trở lạnh.
      Ở nhà mẹ và mấy chị em tôi đã chuẩn bị xong mọi việc cho ngày mai thứ 2 ngày 5/1/2009 (10 tháng chạp Mậu Tý) 49 ngày ba đi xa.

oOo

Căn phòng của ba vẫn nguyên như hôm đưa ba đi xa. Trên cái bảng đen được ba tạo bằng cách sơn đen một khoảng tường vẫn còn hai câu thơ ba viết bằng phấn trắng: "Thời lai đồ điếu thành công dị; Vận khứ anh hùng ẩm hận đa...". Ba không than thân trách phận. Ba chỉ cảm khái nỗi lòng của người lỡ vận mà ghi lại thôi. Cũng giống như thời gian gần đây ba say sưa đọc thơ Xuân Quỳnh và Hồ Xuân Hương vậy. Tôi lấy một chồng sách sổ của ba ra để sắp xếp lại. Những cuốn sổ ghi địa chỉ bà con họ hàng; những câu danh ngôn những bài thơ ba yêu thích... Trong đó kẹp những tờ giấy ba ghi lại nhưng việc mà chị em tôi đọc được đều phải ngỡ ngàng. Tôi bắt gặp một tờ lịch in trên giấy mỏng thô xấu. Trên đó ba ghi: "Ngày khai trí của Bi Hiển." Đó là tờ lịch ngày 5/9/1986 nghĩa là cách đây đã 22 năm. Một tờ lịch khác khiến em Tám Tiên giật cả người và phải kêu lên: "Không có ai như ba!". Trên tờ lịch ba ghi rất cẩn thận: "Ngày rửa tội của Tý - Bùi Ngọc Tiến". Em Tám Tiên tôi về làm dâu nhà có đạo Công giáo nên con cái đều theo đạo. Hôm làm lễ rửa tội cho con trai đầu của em hai vợ chồng em và cả nhà đều không nghĩ ra chuyện ghi lại sự kiện này để kỷ niệm. Chỉ có ba âm thầm bóc tờ lịch và viết mấy chữ lưu vào trong cuốn sổ. Tôi đưa cho Tám Tiên tờ lịch. Tiên xúc động không cùng.
      Căn phòng của ba tự nhiên chật chội hẳn đi. Ba đã đi xa nhưng tôi vẫn thấy ba đang hiện diện trong phòng. Bởi vị trí nào vật dụng nào đều gợi lên hình ảnh của ba rỡ ràng lung linh...
      Này là cái tủ sắt của Mỹ cao ngất ngưỡng tuổi thọ của nó cũng gần nửa thế kỷ đã theo ba từ khi có mặt trong nhà đến tận bây giờ. Đây là nơi lưu trữ những loại giấy tờ quan trọng những vật quý giá vật chất lẫn tinh thần.
      Này là chiếc xe đạp "người bạn đường tri kỷ" của ba từ sau năm 1980 đến nay. Khi bán đi chiếc xe Honda dame và sử dụng xe đạp thay thế đôi chân chiếc xe này đã bao lần ba "thay áo mới". Ba sơn nó theo ý thích nên ít ai mượn vì... ngại màu xe. Mà ba cũng chẳng cho ai mượn cả. Không biết bao nhiêu bánh xe đã mòn theo những chuyến đi của ba. Gần thì loanh quanh trong thị xã thăm bà con bạn bè. Xa thì Gò Trời thăm mộ ông bà gia tộc. Chiếc xe là kỷ vật có thể nói là quý giá nhất của ba và lúc sinh thời ba đã "di chúc" là để lại cho con tôi cháu đích tôn của ông. Nhưng chắc chắn con tôi không bao giờ nhận và càng không bao giờ dùng đến. Buồn cho ba biết chừng nào...
      Này là "hệ thống" đèn  trên bàn làm việc của ba. Tôi đoan chắc chưa có "hệ thống" đèn thứ 2 nào trên thế giới này do sự "đa dạng" và "kỳ khôi" của nó. "Hệ thống" bao gồm 1 bóng đèn 6 tấc 1 bóng đèn compact 1 bóng đèn quả ớt 1 bóng đèn ngủ hình trái tim và những cái gọi là "công tắc" của nó. Tất cả nằm trong một không gian chưa đầy nửa mét. Mỗi bóng đèn có công dụng riêng của nó được ba "thiết kế" và sử dụng theo ý mình mà anh chị em thấy không ổn chút nào từng nhiều lần đề nghị thay đổi nhưng ba vẫn không chịu. Khi ba còn sống những ngọn đèn này luôn làm chúng tôi khó chịu nhưng bây giờ thì khác nó có đời sống riêng và là thế giới riêng của ba...

oOo

Tôi lại nhớ đến tấm ảnh ba chụp năm 1957. Lúc này ba mở tiệm ảnh lấy tên chị ba tôi làm tên hiệu ảnh: Hiệu ảnh Khánh Linh. Cũng năm này một cơn bão khá lớn quét qua Tam Kỳ. Căn nhà của gia đình tôi bị sụp. Ba chụp lại cảnh nhà đổ nát chú thích phía sau ảnh: Tan tành sau trận bão . Ba là vậy lúc nào cũng lạc quan và rất nghệ sĩ. Tôi còn nhớ bấy giờ ngoài thời gian chụp ảnh tại nhà ba còn nhận đi chụp hình dạo khắp nơi nhất là những vùng nông thôn. Mỗi lần đi chụp dạo như vậy ba thường chở tôi đi theo trên chiếc xe đạp ngang có ghi đông hình chữ U (không biết chiếc xe này đi về đâu rồi). Phía sau là bọc đồ nghề. Tôi được ba cho ngồi trên thanh ngang của xe có vải bọc để khỏi đau mông. Một lần tôi nhớ mang máng là ở khu vực phía đông Tam Kỳ đang đi chiếc xe bị gãy cổ tôi té ập về phía trước. May mà không việc gì nhưng ba hốt hoảng ôm lấy tôi sờ soạng khắp người xem tôi có bị thương bị đau ở chỗ nào. Đó cũng là lần cuối cùng ba cho tôi đi theo.
      Sau này ba bỏ nghề ảnh chuyển sang làm nghề đánh máy chữ thuê. Đây là thời gian vất vả nhất của ba vì cả ngày phải ngồi ở hiên nhà người quen ở đường Trần Cao Vân. Chính nghề đánh máy chữ thuê và làm các loại giấy tờ hộ tịch nhất là giấy hoãn dịch (của chế độ cũ) mà ba đã nuôi bầy con 8 đứa ăn học đàng hoàng. Cái máy đánh chữ cũ kỹ này vẫn còn đó vẫn còn sử dụng tốt nhưng chủ nhân của nó đã đi xa thật xa...

oOo

Hôm nay 5/1/2009 (nhằm ngày 10 tháng chạp Mậu Tý) cúng 49 ngày cho ba.
        Trời se se lạnh nhưng mưa khá nặng hạt. Tranh thủ lúc trời tạnh mẹ và mấy chị em tôi lên mộ ba cúng. Sáng sớm cách đây mấy ngày con trai tôi kể đêm qua nằm mơ thấy chở ông nội đi chơi. Ông nội rất vui và trước khi về dặn cháu mua cho ông chiếc xe đạp và cái ghế. Thế là em Năm Bảo ra sắm chiếc xe và luôn tiện mua luôn cái ti vi vật gần với ba sau này nhất còn chiếc ghế ở nhà mấy em tự làm để hóa vàng cho ba. Sáng nay trước mộ ba mẹ và chị em tôi rầm rì khấn vái...
        Ở nhà bà con và bạn bè tôi đã mang hoa quả bánh trái đến cúng ba. Tôi không biết trong mờ mờ hương khói trong mang mang kinh kệ... ba đang làm gì? Tôi không giỏi trí tưởng tượng nhưng tôi tin là ba đang mỉm cười đang phiêu lãng trong cõi riêng của mình. Bởi một đời ba chưa bao giờ làm điều gì không phải. Ngay 8 đứa con ba chưa bao giờ cầm roi đánh đứa nào bao giờ.
        Nhưng tôi cũng biết có một điều ba chưa vui. Có một điều ba chưa thể yên lòng. Đó là tôi đứa con trai lớn của ba vẫn còn lận đận trong đời vẫn còn loay hoay với bao nhiêu hoài vọng bao ước nguyện chưa thành...
         Ba ơi những dòng chữ này là nén hương lòng con gửi ba. Xin ba hãy yên lòng con và các chị em con sẽ xứng đáng với ba sẽ hoàn thành tâm nguyện của ba...

                                                                                                                                                                                                                                                LƯU VỸ BỬU

More...

TƯỞNG NHỚ BA

By LƯU VỸ BỬU

 

NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG VỚI BA


         Ngày 18/11/2008 (ngày 21 tháng 10 Mậu Tý):

"Ông tha bà cũng không tha..." Người dân Quảng Nam nói riêng thường nói về ngày 23 tháng 10 âm lịch như vậy. Năm nào đến ngày này trời cũng mưa gió tơi bời và ngập lụt nhiều nơi. Tam Kỳ không thoát được mưa xối xả. Gió giật rít từng cơn quất vào mặt người những hạt mưa rát như roi đánh. Cả nhà nhìn mưa gió mà lo ngại mà cảm thương ba. Những tiếng thở dài. Vài lời động viên: "Không sao đâu qua ngày 23 trời sẽ tạnh...".
      Buổi chiều lễ khâm liệm ba và thành phục được tổ chức trong nỗi xót thương không chỉ của mẹ anh chị em tôi mà còn của bà con nội ngoại hàng xóm láng giềng và bạn bè mọi lứa tuổi của ba. Mặc cho trời mưa gió dữ dội bà con nội ngoại có mặt gần như đông đủ. Từ Hà Nội Quy Nhơn Đà Nẵng Hội An Tam Kỳ ... các cô chú dì anh chị em con cháu trong gia tộc đều vượt đường xa để kịp có mặt dự lễ. Trong nỗi đau xót cùng cực tôi vẫn nhận ra qua khói hương đượm quanh bàn thờ đôi mắt ba ánh lên những tia nhìn ấm áp. Sự ấm áp mà tôi nhận ra một cách muộn màng.
      Tối 18/11/2008 và những ngày sau đó... Trời vẫn mưa không ngớt thậm chí còn dữ dội hơn. Một số anh chị em bà con của tôi từ Hội An vào viếng ba cho biết: "Đường từ Hội An đi Vĩnh Điện đã bị ngập ở đoạn Lai Nghi Thanh Hà xe không qua được. Muốn vào Tam Kỳ phải đi ngược ra Đà Nẵng...". Vậy mà số người đến thăm viếng ba vẫn không ngớt. Từ bạn bè hơn nửa thế kỷ của ba mẹ ở Hội An Tam Kỳ mà chị em tôi quen biết đến những người mà ngay cả tôi cũng không biết là ai đều thành kính thắp hương viếng ba. Nhiều người biết là gia đình đang bận rộn nhưng vẫn cố níu lấy chị em tôi kể những câu chuyện về ba tôi với tất cả tình thương và lòng kính trọng. Đại diện các cơ quan nơi anh chị em tôi đã và đang làm việc. Rồi bạn bè của anh chị em tôi bạn bè của con cháu trong nhà... từng đoàn từng nhóm người... lần lượt đến thắp hương viếng ba. Nhất là những lúc hiếm hoi trời ngừng mưa lượng người đến càng đông. Có những người đến viếng lúc 10 giờ đêm tranh thủ lúc vắng để kể cho chúng tôi nghe những kỷ niệm của họ với ba tôi. Những kỷ niệm rời rạc nhỏ nhoi nhưng lúc này bỗng dưng đầy sức sống. Có người làm thơ đến bên linh cữu
đọc tiễn biệt ba. Có người còn nguyên dấu bùn đất đường xa trên đường về đi ngang nhà thấy có đám tang dừng xe lại mặc cho cả người ướt như chuột lột đến thắp hương viếng mắt hoe hoe đỏ...
      Ngày 21/11/2008
(ngày 24 tháng 10 Mậu Tý): Ngày mai chỉ một ngày nữa thôi là mãi mãi không còn nhìn thấy ba nữa. Mấy đêm nay tôi trải chiếu nằm bên cạnh linh cữu ba trằn trọc suốt. Thỉnh thoảng kiểm tra lại đèn thắp hương cho ba. Nhìn vào nắp kính quan tài ba vẫn tươi tắn và vẫn ánh lên trên gương mặt vẻ mãn nguyện. Chị Hai Giang luôn miệng nói: "Ba mình chắc mãn nguyện và vui lắm...". Quả thật chứng kiến những người đến viếng mới hiểu được ba đã sống như thế nào đã để lại tình cảm cho những người quen biết như thế nào...
      Tôi vào căn phòng của ba. Căn phòng đã được mấy đứa em tôi dọn dẹp thu gọn lại nên trông sáng hẳn ra. Trên bàn những chồng sách vẫn còn nguyên. Tôi cầm từng cuốn sách từng cuốn sổ lật lại những gì ba đã viết. Một tờ giấy rơi ra. Trên đó nét chữ quen thuộc của ba: "83 tuổi rồi không làm gì được nữa chỉ sống nhờ vào vợ...". Tôi kêu thầm: Ba ơi 83 tuổi  mà làm gì được nữa hở ba? Vâng chỉ là người trong nhà mới hiểu được câu nói này. Ba mẹ có tất cả 8 đứa con nhưng cuối đời chẳng ai ở với ba mẹ nên mỗi sáng ba thường dậy rất sớm nổi lửa nấu nước sôi pha trà châm bình thủy đỡ đần cho mẹ chút việc. Sau trận ốm thập tử nhất sinh năm 82 tuổi ba không làm công việc này nữa nên mới viết dòng chữ này.
      Tôi lật tiếp một cuốn sổ khác. Một tấm ảnh đen trắng hiện ra. Tấm ảnh chụp ba năm 1960. Đã 48 năm rồi còn gì! Tôi gọi Sáu Trang đứa em gái mà cả nhà tôi ai cũng thương đưa tấm ảnh cho em nói: "Ảnh này ba chụp năm em sinh ra.". Sáu Trang nhìn tấm ảnh rồi bật khóc. Sáu Trang vốn nhạy cảm lại mau nước mắt. Ba mất ai cũng khóc nhưng khóc nhiều nhất chính là em. Sáu Trang xin tôi giữ tấm ảnh này và nói: "Em lấy để thờ ba."
      Một tờ giấy ba viết lở dở với cách xưng hô khác hẳn:
      Sau khi ta không còn nữa. Ta yêu cầu mấy đứa con của ta làm mấy việc sau:
            -Giữ gìn cuốn gia phả cẩn thận .
            -Viết tiếp và để nơi trang trọng nhất...
      Viết đến đây ba bỏ dỡ. Có thể lúc đang viết gặp chuyện gấp ba gác lại rồi quên luôn. Cũng có thể ba không muốn các con bận tâm chuyện của mình. Có lẽ trong những năm cuối đời tính từ khi ba được thất tuần công việc chiếm thời gian và ba để tâm huyết nhiều nhất là cuốn gia phả và mồ mả trong gia tộc. Có người trong dòng họ cho là ba lẩm cẩm cho là ba can thiệp quá sâu vào chuyện riêng của gia đình trong dòng họ khi ba yêu cầu cung cấp tên tuổi của từng người để bổ sung vào gia phả. May mắn là số người phản đối công việc của ba chỉ đếm trên đầu vài ngón tay mà thực sự là chỉ người đã quen sống trong xã hội vốn coi trọng chức vị thực dụng mà thôi. Quảng đời còn lại của ba ba hoàn thành cuốn gia phả đồ sộ của dòng tộc theo cách của mình bất chấp tính khoa học và cả sự hững hờ của một vài người trong gia tộc. Trong thời điểm này ba là vai trưởng của một dòng họ rộng lớn phức tạp và đã hoàn thành công việc của mình mà không ai có thể buông lời chê trách được.
      Tôi lật một cuốn sách khác. Một tờ giấy ghi lại dấu tích cuộc bút đàm với một người bạn. Ba hỏi: "Sau khi chết linh hồn con người đi về đâu?". Bạn của ba viết trả lời: "Câu hỏi này chắc phải nhờ Chúa Giêsu hay Phật Thích Ca mới trả lời anh được." Tôi hình dung ra ba lắc đầu cười sau khi đọc dòng chữ này.
      Bây giờ thì ba có thể biết linh hồn về đâu rồi nhưng ba lại không cho ai biết cả...
      Mưa vẫn trút không ngớt. Tôi tự nhủ: mưa gió như đang khóc thương ba như chúng tôi đang khóc thương ba.
      Ngày 22/11/2008 (25 tháng Mười Mậu Tý)
: Trời tạnh mưa những quầng sáng phía chân trời làm chúng tôi nhẹ cả người. Ai đó trong dòng người đông đúc đưa tiễn ba nói: "Trời cũng chiều lòng người. Đưa ông đi lần cuối trời đẹp quá!". Mà đúng vậy sau buổi cầu kinh lúc di quan trời trong vắt như chưa hề trải qua những ngày mưa gió tơi bời. Trong lúc bối rối lo toan mọi việc tôi không nhận ra được những ai đến đưa ba đi vào nơi an nghỉ cuối cùng. Tất cả cảm xúc của tôi lúc này là tự nhiên thấy bơ vơ lạc lõng giống y hệt lúc nghe em Bảo báo tin ba mất. Những dòng người những dòng xe chảy qua trong mắt tôi không rõ hình hài. Tất cả chỉ là những hình ảnh đan chéo hỗn độn. Tôi nhắm mắt lại và thấy ba ngồi với tôi hôm tôi về thăm ông. Ông nắm tay tôi hỏi giọng của người nặng tai: "Bao giờ con về lại Tam Kỳ để sinh sống?"...
      Khi hạ huyệt trời lắc rắc mưa như khóc tiễn ba rồi lại tạnh. Lúc này ngồi lại với ba tôi mới có dịp nhìn đoàn người đi tiễn ba. Rất nhiều người. Bảo nói: "Người ta đi đưa ba đông lắm anh ơi. 12 chiếc xe hơi cả trăm chiếc gắn máy...". Niềm tự hào lớn lao này là của ba thuộc về ba người đã sống trọn vẹn cuộc đời mình không làm phiền đến ai không màng lợi danh một đời vì con cháu vì dòng tộc.
      Tôi thấy mình vô cùng nhỏ bé trước ba. Ba tôi người vĩ đại nhất không cần tượng đồng bia đá nhưng mãi mãi vĩnh cửu cùng chúng tôi...
(còn tiếp)

                                                                                                             
      LƯU VỸ BỬU

More...