ĐỒNG DAO CHO EM

By LƯU VỸ BỬU

“Thiên đàng địa ngục hai bên…”

Anh ở phía dưới bên trên em ngồi

Hai  tay níu lấy cuộc đời

Buồn vui như sợi tơ trời nhện giăng

Bập bênh ta lại bập bênh

Ai về địa phủ ai lên thiên đàng

Lối nào cũng lắm đa đoan

Lối nào cũng đủ căn phần nhân sinh

 

Thiên đàng địa ngục lênh đênh

Khóc cười trôi nổi phận mình cỏ lau

Kìa em mây trắng bạc đầu

Có nhau bữa trước bữa sau ngàn trùng

Thì thôi một tiếng tơ chùng

Giữ nhau qua khỏi khốn cùng cuộc chơi

Nhủ rằng dẫu có tàn hơi

Vê đâu cũng mặc

          có đôi ta về…

 

LƯU VỸ BỬU

 

More...

49 NGÀY MẸ ĐI XA

By LƯU VỸ BỬU

1.Tôi về Tam Kỳ cúng 49 ngày cho Mẹ. Căn nhà rộng thênh thang và bụi bặm đã bắt đầu minh họa cho sự vắng vẻ hơi người. Tôi hiểu một cách sâu sắc rằng khi gia đình mất đi những người trụ cột chèo chống thì sự gắn kết hơi ấm của gia đình bắt đầu pha loãng đi. Chị em tôi vẫn thương yêu nhau vẫn quan tâm đến nhau nhưng dường như nó kém mật thiết hơn so với lúc ba mẹ tôi còn sống? Tôi lấy làm lạ vì bề ngoài nó không phải vậy. Nghe tin tôi về thì không lâu các chị em đã có mặt hỏi han. Thăm hỏi xong thì ai lo việc nấy. Đó là điều bình thường ai cũng hiểu nhưng tôi chợt nghĩ nếu ba mẹ còn sống các chị em tôi sẽ không vội đi như vậy. Thậm chí có người còn dặn em tôi nấu thêm cơm để ăn cùng cho vui nữa. Tôi cả nghĩ? Có thể nhưng cái cảm giác khi cha mẹ không còn nữa thì sợi dây nối các thành viên trong gia đình trở nên lỏng lẻo hơn là có thật. Mà đúng vậy! Như tôi bắt đầu từ năm nay chuyện về quê của tôi có khi phải sắp xếp vào ngày giỗ ba giỗ mẹ chứ không phải là dịp tết hay dịp hè như trước nữa. Điều này ai cũng hiểu và chia sẻ được nhưng tự tôi tôi vẫn thấy hụt hẫng và hoang mang lo lắng. Tôi sợ sự lẻ loi cô độc (dù bản thân tôi không thích ồn ào không thích đám đông) khi một mình trong ngôi nhà quá nhiều kỷ niệm quá nhiều thương yêu mà cha mẹ tạo dựng nuôi dưỡng chị em tôi.

 

2.Mấy người bạn khi nghe tin tôi về tặc lưỡi: “Mới đó mà đã 49 ngày! Nhanh thật!”. Nhưng với tôi đó là quãng thời gian dằng dặc chậm chạp đến muốn điên người. Nỗi ray rứt không có mặt lúc Mẹ đi xa cứ bám lấy tâm trí tôi dằn vặt tôi. Nếu tôi cứng rắn hơn một chút thì tôi đã gặp được Mẹ. Nhưng sự yếu đuối lẫn an phận đã khiến tôi trở thành kẻ bất hiếu bất mục. Nhiều người an ủi tôi bảo là số phận. Tôi cũng muốn nghĩ vậy cho nhẹ lòng nhưng không sao được. Những đêm trước không ngủ được tôi dậy thắp hương cho Mẹ. Tôi tin (và cũng để trấn an mình) vốn nhạy cảm Mẹ sẽ hiểu cho con trai lớn của mẹ dù đã già nhưng vẫn cứ như trẻ con này.

       Không hiểu sao hình ảnh đầu tiên tôi nhớ về Mẹ chính là cảnh một buổi chiều cách đây đã hơn nửa thế kỷ. Mẹ ngồi trước hiên nhà ôm lấy em trai tôi khóc và tôi đứng bên cạnh. Đó là khi nghe tin một chiếc xe jeep nhà binh tông phải chị ba tôi. Tôi nhớ mình cũng khóc nhưng không phải vì chị ba bị tai nạn mà vì hình ảnh mẹ vật vã rũ rượi. Chiều xuống thật chậm tôi còn kịp nhận ra đường phố vắng vẻ thanh bình trái ngược với cảnh nhà tôi lúc bấy giờ. Có thể vì vậy mà trí nhớ thơ ấu của tôi còn lưu giữ đến bây giờ chăng?

 

3.Trước đó khoảng một tuần Trí “Huế” gọi điện về chia buồn với tôi. Hồi đó Trí Diệm Phát hầu như có mặt ở nhà tôi thường xuyên. Trí mồ côi cha mẹ nên mẹ tôi rất thương. Trí nhắc đến chuyện mẹ tôi mời y tá về chữa bệnh cho Trí và nhắc đến món “bát bửu” mẹ tôi thường nấu trong các dịp giỗ chạp hay tết Đoan ngọ. Món này Diệm cũng hay nhắc và hầu như bạn bè thân của tôi ngày trước đều được thưởng thức. Bây giờ món bát bửu này thực sự thất truyền rồi! Mấy đứa em tôi khéo tay nấu nướng nhưng lúc gia đình khó khăn mẹ tôi không nấu bát bửu nữa. Khi cuộc sống đỡ hơn thì lại đâm ra sợ mấy món ngọt béo nên không có dịp bày cho con gái. Tôi chỉ còn nhớ đó là món gọi là chè cũng được vì có đậu đen ngọt gọi là món ăn cũng không sai vì có nếp và thịt. Ăn đến đâu biết đến đó!

      Chị Thu con cô Sáu tôi gửi mail về chia buồn và nhắc đến những lần từ Đà Nẵng vào Tam Kỳ thăm gia đình tôi được Mợ Tám (mẹ tôi) cho ăn những món mà sau khi ăn xong không sao quên được. Chị kể đủ thứ món từ gỏi gan cá nhám vịt tiềm cá hấp … Chị kể như thể lôi từ trong trí ra bày lên bàn những món mà ngày xưa mẹ tôi vẫn thường nấu cho cả nhà ăn.

     Tôi tự hỏi sao chị và bạn mình lại nhắc đến các món ăn khi nói về Mẹ? Vì Mẹ khéo bếp núc nấu nướng! Có thể là vậy! Thuở còn khỏe mạnh Mẹ hay nửa đùa nửa thật: “Nội trợ là… nợ trội! Vì không khéo là mắc nợ liền”. Mẹ còn nhắc: “Dầu mỡ đỡ đứa vụng!” để “chê” con cái vụng về nấu nướng. Nhưng có một điều lớn lao hơn mà chị Thu tôi phát hiện được: “Mợ lo cho chồng cho con cháu những món ăn ngon nhưng phần mình thì chẳng động đũa bao giờ!”. Quả vậy cho đến khi cuối đời món thích nhất của Mẹ vẫn là mắm dưa và cá vụn kho mặn.

 

4.Khi quỳ dâng cơm cúng Mẹ tôi nhìn ảnh Mẹ giữa làn khói hương mờ ảo. Một gương mặt hiền từ nhưng vẻ khắc khổ vẫn in hằn. So với những người khác Mẹ tôi có thể và có quyền sống ung dung sung sướng. Nhưng không Mẹ lại chọn cách sống phục vụ chồng phục vụ con cháu làm niềm vui của mình. Thuở cả nước khó khăn nhà nhà ăn cơm độn thì Mẹ vẫn lo cho gia đình bữa cơm nóng sốt. Chị em tôi khi có gia đình riêng biết con mình vụng tính và đồng lương eo hẹp Mẹ lại choàng tay đến từng gia đình nhỏ của chúng tôi.

      Tôi nói với Mẹ qua làn nước mắt: “Mẹ có tìm được niềm vui nào cho riêng Mẹ không vậy?”. Mẹ không trả lời và dù còn sống Mẹ cũng không trả lời. Niềm vui của Mẹ chính là niềm vui từ chị em tôi mang lại. Thế nhưng với riêng mình tôi tự thấy niềm vui mang đến cho Mẹ cho Ba quả thật tôi chẳng làm được gì! Đã đi gần hết kiếp người mà tôi vẫn để lại cho Mẹ nỗi lo lắng ưu tư ngay cả lúc sắp nhắm mắt Mẹ vẫn chưa thực sự vui vì tôi…

          Xin Mẹ an nghỉ và mỉm cười để tha thứ cho con nghe Mẹ!

 

LƯU VỸ BỬU

(Tam Kỳ 7/5/2011)

More...

GIẢN DỊ

By LƯU VỸ BỬU

(tặng em Giang)

Mộng bình thường?

         Bình thường thôi!

Sáng mai thức giấc em ngồi kế bên

Bàn tay thô ráp hoá mềm

Bao bụi bặm ra khỏi hiên nhà mình

Chén trà cung kính bình minh

Bữa cơm dưa muối ngọt lành tận tâm

 

Không tim vàng với lều tranh

Tựa vai ta trả nợ nần cho nhau

Mai sau ừ đến mai sau

Sớm hôm ta vẫn có nhau đi về

Mộng bình thường quá em nghe

Cây leo hạnh phúc bên hè đã xanh.

 

LƯU VỸ BỬU

(Trước khi đưa lên blog gửi cho Giang. Giang nói: "Sến quá anh ơi!". Nói xong cười giòn tan. Thôi thì sến mức nào cũng được miễn nghe em cười là vui rồi)

 

 

More...

THẤM MỆT

By LƯU VỸ BỬU

Ta nghe thấm mệt rồi em

Gió lênh đênh thổi lên trên phận này

Nén hơi nuốt tiếng thở vào

Nghe em lạnh nhạt vòng tay hững hờ

Môi hôn nước ốc nhờ nhờ

Chiếu chăn như thể rét lùa trong thân

Hết hạ chí lại xuân phân

Ta còng lưng gió ngực trần cõng mưa

Mai kia ngược dốc cũng vừa

Biệt nhau không một tiếng thưa: em về

 

Ta nghe thấm mệt tứ bề

Chân liêu xiêu tiếng ngựa xe rã rời

Rơm khô mùa cũ bã rồi

Gát tay nghe bụi bám thôi kiếp người.

 

LƯU VỸ BỬU

 

 

 

More...

TƯỞNG TIẾC HOA HỒNG

By LƯU VỸ BỬU

alt     

Thanh thiên nhất đóa vân

 Hồng lô nhất điểm tuyết

Thượng uyển nhất chi hoa

Dao trì nhất phiến nguyệt

 Y!

Vân tán tuyết tiêu hoa tàn nguyệt khuyết!

(Mạc Đỉnh Chi)

 

Tôi như người mất trọng lực nghe mình rơi rơi trong một cơn xoáy khổng lồ. Những khoảng tối xám như bông vụ xoay quanh không ngừng. Càng nhắm mắt tôi càng thấy rõ hơn một đóa hồng tinh khiết mỏng mảnh và ngập tràn hương hoa phủ vây mình.

Bây giờ hương hoa đã về trời. Bây giờ và mãi mãi là tinh khiết là pha lê. Em là thiên thần trở về xứ sở của tin yêu của thơ mộng.

Từ biệt em mặt trời bé nhỏ của anh.

More...

BỮA EM BUỒN

By LƯU VỸ BỬU

Em buồn ra đứng bên hè

 Hiên che nắng quái

          không che được buồn

Mịt mù xe ngựa phố phường

Em ôm tay nghe chiều luồn qua đêm

 

 

Sầu lên bạc trắng môi mềm

Tôi đau chiếc lá rơi trên hiên nhà

Em buồn gần tôi buồn xa

Nỗi buồn suối cạn đã ra

          sông dài.

 

 

Em buồn thả nhớ lên trời

Mắt giăng sương khói rối bời tim đau

Quay lưng em giấu vào đâu

Để cho môi thắm muốn nhàu

          cả tôi.

LƯU VỸ BỬU 

 

 

 

 

More...

THÂN PHẬN

By LƯU VỸ BỬU

Tôi ngồi một thẻo nhân gian

Nghe từ cổ độ

         sương tràn qua đây

Niềm vui chưa ấm bàn tay

Buồn như gió lại phủ đầy

          sớm hôm.

Quê nhà mây xám giăng giăng

Chân ngụ cư cứ hoang mang lối về

Mẹ cha bóng lệch tường khuya

Chị em phơ phất giữa mê cung đời

Hai tay níu lấy hình người

Nghe thân rách rưới

          nổi trôi vô thường

 

 

Thu mình một góc nhân gian

Tôi ngồi đợi đến tái sinh

          kiếp nào.

         

LƯU VỸ BỬU

 

 

More...

NGOÀI HIÊN MƯA

By LƯU VỸ BỬU

Một giọt rơi lạc lên môi

Một dòng phiêu bạt lên đời

          ô hay!

Kề em với suối chân mày

Chì thưa như thể tội đày nhân gian

Hồn tôi tạp bút vô ngần

Nhện giăng giấy trắng

          hỗn mang xứ người

Từ hiên mưa tới chỗ ngồi

Từ em tôi hoá thành lời từ tâm

 

Mai kia gỗ chẳng nên trầm

Em thân goá bụa

          Tôi lầm lũi tôi

Sẽ rồi gian khó lên ngôi

Trần ai thoắt chốc thành ngai vàng buồn

Từ em máu mắt suối nguồn

Mưa lay phay ướt đẫm hồn

          Chiếu chăn

Chiêu hồn kinh có chuông ngân

Thì tôi vẫn đứng tần ngần ngó theo

 

Ngoài hiên mưa giọt gieo neo

Như tôi đuối sức cuốn theo

          Chân người.

 

LƯU VỸ BỬU

 

 

More...

TỰA

By LƯU VỸ BỬU

Tựa vai em tựa vào tình

 Son vàng rã nát

          thần linh rã rời

vữa vôi trắng lạnh nửa đời

nửa kia còn lại núi đồi quạnh hiu

dưới chân đá hoá rong rêu

mắt khô xót với bóng chiều

          thiên di

 

thôi

          mộng đã ướt dầm dề

nắng đâu hong tóc mà mê cuồng chờ

tựa vai vào chốn mơ hồ                                 

mím môi hất tiếng tình hờ sau lưng

tựa em em tựa

          rưng rưng

tựa tôi tôi tựa

          vào rừng hoang vu

 

LƯU VỸ BỬU

More...

DỖ GIẤC TÔI

By LƯU VỸ BỬU

Tôi ngồi dỗ giấc tôi nay

Giữa hàng nến cháy cuối ngày hắt hiu

Câu ru cũng muốn liêu xiêu

Người nằm đã rớt cuối chiều oan khiên

Giấc tôi mộng hoá trăm miền

Trổ muôn nhánh dưới ngàn triền khổ đau

Dỗ tôi giấc đứt đoạn sầu

Giấc em khóc nấc đêm sâu bọ về.

 

Tôi ngồi giỗ giấc tôi tê

Củi kia mục ruỗng cơn mê hoảng này

Môi thơm đã nát nhụa nhày

Hai tấm ngắn bốn tấm dài ngủ yên

Giấc tôi dỗ mắt nhắm nghiền

Phồn hoa rã xuống thành miền phù vân

Thôi em khíu ríu tay trần

Tôi ru tôi khóc căn phần tôi xưa.

 

LƯU VỸ BỬU

 

 

 

More...