TIỄN BIỆT QUỲNH

By LƯU VỸ BỬU

 

Sẽ chỉ là kỷ niệm
Trong phòng đóa Quỳnh đã rũ
Nhan sắc rữa tàn
Hương phai nhạt.

Sẽ chỉ còn đớn đau
Niềm tin đã mất
Tình yêu giông gió
Chiếc lá cuối cùng vừa rơi
Quỳnh đã khuất sau đời.

Sẽ chỉ là hối tiếc
Khi mùa đông treo ngoài cửa
Căn phòng như hoang mạc
Mắt buồn ai che
Môi buồn ai hôn
Quỳnh sẽ khóc

Sẽ chỉ còn kỷ niệm
Buồn như xác lá
Treo trên năm ngón tay
Tiếng động nào cũng đau
Một thời Quỳnh
Một thời ta.

Tiễn biệt đóa Quỳnh
Bằng khúc ca mùa xuân
Tiễn biệt em
Bằng khúc ca thơ dại
Tiễn biệt nhau
Tay che ngang đầu...

LƯU VỸ BỬU

More...

NHỮNG NGÀY TÔI SỐNG

By LƯU VỸ BỬU

 

THÁNG 9 - HỒNG

      1.Tôi bắt đầu tháng 9 của mình bằng những ngày ở Đà Lạt. Chuyến đi vừa ngẫu nhiên vừa là kế hoạch nên có những bất ngờ thú vị. Đà Lạt những ngày này sáng nắng chiều mưa đỏng đảnh như các cô gái qua tuổi ba mươi mà chưa có chồng: Bà không ra bà mà cô chẳng còn cô chính chuyên thì sợ mà lăng loàn lại không dám nên đi ra đá thúng đi về nguýt mắt khiến người trong nhà nhất là các cháu trẻ sợ không muốn giáp mặt. Đà Lạt tôi cảm nhận như vậy. Mới thấy sương mai là đà chưa kịp mừng thì nắng đã hắt lên cây cỏ nóng đến nổi phong phanh chiếc áo ngắn tay vẫn thèm mở máy lạnh. Buổi chiều mới ngồi trên vỉa hè gọi ly cà phê ngắm người qua lại thì mưa ập xuống chẳng khác mưa Sài Gòn. Ngán ngẩm đến độ muốn về Sài Gòn ngay lập tức. Buổi chiều ở vườn hoa Minh Tâm cơ man là hoa hồng mãn khai. Làm nhiệm vụ chụp hình xong tôi lang thang chụp những đóa hồng yêu thích mà nghe lòng dịu đi những nặng nề trong lòng. Trước hương hoa ai nỡ gieo lên đó những buồn phiền riêng tư? Thôi hãy giấu đi những giọt lệ để hoa long lanh cùng đời. Cô bạn cũ thân thiết ngồi im lặng bên đám lưu ly tím thẫm khiến trời đất ngoài kia cũng buồn ủ theo. Tôi lặng lẽ đứng từ xa vì biết rằng lúc này chỉ cần lên tiếng là mọi thứ xót xa nhất sẽ bùng ra. Ai đó nói rằng Đà Lạt là nơi dành riêng cho hai người. Tôi nghĩ khác Đà Lạt còn dành cho một người đến với góc khuất của nó. Ở đó họ sẽ thấy lòng bình an và tự nhiên suy nghĩ cũng trong trẻo hẳn ra. Buổi tối ngồi ở quán cà phê Cát Tường nghe mưa rơi ngoài kia tự nhiên tôi nhớ đến một người tự nhiên tôi mong có một người cùng đi trong mưa nghe giá lạnh thấm vào lòng... Và tôi muốn đốt cho mình điếu thuốc sau gần 15 năm đoạn tuyệt.

      2.Tháng 9 cũng bắt đầu bằng những cơn áp thấp nhiệt đới những cơn bão quần tơi tả quê tôi. Từ quê nhà em tôi gọi điện báo tin mẹ bệnh nặng. Nỗi lo cứ chực chờ ập vào lòng. Rồi một tin khác vui hơn mẹ muốn vào Sài Gòn để chữa bệnh. Đi cùng mẹ là chị đầu và đứa em thứ 8. Ba người đàn bà với đủ thứ bệnh trong người và một chuyến đi xa. Tôi đón mẹ chị và em ở sân bay. Thay vì ra xe về nhà mẹ phải ngồi nghỉ cho đỡ mệt. Tôi nhìn mẹ xanh xao mà thấy mình quá nhiều tội lỗi. Đành rằng bây giờ là tháng 9 nhưng nếu tính âm lịch thì vẫn còn trong tháng đại lễ vu lan báo hiếu. Vậy mà mẹ vượt đường xa nói là vào chữa bệnh mà thực ra là vào thăm con đi để động viên khích lệ con gái chữa bệnh. Mẹ không phải là Quán thế âm mẹ cũng không phải là hiền mẫu như mẹ Tăng Sâm. Mẹ đơn giản là mẹ ít học nhưng hiểu mọi lẽ trên đời; ít nghĩ đến mình mà tình thương con cháu lại bao la. Mẹ chị và em mới vào mấy ngày đã muốn xuống tham quan "khu vườn kỳ lạ" ở Đức Lập Thượng Đức Hòa Long An. Tôi cùng người chị thứ ba đi theo trước là để mẹ vui; sau là tò mò vì nghe tiếng khu vườn này từ lâu mà chưa biết sự thể thế nào. Đến nơi cảm giác đầu tiên là không gian quang đãng không khí trong lành khu vườn sạch sẽ và tuyệt nhiên không gợi cảm giác gì về mê tín bùa phép. Mẹ ngồi mệt mẹ nằm trên chiếc chiếu trải giữa vườn cây sơ ri mát rượi. Thấy vậy tôi cũng yên lòng. Chưa biết khu vườn này có chữa được bệnh cho mẹ cho chị cho em không nhưng thấy mẹ an lòng là tôi mừng rồi. Đau thì vái tứ phương nên dẫu mẹ không van vái thì tôi cũng cầu xin mọi an lành đến với mẹ với em. Trong đời mình tôi ngồi nghiệm lại chưa làm gì để mẹ vui. Tôi sợ mình không còn thời gian để tạo cho mẹ một nụ cười. Mà nếu vậy tôi sẽ trở thành tội nhân thiên cổ mất...

      3.Tháng 9 tôi cũng vừa tiễn một người đi. Một trong những người tôi yêu quý nhất với một lời hứa một lời hẹn thề. Tháng 9 tôi cũng vừa quay lưng với một người tôi cũng quý mến không kém. Biết làm sao bây giờ! Người ta thường nói trái tim có lý lẽ riêng của nó. Tôi cũng đủ trí khôn để biết nhưng từ biết đến tỏ một thái độ là một chướng ngại vượt qua không dễ dàng. Tôi ôm lấy vai em cười tươi nhưng nghe vai em run run tôi như xát muối vào lòng. Tôi lại nhớ đến em với bao ngổn ngang như những đường dọc ngang trong bàn tay. Này là yêu thương này là nhớ nhung này là giận hờn này là đau đớn này là hạnh phúc ... hết cái này đến cái khác hiện ra chồng chéo lên nhau đến độ tôi không kịp nhận biết. Hoa hồng đủ màu sắc và hương thơm. Nhưng hoa hồng lại có gai. Hoa vừa dâng hiến vừa trừng phạt. Tôi vừa nhận lãnh hoan lạc vừa phơi trần đớn đau. May mắn hay tội nghiệp tôi khi trong cơn cùng quẫn đó có một người như thiên thần đến từ cõi phúc âm đã gieo cho tôi niềm tin yêu từ vũng lầy từ trống rỗng để tôi đau đáu đánh rơi ngọc ngà từ tay này rồi nhận lấy châu báu ở tay kia. Cái được và cái mất không sao định giá được. Nhưng cái mất thì không biết bao giờ mới trùng phùng. Cái được thì hiển hiện đó nhưng dường như chưa nằm trong tầm tay với. Tháng 9 này tôi cũng vừa mất cắp hai kỷ vật. Một kỷ vật sờ nắm được và một kỷ vật cảm nhận qua hình sương bóng khói. Tôi tự hỏi mình sao dễ dàng mang kỷ vật rao bán vậy? Nhưng tôi cũng tìm được câu trả lời ngay tức khắc đôi lúc con người cũng phải biết đanh đu với số phận mình. Tháng 9 này hoa hồng có nở trong sân vườn em không để ngày linh của em hương hoa phủ đầy để ngày linh của tôi âm thầm như cây cỏ tô thêm chút màu xanh trong bức tranh ấm áp sắc màu. Và tôi ước ao một lần nữa nắm lấy tay em...

      4.Tháng 9 chưa hết nhưng nắng đã bớt vàng đi một chút. Nghĩa là niềm vui đã cạn dần theo ngọn nến em thắp trong chiều kia. Tôi biết có một người chờ đợi mình. Và tôi cũng đang chờ đợi những âm thanh giòn giã. Sống là chờ đợi. Chờ đợi lẫn nhau. Và hãy chờ đợi dù có thể hoài công...

LƯU VỸ BỬU  

More...

XIN NẠM VÀNG HAI TIẾNG MẸ TÔI

By LƯU VỸ BỬU

 

Chụp chung với cháu nội ngoại và chắt tại mộ ông bà ngoại ở Cẩm Thanh năm 2007.


         1.Ông bà ngoại có 7 người con. Mẹ là con út gọi theo kiểu quê tôi là thứ 8. Vì là con út nên hồi nhỏ mẹ được ông bà ngoại các cậu dì tôi cưng chiều vô cùng. Mẹ kể hồi còn nhỏ mẹ hay đi chơi lắm. "Thượng chùa Cầu hạ ông Bổn" chẳng nơi nào ở Hội An thiếu dấu chân mẹ.

Quê ngoại tôi ở Cẩm Thanh. Tộc Hồ ở đây thuộc dạng có "máu mặt". Ông tổ (tôi không biết là đời thứ mấy bên ngoại) là người có công khai phá nghề khai thác tổ yến ở Cù lao Chàm. Bây giờ vẫn còn đền thờ tại đảo. Gia đình bên ngoại tôi mấy đời theo nghề này. Hiện tôi có đứa cháu đang là công nhân của Công ty khai thác yến sào. Nhưng ông ngoại tôi lại là ông lang mà là ông lang nghèo. Khi tôi có trí khôn tôi chỉ biết ông bà ngoại chỉ còn cậu Hai dì Sáu và mẹ tôi thứ 8. Còn một người cậu thứ 7 mà tôi vô cùng ngưỡng mộ và yêu quý anh kế mẹ tôi thì hy sinh từ năm 1949 khi tôi chưa ra đời. Tôi chỉ biết cậu qua những lời kể của mẹ của dì và nhất là những đồng đội của cậu. Khi tôi lớn thêm một chút nữa thì mẹ tôi lại hay nói: "Mầy giống cậu Bảy lúc nào cũng bạn bè kè kè bên mình...". Đó là lời mắng yêu chứ không phải chê trách.

Cậu Bảy tôi tên khai sinh là Hồ Lý. Cậu tham gia đoàn quân Nam tiến mấy năm rồi quay về Hội An hoạt động. Mẹ kể đêm cậu về lại quê bộ đồ  cậu mặc đầy chấy rận đến nỗi không sao giết được. Mẹ phải dùng cái chai chà đi chà lại chấy rận chết kêu rôm rốp rồi đem đun nước sôi mấy lần mới diệt hết được. Thấy cậu hăng hái theo kháng chiến ông bà ngoại tôi mới quyết định cưới vợ cho cậu để mong có đứa cháu nội nối dõi tông đường (cậu Hai tôi có vợ và sinh được hai chị sau đó cậu theo kháng chiến đi biền biệt chẳng về nhà). Cản ông bà ngoại không được nhưng khi cưới mợ về cậu lại chẳng chịu chung giường chung chiếu cứ bỏ nhà tham gia công tác chiến đấu liên miên. Sau này ông bà ngoại buộc lòng phải để mợ Bảy lấy chồng khác. Một lần đơn vị cậu tấn công vào dinh tỉnh trưởng Hội An để bắt tỉnh trưởng hồi đó là Hồ Ngận cậu Bảy tôi xung phong leo lên cột điện tháo bóng đèn chiếu sáng để quân ta tập kích vào. Chẳng may cậu bị bắn rơi từ trên cao xuống gãy chân. Đơn vị đưa cậu về điều trị tại bệnh viện Cây Sanh (nay thuộc xã Tam Dân huyện Phú Ninh tỉnh Quảng Nam). Bệnh viện khi đó thiếu thuốc kháng sinh trầm trọng nên vết thương của cậu cứ bị nhiễm trùng phải cưa đi cưa lại mấy lần. Sau này tôi nghe kể lại do thiếu thuốc tê và dụng cụ nên cưa chân cho cậu bằng cưa thợ mộc và không gây tê gây mê. Thế mà cậu vẫn không hề rên la. Lúc đau quá cậu hát quốc ca để động viên mình và y bác sĩ. Khi chịu không nổi cậu ngất đi. Và điều đau buồn nhất cũng đã xảy ra: cậu hy sinh. Cậu biết vết thương quá nặng khó có thể qua khỏi cậu mang hết tư trang mình đem chia cho đồng đội. Cậu nhắn với ông bà ngoại và các anh chị em của mình là không được khóc. Hồi đó ở Hội An có câu: "Hồ Lý ví Hồ Ngận" ra đời từ chuyện này.

2.Mẹ về làm dâu năm 19 tuổi. Gia đình nội tôi cũng nghèo như gia đình ngoại. Ông bà nội tôi  có tất cả 11 người con nhưng mất 3 người lúc nhỏ. Ông nội tôi mất sớm mình bà nội tảo tần nuôi 8 người con. Bác cả tôi lớn nhất nhưng lại là người vô tư nhất. Ông hầu như không quan tâm đến gia đình suốt ngày làm bạn với các quân bài mạt chược. Bác Bốn (thứ 4) và chú Chín thì chết trong kháng chiến (không rõ lý do và sau này ba tôi nhờ các nhà ngoại cảm mới tìm được hài cốt của bác Bốn). Cô thứ 5 theo chồng hoạt động cách mạng. Chồng của cô thứ 5 là cậu Hoàng Kim Ảnh người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa năm 1945 tại Hội An và sau đó làm bí thư đầu tiên của thị xã Hội An. Cô thứ 6 có chồng cũng theo kháng chiến. Ba tôi thứ 8 tham gia vệ quốc đoàn thuộc trung đoàn 108 bị thương giải ngũ về làm nghề chụp ảnh. Chú thứ 10 làm nghề sửa xe đạp và cô út thứ 11 thì làm bánh phụ buôn bán cùng bà nội tôi.

Mẹ từ con gái út được cưng chiều về làm dâu phải cáng đáng cơ ngơi nhà chồng mà không hề than van. Mọi thứ đều qua tay mẹ nhất là những năm tiêu thổ kháng chiến tản cư đi khắp vùng phía tây Quảng Nam. Rồi lần lượt 8 chị em tôi ra đời. Cuộc sống gia đình tôi ngày càng khá hơn một phần do ba chịu khó làm việc một phần nhờ mẹ khéo léo đảm đang quán xuyến việc nhà. Chị em tôi ai cũng được học hành ra đường chẳng thua kém ai. Một điều mà mỗi lần nghĩ đến tôi vẫn không hiểu sao mẹ có thể vượt qua mọi khó khăn được. Khi lớn lên tôi mới nhận ra sự hy sinh lớn lao của mẹ. Hầu như cả đời mẹ chẳng cần gì từ miếng ăn manh áo đến các tiện nghi khác. Điều mẹ lo lắng nhất là làm sao có được bữa ăn ngon cho chồng cho con. Còn mẹ tới bữa ăn chỉ vài đũa quấy quá là xong. Mẹ chế biến mẹ tính toán làm sao trong mâm cơm gia đình hôm nay món này ngày mai món khác. Ba tôi hiền lành nhưng rất khó tính trong ăn uống. Nếu trưa ăn món này thì chiều phải món khác nếu không ông ăn rất ít. Vì thế mẹ luôn phải nghĩ đến để ba ăn ngon miệng có sức mà làm việc. Không biết mẹ học nấu ăn làm bánh ở đâu mà lúc nhỏ tôi được ăn nhiếu món ngon không sao tả được. Nhớ khi ba tôi mở tiệm chụp ảnh trong nhà luôn có những món ăn chơi  để ba tôi cùng các chú học nghề thức khuya làm việc có gì ăn thêm cho đỡ đói. Mẹ mua đậu phộng về ngâm nước muối phơi khô rồi rang lên chứa cả thùng để dành ăn dần. Mấy đứa bạn tôi thỉnh thoảng nhắc đến món "bát bửu" do mẹ làm vừa lạ vừa ngon không sao tả được. Mẹ làm món gì cũng ngon ngay cả mắm cái món ăn bình dân nhất qua tay mẹ cũng trở thành... đặc sản. Trời mùa đông ở miền Trung mưa dầm dề rét mướt còn gì ngon hơn món mắm cái kho với thịt ba chỉ nhiều ớt mặn mặn cay cay... thổi bay cả nồi cơm. Còn Cơm gà Tam Kỳ món đặc sản của quê tôi  nếu các bạn được mẹ tôi nấu cho ăn thì các quán xá tại Tam Kỳ cũng như các nơi khác e sẽ trở thành tẻ nhạt. Mẹ còn "độc đáo" với món chè trôi nước tôm thịt ai ăn một lần chắc chắn không sao quên được vị ngọt thanh của đường vị mặn mặn của nhưn tôm thịt vị thơm nồng của gừng... Món này con gái tôi được bà nội truyền cho đã từng "thí thố" vài lần và được khen nức nở. Riêng tôi khi còn nhỏ không sao ăn được hai món thịt vịt và bánh xèo. Mỗi lần làm bánh xèo cho cả nhà mẹ không bao giờ quên làm riêng cho tôi ít bánh bèo. Tương tự mỗi lần làm thịt vịt cho cả nhà thì mẹ không quên mua thịt gà cho tôi... Tôi lớn lên trở thành sinh viên nhưng mỗi lần mua sắm áo quần chính mẹ là người đi mua chọn vải chọn màu. Bây giờ tôi đã thành ông ngoại nhưng mỗi lần về thăm mẹ nhất định mẹ sẽ tìm cách đi chợ mua cá ngạnh về kho nghệ cho tôi. Mẹ già yếu nhưng hầu như không bao giờ quên sở thích của từng đứa con...

3.Một điều tôi lấy làm tự hào là các anh chị em còn bác con cô con chú con cậu con dì với tôi đều yêu quý mẹ hết lòng. Được các cháu bên nội ngoại thương coi vậy mà không phải dễ! Không phải mẹ có bùa phép hay thủ thuật gì mà cái chính là tình thương và sự tận tụy của mẹ đã tạo nên tình cảm quý giá đó. Còn đối với tôi những điều mẹ dạy những việc mẹ làm đã là những lời răn thiêng liêng như một thứ kinh thánh riêng của tôi. Nhớ khi còn đi học tôi có một nhóm bạn 5 đứa chơi với nhau như anh em ruột. Công bằng mà nói lúc đó gia đình tôi so với gia đình các bạn tương đối "dễ thở" hơn; ba mẹ tôi lại thương con nên quý bạn. Vì thế ngoài giờ học ra các bạn tập trung ở nhà tôi ăn ngủ như con cái trong nhà. Mẹ không bao giờ tỏ ra bực bội phiền hà. Trái lại biết gia đình bạn tôi khó khăn mẹ còn sắm quà đi biếu mà không cho tôi biết. Những chuyện đó mãi sau này tôi mới hay. Sau năm 1975 gia đình tôi có những niềm vui và nỗi khổ riêng. Vui là các bác các cô các cậu các dì tôi sum họp sau bao nhiêu năm xa cách. Nhà tôi liên tiếp đón khách khứa. Gia đình cô tôi từ Hà Nội về thăm quê không biết nghe tin tức từ đâu cứ nghĩ bà con trong này cực khổ thiếu thốn lắm nên cô dành dụm chịu khó chia thành từng bọc nhỏ mỗi thứ một chút: nửa ký đường nửa lạng bột ngọt (mì chính) gói bánh quy để tặng cho các gia đình em mình. Khi về đến quê cô hiểu ra  mới thấy quà của mình ‘vô duyên" quá nhưng chẳng lẽ về tay không. Mẹ tôi biết ý đưa cô đi sắm thêm quà để tặng cho bà con. Nhưng cũng không mấy ai biết được đây cũng là lúc gia đình tôi bắt đầu rơi vào khủng hoảng. Nhà tôi có xưởng sản xuất kem cây nhưng khi hết chiến tranh những chú bé lâu nay bán kem đã theo gia đình về lại quê nên kem làm ra không có ai đi bán. Thế là tôi trở thành "chú bé bán kem" và tôi rủ bạn bè đi bán cho vui. Gia đình tôi bắt đầu đi xuống. Bữa cơm đã vắng dần những món ăn quen thuộc mẹ lại đau đầu hơn khi mỗi lần đi chợ. Nhưng không vì thế mà mẹ mất đi cái tình cái nghĩa. Mẹ sẵn lòng chia sẻ những gì mẹ có dù chỉ có rất ít. Mẹ thường nói với tôi: "Cuối cùng trên đời này cái còn lại là tình là nghĩa. Tiền bạc danh vọng tài năng sắc đẹp ... là vật ngoài thân sẽ theo thân xác về cát bụi. Ai giúp con một việc gì dù nhỏ cũng luôn nhớ lấy không phải để trả ơn trả nghĩa mà là để sống cho tốt khỏi phụ lòng tốt của họ". Mẹ tôi ít học hơn chị em tôi nhưng mẹ hiểu biết nhiều hơn. Và một điều tôi tin rằng mình đúng tôi chịu ảnh hưởng nhiều từ mẹ kể cả chuyện... văn nghệ văn gừng.

4.Năm nay mẹ đã 80 sức khỏe sút kém lại bị bệnh tim nặng. Bác sĩ khuyên không nên can thiệp vì sợ mẹ không đủ sức chịu phẫu thuật. Mẹ nói với chị em tôi ngoài quê là muốn vào Sài Gòn chữa bệnh. Tôi biết đó là cái cớ thôi vì bệnh của mẹ không cần vào đây để chữa. Chính là mẹ muốn vào chơi với gia đình tôi vì biết tôi không thể về thăm nhà lâu được. Trái tim người mẹ vĩ đại đến thế. Mẹ không nghĩ đến mình mà chỉ luôn lo lắng cho con cái dù con cái của mẹ đã già đã thành ông thành bà cả rồi. Những ngày này cơn áp thấp nhiệt đới quần dãi đất miền Trung tơi tả. Mưa gió như muốn quét sạch mọi thứ. Các em tôi không muốn mẹ đi vì sợ thời tiết làm mẹ mệt. Nhưng một hai mẹ cứ đi. Tôi ở trong này thắc thỏm không yên. Tôi viết bài này trong mùa Vu lan báo hiếu không phải mượn con chữ để khoe lòng mình hiếu thảo mà chỉ sợ rằng khi mẹ không còn đọc được thì dù có viết được ngàn trang cũng như không. Như ba tôi năm ngoái là một ví dụ. Tôi nhớ nhà thơ Hồ Dzếnh trong một bài thơ viết về mẹ mình thì phải ông muốn "nạm vàng hai tiếng khổ cực; Cho lòng cô gái Việt Nam tươi". Tôi mượn ý này để nạm vàng chữ MẸ TÔI.

LƯU VỸ BỬU

More...

TẢN MẠN VỚI ĐÀ LẠT

By LƯU VỸ BỬU

   


            Đường đi Suối Vàng. Ảnh: UYỂN
         1.Mỗi lần lên Đà Lạt là thêm một nỗi buồn. Có nỗi buồn dai dẳng; có nỗi buồn mới tinh. Đà Lạt bây giờ không còn vẻ thơ mộng hiền hòa và thuần khiết nhất là ở khu vực trung tâm thành phố. Đà Lạt bây giờ ồn ào náo nhiệt và đầy rác rưởi như một đô thị dưới xuôi. Chuyện này đã có nhiều người lên tiếng nhưng vẫn chưa thấy có một chuyển biến nào. Người đông đúc phố xá chật chội là dấu hiệu đáng mừng của sự phát triển nhưng sự mất trật tự trong kiến trúc xây dựng sự chiếm đoạt không gian lại là chiều ngược lại. Gần như Đà Lạt đang thả lỏng quy hoạch thành phố hoặc chọn cho mình một cách thiết kế đô thị riêng không phù hợp với một không gian đồi núi. Những căn nhà phố được xây dựng cao thấp lô nhô trồi sụt và đầy rối rắm đang mọc lên khắp nơi. Điều đó đã thu hẹp tầm nhìn của du khách đã phá vỡ cảnh quan chung. Đành rằng Đà Lạt bây giờ dân số đông gấp nhiều lần trước kia và thực tế đã không còn là thành phố nghỉ dưỡng như mục đích của người Pháp trước đây khi xây dựng nhưng nếu có tầm nhìn thì vẫn có thể tạo ra một gương mặt Đà Lạt mới hài hòa các lợi ích và giữ được vẻ đẹp riêng của Đà Lạt. Có thể nói bây giờ con đường đẹp nhất ở Đà Lạt là đường đến Suối Vàng. Con đường quanh co ôm những đồi thông xanh khiến ai nhìn cũng có thể quên đi những nhọc nhằn bụi bặm của đời sống mà hòa vào cảnh quan thiên nhiên. Các con đường còn lại thì ngổn ngang cát đá ổ gà ổ voi ngay cả ở khu trung tâm. Một điều đáng tiếc nữa có thể do lượng người dân di cư tự do và có quy hoạch đến Lâm Đồng khá đông là tình trạng xe gắn máy chạy không tuân theo một luật lệ quy định nào. Hễ thấy đi được là họ phóng tới bất chấp các phương tiện giao thông khác. Nếu ở Hà Nội Sài Gòn chuyện này có thể "tặc lưỡi" bỏ qua thì Đà Lạt lại không thể. Người từ các nơi đến Đà Lạt để tham quan chiêm ngưỡng vẻ đẹp thiên nhiên hay an dưỡng không thể vừa ngắm cảnh vừa lo ngay ngáy một chiếc gắn máy có thể đâm sầm vào mình bất cứ lúc nào. Nhưng việc này ở Đà Lạt đã thành... thói quen. Mà đã là thói quen thì để loại bỏ hầu như không dễ chút nào.

2.Buổi chiều Đà Lạt thường có mưa. Trời không lạnh để có nhìn các cô gái trong những chiếc áo len xinh xắn. Tự nhiên nhớ đến ngày xưa áo dài trắng áo len và những chiếc phu-la đủ màu bay bay trong gió. Bây giờ các cô gái Đà Lạt ít mặc áo len và cũng hiếm gặp manteau. Thay vào đó là những chiếc áo gió trẻ trung nhưng thiếu nữ tính. Ngồi ở Thiên Vương Cổ Sát (chùa Tàu) nhìn ra khoảng đồi sau chùa sương hay mù bàng bạc dưới rừng thông nghe lòng thư thái kỳ lạ. Tự nhiên nhớ đến một cảnh trong tiểu thuyết Đoạn Tuyệt của nhà văn Nhất Linh. Đó là đoạn tác giả tả tâm trạng của Dũng một chiều cuối năm ngồi trong đồn điền của bạn nghĩ về những gì đã xảy ra. Tôi không nhớ khi đó Dũng làm gì hình như uống rượu và lắng nghe pháo tất niên từ xa vọng về thì phải. Còn tôi nghe trong lòng mình bình yên như chưa hề vương phải trần ai. Không phải cảnh chùa mà chính là sương (hay mù) lất phất trong không gian. Thật ra cảm giác này nhen nhóm từ khi xe lên đèo Prenn tôi đưa tay hứng mây mù để nhận ra chuyến đi Đà Lạt này tình cờ nhưng quý giá giúp tôi "ngộ" ra nhiều điều hơn. Cũng giống như tối hôm qua ngồi ở cà phê Tùng với người bạn cũ. Bạn cũ như rượu lâu năm nó cứ khiến ta say say lơ mơ trong cõi thực mà chuyện thì từ xưa đến nay không đầu không đũa dẫn dắt cảm xúc lan man không ngừng. Lần này Đà Lạt mang nỗi buồn khác. Nỗi buồn của sự trống vắng của lẻ loi và vắng tri âm tri kỷ. Nhớ cách đây ít lâu tại Đà Lạt tôi viết: "Giữa vườn hoa anh gặp một nụ hồng; Cánh trắng mỏng như lời em thỏ thẻ. Chiều tha phương ấm lòng hương lặng lẽ; Mắt ai cười lay động khói quê xa...". Bây giờ cũng tại Đà Lạt tôi viết: "... Thôi thì nghĩa cạn tình tan; Tôi về sương mọc dưới bàn chân đi...". Lòng rưng rưng một điều gì đó đang dần xa dần xa. Tiếng hát từ quán cà phê như vọng về từ một cõi nào đó xa ngái: "... Một chiều êm tay đan tay dìu nhau trên lối đưa em đi nhè nhẹ vào đời..." để rồi "... và dòng sông vô tình mang đi tất cả; Tháng ngày này của người hay tôi?". Vâng của người hay tôi? Hay của chúng ta?



3.Chia tay Đà Lạt cũng là lúc chia tay một tình yêu? Không đúng hơn là chia tay hai tình yêu cùng lúc. Đêm trong khách sạn không ngủ được tôi vẽ nên những gương mặt thân quen và cả những gương mặt chưa hề gặp. Những gương mặt hiện lên rất rõ nhưng cũng có những gương mặt không sao thấy được một nét nào! Càng cố tìm càng thấy mù mịt ngay đó là gương mặt mới đây còn là sống chết với nhau. Vì thế tôi không biết vẽ em thế nào? Tôi vẽ hai con mắt một con mắt ngang u buồn mộc mạc như cỏ xanh; một con mắt dọc luôn biến động luôn thay đổi không ngừng. Hai con mắt ấy như rắn quấn quanh đời tôi khi vuốt ve êm dịu khi nồng nhiệt xiết thân khi lạnh lùng man trá... Và rồi tôi vẽ một gương mặt khác một gương mặt thánh thiện chịu đựng và yêu đến mê cuồng mà trong phút giây tới sẽ mãi mãi cách xa ngàn trùng. Có ai đó nói với tôi rằng đến khi mất đi ta mới nhận ra đó là vốn quý nhất của mình. Tôi cũng biết điều đó vì cũng đã nhiều lần nói với nhiều người nhưng đến khi mình chạm phải mới thấy hết tận cùng nỗi đau. Chia tay Đà Lạt trong một bình minh nắng đẹp. Con dốc trước khách sạn như điểm xuyết một đường đi cho tôi. Ừ thì hãy leo dốc dài để biết bên kia đời vẫn là những vườn hoa là những mật ngọt dành cho những ai biết yêu thương. Nhưng tôi lại nghĩ khác con dốc đó nếu tôi vượt qua được tôi sẽ gặp lại một tình yêu phải không em yêu thương?

LƯU VỸ BỬU

3.9.2009

More...

GIẤC MƠ NGÀY

By LƯU VỸ BỬU

 

Những ngày sóng dữ
Ta như con ngựa già  mơ về một mái nhà đầy hoa vàng.
Một bếp lửa.
Với sáng tinh khôi chiều mật ngọt đêm ngất ngây
Ở đó có những đứa trẻ cười như tết mắt long lanh má hồng hào...
Và mưa gió muộn phiền đã ra khỏi khu vườn.

Những ngày bão giông
Ta như thuyền nan mơ về bến đỗ bình yên
Một chiếc neo
Một sợi thừng
Một người con gái dõi mắt trông
Và chiếc giường êm ấm quên sóng gió ngả nghiêng

Những ngày gió giật
Ta như chiếc lá mơ về thảm cỏ xanh
Những con giun đất
Cần mẫn cày xới phù sa
Bồi đắp những vết thương
Chồi non lên biêng biếc.

Giấc mơ nối giấc mơ
Về những điều có thật và cả những điều không có thật
Nhưng ta biết một điều thật hơn sự thật
Con ngựa già cứ mơ về cánh đồng hạnh phúc
Và đôi mắt đỏ hoe...

LƯU VỸ BỬU

More...

VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH

By LƯU VỸ BỬU

 

Tháng 7 mùa báo hiếu và là mùa tưởng nhớ đến những người đã khuất.
Xin gửi đến các bạn bài Văn tế nổi tiếng của thi hào Nguyễn Du. 
Chúng ta đọc để cảm thông cho số phận con người :
"Phơi thây trăm họ nên công một người..."


Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt
Toát hơi may lạnh buốt xương khô
Não người  thay buổi chiều thu
Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng...


Đường bạch dương bóng chiều man mác
Dịp đường lê lác đác mưa sa
Lòng nào lòng chẳng thiết tha

Cõi dương còn thế nữa là cõi âm.


Trong trường dạ tối tăm trời đất
Có khôn thiêng phảng phất u minh...
Thương thay thập loại chúng sinh
Hồn đơn phách chiếc lênh đênh quê người


Hương lửa đã không nơi nương tựa
Hồn mồ côi lần lữa bấy niên...
Còn chi ai khá ai hèn
Còn chi mà nói ai hèn ai ngu!

Tiết đầu thu lập đàn giải thoát

Nước tĩnh đàn sái hạt dương chi
Muôn nhờ đức Phật từ bi
Giải oan cứu khổ độ về Tây phương.

Cũng có kẻ tính đường kiêu hãnh
Chí những lăm cất gánh non sông
Nói chi những buổi tranh hùng
Tưởng khi thế khuất vận cùng mà đau!


Bỗng phút đâu mưa sa ngói lở
Khôn đem mình làm đứa thất phu
Giàu sang càng nặng oán thù
Máu tươi lai láng xương khô rụng rời


Đoàn vô tự lạc loài nheo nhóc
Quỷ không đầu đứng khóc đêm mưa
Cho hay thành bại là cơ
Mà cô hồn biết bao giờ cho tan.


Cũng có kẻ màn lan trướng huệ
Những cậy mình cung quế Hằng Nga
Một phen thay đổi sơn hà
Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu?


Trên lầu cao dưới dòng nước chảy
Phận đã đành trâm gãy bình  rơi
Khi sao đông đúc vui cười
Mà khi nhắm mắt không người nhặt xương.


Đau đớn nhẽ không hương không khói
Hồn ngẩn ngơ dòng suối rừng sim.
Thương thay chân yếu tay mềm
Càng năm càng héo một đêm một dài.


Kìa những kẻ mũ cao áo rộng .
Ngọn bút son thác sống ở tay
Kinh luân găm một túi đầy
Đã đêm Quản Cát lại ngày Y Chu.


Thịnh mãn lắm oán thù càng lắm
Trăm loài ma mồ nấm chung quanh
Ngàn vàn khôn đổi được mình
Lầu ca viện hát tan tành còn đâu?


Kẻ thân thích vắng sau vắng trước
Biết lấy ai bát nước nén nhang?
Cô hồn thất thểu dọc ngang
Nặng oan khôn nhẹ tìm đường hóa sinh?


Kìa những kẻ bài binh bố trận
Đổi mình vào cướp ấn nguyên nhung
Gió mưa sấm sét đùng đùng
Phơi thây trăm họ nên công một người.


Khi thất thế tên rơi đạn lạc
Bãi sa trường thịt nát máu rơi
Mênh mông góc bể chân trời
Nắm xương vô chủ biết rơi chốn nào?


Trời thăm thẳm mưa gào gió thét
Khí âm huyền mờ mịt trước sau
Ngàn mây nội cỏ rầu rầu
Nào đâu điếu tế nào đâu chưng thường?


Cũng có kẻ tính đường trí phú
Mình làm mình nhịn ngủ kém ăn
Ruột rà không kẻ chí thân
Dẫu làm nên để dành phần cho ai?


Khi nằm xuống không người nhắn nhủ
Của phù vân dẫu có như không
Sống thời tiền chảy bạc ròng
Thác không đem được một đồng nào đi.


Khóc ma mướn thương gì hàng xóm
Hòm gỗ đa bó đóm đưa đêm
Ngẩn ngơ trong quảng đồng chiêm
Nén hương giọt nước biết tìm vào đâu?


Cũng có kẻ rắp cầu chữ qúy
Dẫn mình vào thành thị lân la
Mấy thu lìa cửa lìa nhà
Văn chương đã chắc đâu mà trí thân.


Dọc hàng quán gặp tuần mưa nắng
Vợ con nào nuôi nấng khem kiêng
Vội vàng liệm sấp chôn nghiêng
Anh em thiên hạ láng giềng người dưng


Bóng phần tử xa chừng hương khúc
Bãi tha ma kẻ dọc người ngang
Cô hồn nhờ gửi tha phương
Gió trăng hiu hắt lửa hương lạnh lùng.


Cũng có kẻ vào sông ra bể
Cánh buồm mây chạy xế gió đông
Gặp cơn giông tố giữa dòng
Đem thân chôn rấp vào lòng kình nghê.


Cũng có kẻ đi về buôn bán
Đòn gánh tre chín dạn hai vai
Gặp cơn mưa nắng giữa trời
Hồn đường phách sá lạc loài nơi nao?


Cũng có kẻ mắc vào khóa lính
Bỏ cửa nhà gồng gánh việc quan
Nước khe cơm vắt gian nan
Dãi dầu nghìn dặm lầm than một đời


Buổi chiến trận mạng người như rác
Phận đã đành đạn lạc tên rơi
Lập lòe ngọn lửa ma trơi
Tiếng oan văng vẳng tối trời càng thương!


Cũng có kẻ lỡ làng một kiếp
Liều tuổi xanh buôn nguyệt bán hoa
Ngẩn ngơ khi trở về già
Ai chồng con tá biết là cậy ai?


Sống đã chịu một đời phiền não
Thác lại nhờ hớp cháo lá đa
Đau đớn thay phận đàn bà
Kiếp sinh ra thế biết là tại đâu?


Cũng có kẻ nằm cầu gối đất
Dõi tháng ngày hành khất ngược xuôi
Thương thay cũng một kiếp người
Sống nhờ hàng xứ chết vùi đường quan.


Cũng có kẻ mắc oan tù rạc
Gửi mình vào chiếu rách một manh
Nắm xương chôn rấp góc thành
Kiếp nào cỡi được oan tình ấy đi?


Kìa những kẻ tiểu nhi tấm bé
Lỗi giờ sinh lìa mẹ lìa cha
Lấy ai bồng bế xót xa
U ơ tiếng khóc thiết tha nỗi lòng.


Kìa những kẻ chìm sông lạc suối
Cũng có người sẩy cối sa cây
Có người leo giếng đứt dây
Người trôi nước lũ kẻ lây lửa thành.


Người thì mắc sơn tinh thủy quái
Người thì sa nanh sói ngà voi
Có người hay đẻ không nuôi
Có người sa sẩy có người khốn thương.


Gặp phải lúc đi đường lỡ bước
Cầu Nại Hà kẻ trước người sau
Mỗi người một nghiệp khác nhau
Hồn xiêu phách lạc biết đâu bây giờ?


Hoặc là ẩn ngang bờ dọc bụi
Hoặc là nương ngọn suối chân mây
Hoặc là điếm cỏ bóng cây
Hoặc là quán nọ cầu này bơ vơ


Hoặc là nương thần từ Phật tự
Hoặc là nhờ đầu chợ cuối sông
Hoặc là trong quãng đồng không
Hoặc nơi gò đống hoặc vùng lau tre


Sống đã chịu một bề thảm thiết
Ruột héo khô dạ rét căm căm
Dãi dầu trong mấy mươi năm
Thở than dưới đất ăn nằm trên sương


Nghe gà gáy tìm đường lánh ẩn
Tắt mặt trời lẩn thẩn tìm ra
Lôi thôi bồng trẻ dắt già
Có khôn thiêng nhẽ lại mà nghe kinh.


Nhờ phép Phật siêu sinh tịnh độ
Phóng hào quang cứu khổ độ u
Rắp hòa tứ hải quần chu
Não phiền trút sạch oán thù rửa không.


Nhờ đức Phật thần thông quảng đại
Chuyển pháp luân tam giới thập phương
Nhơn nhơn Tiêu Diện đại vương
Linh kỳ một lá dẫn đường chúng sinh.


Nhờ phép Phật uy linh dũng mãnh
Trong giấc mê khua tỉnh chiêm bao
Mười loài là những loài nào?
Gái trai già trẻ đều vào nghe kinh.


Kiếp phù sinh như hình như ảnh
Có chữ rằng:"Vạn cảnh giai không"
Ai ơi lấy Phật làm lòng
Tự nhiên siêu thoát khỏi trong luân hồi.


Đàn chẩn tế vâng lời Phật giáo
Của có khi bát cháo nén nhang
Gọi là manh áo thoi vàng
Giúp cho làm của ăn đường thăng thiên.


Ai đến đây dưới trên ngồi lại
Của làm duyên chớ ngại bao nhiêụ
Phép thiên biến ít thành nhiều
Trên nhờ Tôn Giả chia đều chúng sanh.


Phật hữu tình từ bi phổ độ

Chớ ngại rằng có có không không.
Nam mô chư Phật Pháp Tăng
Độ cho nhất thiết siêu thăng thượng đài

 

NGUYỄN DU

More...

NHẠC PHẠM DUY VÀ TÔI

By LƯU VỸ BỬU

 




Duy Minh chụp tháng 8/2001.

1.Khi bắt đầu lớn nghĩa là bắt đầu biết rung động tôi đã biết đến nhạc Phạm Duy. Nhưng những ca khúc mà tôi biết mà tôi yêu chưa phải là tình khúc. Đó lại là những bài hát về quê hương như Tình ca Tình hoài hương Bà mẹ Gio Linh ... Sau này thêm Bên cầu biên giới Tiếng đàn tôi... Cho đến năm 1972 khi nhận được thư hồi âm của một cô gái trong đó chỉ có mấy câu hát của nhạc sĩ Phạm Duy: "Hồn em chùm đêm tối Tình em còn chơi vơi Lòng em yêu rồi; Xin đừng nhạt phai...". 17 tuổi nhận được lá thư như vậy không bay bổng lên mây sao được! Nhạc Phạm Duy duyên nợ với tôi là vậy! Rồi những khi giận hờn trách móc nhau tôi lại nhớ đến Còn gì nữa đâu; Kiếp nào có yêu nhau... Yêu nhau ai không "cắn đắn" nhau lúc nổi nóng một hai đòi chia tay để rồi khi về đến nhà nằm một mình lại thấy buồn và xót xa; thế là cứ ngân nga: "Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em vẫn chờ em...". Hoặc nuốt nước mắt vào lòng để làm vẻ bất cần: "Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi; Đường dài hạnh phúc; cầu chúc cho người...". Khác với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ca từ trong ca khúc của Phạm Duy chân chất hơn rõ ràng và cụ thể hơn nên nghe là thấm và thấm sâu hơn. Nét tài hoa của Phạm Duy chính là chỗ đó. Phạm Duy không cần tôi khen. Ngược lại tôi có khen cũng chẳng tác dụng gì đến ông cả. Nhưng dù gì tôi cũng phải nói với tôi ông là người số một. Tôi yêu nhạc Trịnh Công Sơn Đoàn Chuẩn - Từ Linh Văn Cao ... nhưng "đầu bảng" vẫn là Phạm Duy.

2.Nói về Phạm Duy tôi nhớ câu nói của một nhà báo nước ngoài đại ý là: "Một ngàn lời cũng chưa đủ mà một lời cũng xong". Vì vậy tôi không dại dột viết bài khen ngợi hay bình phẩm gì về ông cả. Về tuổi tác tôi đáng hàng con cháu ông; về tài năng ông là hào quang sáng chói còn tôi chưa bằng con đom đóm nên càng không dám viết. Tôi chỉ muốn viết về những cảm xúc của tôi qua các ca khúc của Phạm Duy thôi. Nếu ca từ của Trịnh Công Sơn đa tầng đa nghĩa và hoa mỹ thì ở Phạm Duy người nghe như thấy lòng mình xoáy sâu vào ca khúc bắt gặp mình rất rõ qua những đớn đau những hạnh phúc trong lời ca điệu nhạc của ông. Tôi nhớ một lần buồn bã lang thang trên bãi biển tình cờ thấy dã tràng hoài công xe cát trong tôi bật ra lời ca: "Dã tràng ơi sao lấp cho vơi sầu này?". Chỉ một câu hát trong một tâm trạng cụ thể mới thấy hết tài hoa của ông. Khi học ở Huế mỗi lần nghe ca khúc Trả lại em yêu của ông tôi cứ nghĩ ông viết cho riêng mình vậy(!?). Rồi một số tình khúc khác như Hẹn hò Ngày đó chúng mình Giết người trong mộng (thơ Hàn Mặc Tử) Con đường tình ta đi Đừng bỏ em một mình Đừng xa nhau ... cứ như ông viết cho ông chứ không phải viết cho thế hệ con cháu ông. Tài tình là vậy! Hồi đó sao tôi mê ca khúc Ngày đó chúng mình quá vậy. "Ngày đó có em đi nhẹ vào đời và đem theo trăng sao đến với lời thơ nuối; Ngày đó có anh mơ lại mộng ngời và xe tơ kết tóc giam em vào lòng thôi...". Tôi nghĩ những người yêu nhau sẽ yêu nhau cũng chỉ cầu mong như vậy thôi: "Ngày đó có say duyên vượt bể ngoài Trùng dương ơi giữ kín cho lâu đài tình đôi..." và "... tìm trên mây xa khơi có áo dài khăn cưới...".

3.Một thời gian dài tôi nghe nhạc Phạm Duy bằng mấy cuốn băng cassette cũ có từ thời nào. Nghe đi nghe lại đến nhão cả ra và tôi sợ có lúc sẽ chẳng được nghe nữa nên quyết định mỗi tuần vào chiều chủ nhật dành ra chừng 2 tiếng đồng hồ không làm gì cả để nghe nhạc Phạm Duy. Ngoài ra tôi luôn canh đồng hồ để nghe nhạc Việt Nam phát trên đài BBC hay VOA lúc chuyển mục. Thú thật hồi đó tôi không sợ bị quy chụp hay phê bình gì cả. Tôi tin là sẽ có ngày những ca khúc như vậy không chỉ của Phạm Duy mà còn của các tác giả khác sẽ được trả lại đúng giá trị của nó. Tôi nhớ vào giữa những năm 80 của thế kỷ trước thỉnh thoảng tôi nhận được quà tặng từ người thân bạn bè ở nước ngoài những cuốn băng video băng cassette ca nhạc. Món quà ấy bị coi là "thiếu thực tế" vì lúc đó gia đình tôi cũng như nhiều gia đình khác cần cái cụ thể cái vật chất hơn. Thế nhưng với tôi nó lại quý giá vô cùng. Tôi lớn lên bằng tình yêu. Tình yêu của tôi được nuôi dưỡng bằng âm nhạc trong đó có nhiều tình khúc của những nhạc sĩ khác nhau nhưng Phạm Duy vẫn giữ một vị trí quan trọng không thể thay thế được. Cũng chính "tại" Phạm Duy mà cho đến bây giờ tôi vẫn không sao "tự nhiên" khi gặp mặt trò chuyện với Ch. một cô bạn nhỏ khá dễ thương được. Ngày đó tôi và Ch. là đồng nghiệp; trong một khóa học chính trị tổ chức định kỳ lúc giải lao tôi buột miệng hát. Tôi rất thích nhạc nhưng hát rất tệ và rất hiếm khi hát vậy mà không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại nghêu ngao ca khúc Giết người trong mộng của Phạm Duy. Cô bạn Ch. không chê tôi hát dở (phải chi chê vậy có khi lại hay hơn) mà buông ra một câu khiến tôi sững cả người: "Bây giờ mà ông còn giết người trong mộng trong mơ nữa! Lãng mạn quá nhỉ!". Tôi không biết nói sao nhìn Ch. chằm chặp rồi bỏ đi. Từ đó về sau tôi không bao giờ ngồi cùng Ch. nữa. Nếu bất đắc dĩ phải ngồi chung tôi vẫn tìm một chỗ nào khuất nhất. Hai mươi mấy năm sau gặp lại Ch. ở Sài Gòn phải trò chuyện nhưng cũng chỉ vài câu xã giao rồi thôi. Tôi biết mình hẹp hòi cố chấp nhưng biết sao được đành chịu...

4.Mãi cho đến những năm cuối cùng của thế kỷ 20 qua một người bạn tôi có địa chỉ email của nhạc sĩ Phạm Duy. Tôi liền viết thư bày tỏ tình cảm và lòng ái mộ những ca khúc gửi ông. Không ngờ ông hồi âm cho tôi. Tôi cũng thường xin ông gửi cho tôi lời những bài hát của ông mà tôi quên. Ông vui vẻ gửi tặng. Và qua thư đi thư lại tôi biết ông có ý định trở về sống tại Việt Nam. Có lần tôi sực nhớ đến bài hát "12 tháng anh đi" của ông. Bài này nếu tôi nhớ không lầm thì ông viết vào khoảng năm 1973 - 1974 cũng chưa được phổ biến nhiều. Tôi xin ông lời bài hát ông trả lời là "không tiện". Tôi hiểu ý định về Việt Nam của ông đang dần hiện thực. Cũng vào tháng 8 năm 2001 lần đầu tiên tôi được gặp nhạc sĩ Phạm Duy tại một khách sạn ở quận 1 Thành phố Hồ Chí Minh. Trước khi về ông có báo cho tôi biết và hẹn sẽ gặp tôi tại Sài Gòn. Tôi đến thăm ông vào một buổi chiều. Lúc tôi đến nhạc sĩ Phạm Duy đang tiếp một người khách trẻ. Ông ngồi nói chuyện về gia đình về cuộc sống của ông và dự định chuyến về Việt Nam lần này. Sau đó ông đi Hà Nội có ghé thăm một vài nhạc sĩ quen biết. Đang nói chuyện thì Duy Minh con trai nhạc sĩ Phạm Duy vừa đi về. Ông bảo Duy Minh chụp hình kỷ niệm. Và khi trở về Mỹ ông gửi tặng tôi tấm hình này. Năm 2005 nhạc sĩ Phạm Duy chính thức trở về định cư tại Việt Nam. Ông có email báo tin ngày về nhưng lúc đó báo chí tích cực săn tin nhiều phóng viên nhạc sĩ văn nghệ sĩ săn đón ông nhiều hơn bình thường mà trong số họ có những người tôi quen biết trước đó đã mạt sát xúc xiểm ông (tất nhiên là sau lưng). Tôi thấy không cần phải đón ông nữa. Tôi tự nhủ chúc mừng ông đã trở về. Với tôi như vậy là quá đủ. Tôi đến nghe nhạc ông tại phòng trà Văn Nghệ rồi sau đó tại phòng trà Tình Ca... Tôi thấy ông khỏe mạnh tôi vui mừng. Và hơn hết những ca khúc của ông viết về quê hương về tình yêu vẫn còn mãi trọn vẹn trong tôi.

LƯU VỸ BỬU

More...

NHẬT KÝ

By LƯU VỸ BỬU

 

CHỜ CƠN MƯA ĐẾN

1.Buổi chiều không làm được cái gì cho ra hồn. Màn hình computer trắng đến chói mắt. Loay hoay đi ra đi vào cứ như người tâm thần. Định xuống quán cà phê gần công viên Gia Định ngồi thì trời dọa mưa. Không còn cách nào khác là ngả người trên chiếc ghế dài đeo phone vào tai nhìn ra ngoài trời đang vần vũ lắng hồn mình lại. "Này người yêu người yêu anh ơi; bên kia sông là ánh mặt trời; này người yêu người yêu anh hỡi bên kia đồi cỏ hoa đan lối...". Bài hát này tôi biết từ lâu và tình cờ nghe lại cũng khoảng hơn 15 năm nay không phải do một ca sĩ nào mà từ một cô bạn. Cảm giác thân thiết ngủ quên bị đánh thức đột ngột tạo ra một cơn đau thắt ngực đến độ không sao nói được thành lời. Đó là buổi chiều ở V. hoàng hôn chấp chới trên mặt nước vàng ong... "Này người yêu anh ơi! Cho anh nồng ấm cuộc đời; Hoa thơm có ánh mặt trời; Ôi núi mừng vì mây đến rồi! Này người yêu người yêu anh hỡi ! Yêu nhau mình đưa nhau tới; Bước nhẹ và nói bên môi Nói cho vừa mình anh nghe thôi!...". "Nói cho vừa mình anh nghe thôi". Em nói gì tôi không nghe rõ vì đâu cần phải nghe. Nhưng bây giờ tôi nhớ rõ những lời em nói. Và sau buổi chiều ấy chúng tôi vĩnh viễn lạc mất nhau. Nỗi cô độc và buồn tủi đến độ tôi nghĩ mình có thể không đứng vững được... Tôi sống như kẻ mộng du suốt một thời gian dài cho đến khi lòng chùng lại mọi vui buồn đã ở phía ngoài nhưng nỗi nhớ thì không sao nguôi quên... Vài năm sau tôi lại được nghe bài hát này bởi một ca sĩ nhưng lại không thấy xúc động chút nào! Hình như cảm xúc năm nào quá lớn đủ để tôi hiểu rằng mãi mãi sẽ không còn ai đánh thức được trái tim tôi một lần nữa. Vậy mà chiều nay không dự định bài hát lại vang lên bất ngờ từ món quà của con gái. Cơn đau năm nào ập đến khiến tôi ngộp thở. Bên ngoài cảnh cửa bầu trời u ám. Mưa vẫn chưa về nhưng trong lòng đã ướt sũng. Em thương yêu anh gửi đến em câu hát này: "Này người yêu anh ơi! Đêm đêm lòng vỗ tình dài; dây xanh quấn quít vào đời; cho trái tình nở trên tiếng cười. Này người yêu người yêu anh hỡi! Bên trong lòng nôi êm ái; rắc nhẹ từng cánh sao rơi; sẽ âm thầm mình em nghe thôi!". Mình em nghe tình anh thôi và bên kia sông là ánh mặt trời là bình minh của hai ta...

2.Ai cũng có một thời của mình! Và ai cũng mong được sống hạnh phúc trọn vẹn theo ý mình trong quỹ thời gian ngắn ngủi đó. Nhưng không phải ai muốn là cũng có thể đạt được. Nghiệt ngã là ta phải gặt cái mà ta không gieo. Gọi là số phận chăng? Cứ cho là vậy nhưng hình như sau đó là tiếng thở dài của tủi thân của trách phận! Này em tình vui trong phút giây thôi ý sầu nuôi suốt đời... Có phải vậy không? Anh không tin nếu chúng ta không để muộn phiền lớn lên trong tình yêu của mình. Như mọi thứ trên đời tình yêu cũng chuyển động không ngừng. Nó cũng thở như chúng ta thở. Hơn thế nữa nó mong manh như pha lê mỏng mảnh như tơ trời mà nếu vô tình chúng ta sẽ làm tình yêu vỡ tan. "Niềm vui đã nằm trong thiên tai..." nên hãy yêu nhau "lúc mắt chưa nhạt phai lúc tóc chưa đổi thay lúc môi chưa biết dối cho lời..." để rồi trước những tai ương chúng ta "xin giữ lấy niềm tin dẫu mộng không thành. Dù trời đem cay đắng gieo thêm cũng xin đón chờ bình yên.Vì còn đây câu nói yêu em âm thầm soi lối vui tìm đến...". Chiều đang đi dần vào đêm. Cơn mưa vẫn chỉ hứa hẹn bởi những cơn gió xoay vần và những đám mây xám xịt. Tôi thèm nghe tiếng mưa vỗ vào cửa kính; tôi thèm nhìn mưa giăng ngoài trời bao la kia để nghĩ về em để nhớ về những ngày mưa xưa. Ai cũng có một thời của mình mà người ta ví von là "một thời để yêu một thời để chết". Cái giới hạn của "một thời" là bao nhiêu nó hữu hạn hay căng chùng tùy người? Tôi tin rằng thời của mình luôn tồn tại luôn đồng hành trong từng bước đi của chúng ta như tôi đang ngồi đây nghe từng giai điệu phả vào hồn; như em đang đâu đó trong cuộc đời. Em có nghe tiếng sóng xô dạt không? Em có thấy cánh chim lẻ loi trong chiều vắng không? Em có nghe khắc khoải "ôi trái tim phiền muộn..." đang đòi những niềm vui không? Riêng tôi tôi nghe lời khấn nguyện "Chúa đã bỏ loài người; Phật đã bỏ loài người này em xin chớ phụ người...". Bởi "đời sống quanh ta đã nhiều bóng tối...". Vì "cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ?". Này em thương yêu những hạt mưa đã tới đã reo vui ngoài kia sẽ là những tươi mát cho thời của chúng ta thời của những người muộn màng...

3.Mưa đập vào cửa kính tóe hình ngôi sao. Tự nhiên tôi muốn mình bé nhỏ như ngày xa xưa trần truồng tắm mưa; tắm đến khi mặt mày tím tái chưa thôi. Trẻ thơ không bụi bặm. Trẻ thơ không suy tính thiệt hơn. Không sợ cảm lạnh không sợ gió lùa. Thích mưa thì cứ tắm cho dù chút nữa có thể bị mẹ quất vài roi. Mà kỳ lạ càng lớn chúng ta càng sợ đủ thứ. Sợ không có việc làm; sợ không ai yêu thương; sợ không nuôi được con cái; sợ bệnh tật; sợ chết... Vậy làm trẻ thơ vui hơn sung sướng hơn phải không em thương mến? Nhưng ai có thể làm "lão ngoan đồng" hồn nhiên như trong truyện Kim Dung? Tuy nhiên điều đó có hề gì! "Tôi đang mơ giấc mộng dài; đừng lay tôi nhé cuộc đời chung quanh...". Em đừng đánh thức giấc tôi mơ nhé. Em hãy để tôi sống trong chập chờn mộng mị. Tôi "đang nhìn thấy màu xanh ở trên cây cành; trôi xuống thân mình; Tôi đang nhìn thấy màu hồng ở khắp nẻo đường nhẹ thấm vào hồn.Từ bình minh tươi mát về hoàng hôn thơm ngát làn gió đưa hương đời vào chứa chan lòng tôi...". Tôi phân thân để có thể bước đi một cách đàng hoàng trong cuộc đời này. Tôi tự biết mình nên chọn thân hèn mọn vui vẻ đứng qua một bên nhìn người đời hối hả lao về phía trước. Cái xô bồ ngoài kia không phải của tôi xa lạ với tôi lắm em thương yêu ạ! Tôi chỉ "... nhìn thấy trong tim tình yêu nở những con chim nở những con chim tuyệt vời. Đừng lay tôi nhé cuộc đời. Tôi còn trẻ dại cho tôi mơ mộng". Trong cơn mưa tôi thấy mình (và đang như vậy) được che chở được ôm ấp bởi yêu thương bởi tin cậy và cả cùng nhịp đập của hai con người cụ thể. Tôi "ngủ yên trong chiều" nhưng không "thở khói quạnh hiu" mà ngược lại chưa bao giờ tôi gặp lại chính mình qua hình hài em rõ ràng như vậy! Này em thương yêu có bao giờ em dừng tay lại trải lòng mình ra với tháng ngày cũ mà xin những giọt mưa ngoài kia: "Mưa ơi hãy đưa hết những kỷ niệm ra sông ra biển giùm ta!"?

4. "Xin cho tôi tôi như cơn ngủ ru em đưa em một lần ru em vào mộng đưa em vào đời một thời yêu đương. Cho tôi xin em như gối mỏng cho tôi ôm em vào lòng. Xin cho một lần cho đêm mặn nồng yêu thương vợ chồng...". Trong muôn ngàn tình khúc tôi đặc biệt yêu thích bài hát này. Mỗi lần nghe tôi cứ rưng rưng trong lòng vì tưởng như đâu đó quanh mình có hai người yêu thương nhau đang bị giông bão cuộc đời giằng xé đớn đau. Cái mơ ước giản dị cái hạnh phúc đơn sơ là được sống với nhau được "yêu thương vợ chồng" mà vẫn xa vời với họ. Tôi cũng không rõ (và cũng không cần biết) lý do nhưng trước bất hạnh của những người yêu nhau sao tôi cứ thấy số phận mình trong đó? Hay tôi muốn tình yêu của mình một ngoại lệ: "Tựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời. Tìm môi nhau cho nhau rã nát rã nát tim đau..."? Này em yêu thương "dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em...". Tôi vẫn yêu em suốt cuộc đời này.

LƯU VỸ BỬU

More...

BAN MAI

By LƯU VỸ BỬU

 

Mỗi sáng mai ra.
Nghe trong nụ hoa
Hương bay nhè nhẹ
Là em lặng lẽ về nhà

Sợi tóc ai thơm
Vắt xuống vai buồn
Lời ca phiền muộn
Ra ngoài trống rỗng tay thuôn

Những ngày chung cư
Tình như tờ thư
Xanh hoài giấy mỏng
Môi hôn chín mọng đôi bờ

Ngày đi ngày đi
Rồi người sẽ về
Trên vai quỳnh nở
Buồn kia đã trổ từ bi

Sóng rồi sẽ yên
Em rồi ngoan hiền
Bên ta khép nép
Hai tà áo đẹp này duyên.

LƯU VỸ BỬU

More...

NGHĨ VÀ VIẾT

By LƯU VỸ BỬU


THỔI BUỐT XUÂN THÌ

      1.Cô em báo tin: Ngày mai em đi dạy rồi. Nghĩa là hết hè! Tự nhiên nhớ lại hồi đi học quá chừng. Mà lại nhớ cái lớp đệ ngũ/1 (tức lớp 8 ngày nay) mới lạ chứ! Không nhớ lớp hồi đó có bao nhiêu mạng nữa áng chừng cỡ 48 thì phải. Tôi thuộc dạng nhỏ con và nhỏ tuổi nữa nên thường được ngồi bàn đầu tiên gần cửa sổ. Tuy học chung một lớp nhưng bạn bè trong lớp chênh nhau tới 5 7 tuổi. Sau này mới biết chứ lúc đó cứ mày tao chi tớ loạn xị. Lớp tôi được tiếng là hiền và ngoan nhất trong khối. Có lẽ là do phần lớn các bạn ở nông thôn chăng? Nói vậy chứ cũng có những tay thuộc dạng... trời gầm như Nguyễn Quang D. tướng to như đô vật Thái L. Lê Văn Đ. Nguyễn H. Huỳnh Ngọc T. cũng "chọc trời khuấy nước" có tên trong danh sách "đen" của thầy giám thị. Tôi nhớ thầy Trương Sư X. dạy Công dân giáo dục và sau này có dạy Lịch sử mỗi lần đến lớp là... sai học trò chạy mua thuốc Salem. Trần Thanh Dung tức Dung VC vì đi học luôn mang dép râu loắt choắt và nghịch nhất lớp thường "được" thầy chiếu tướng "nhận nhiệm vụ" này hoài. Thầy X. theo đạo Cao Đài đi dạy thường mặc chiếc áo dài trắng của đạo chứ không mặc âu phục như các thầy khác. Không biết hồi đó thầy có tâm trạng gì mà cứ vào lớp là kể tội viên chức nhà nước ăn hối lộ tham nhũng. Thầy hay kể nhất là chuyện: Tôn (tole) cuốn xi măng chấm dầu xà lách. Tức là các vật dụng do Mỹ viện trợ cho dân nghèo (tôn xi măng để làm nhà dầu xà lách - dầu thực vật bây giờ - để ăn) nhưng bị các quan chức "ăn chặn" hết. Kể xong thầy ngửa mặt cười ha hả ra chiều đắc ý lắm. Nhưng đáng nhớ nhất là cô Trang dạy Việt văn cô Hội dạy Pháp văn. Các cô hiền nhưng nghiêm khắc vô cùng. Sau này tôi có dịp gặp lại cô Hội nhưng học trò thì nhớ cô; còn cô thì chẳng nhớ ai hết vì học trò của cô đông quá và cũng đã tròm trèm 40 năm có dư rồi.

      2.Trong biết bao chuyện của lớp tôi ngày đó tôi không sao quên được Ngô Thống mà tụi tôi cứ chọc là Ngô Tổng Thống. Hình như Thống quê ở Thăng Bình thì phải. Lúc đó cũng ít khi hỏi han chuyện quê quán đến lớp học và chơi rồi thôi chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Tôi nhớ khi đó là mùa đông trời mưa và lạnh Thống mặc chiếc áo len dài tay màu huyết dụ đi học. Đúng lúc thầy giám thị đi kiểm tra học sinh nào không mang bảng tên không mang dép có quai hậu. Đến chỗ Thống thầy bảo Thống xắn áo len để kiểm tra. Thống cứ ngập ngừng mãi khiến thầy phải quát lên. Lúc đó tôi nghe tiếng Thống nói nhỏ: "Thưa thầy em không mặc áo sơ mi". Có lẽ cũng không dự liệu được tình huống như vậy thầy giám thị sững người một chút rồi đi luôn. Còn tôi khi đó nghe trong lòng ngổn ngang nhưng không diễn tả được. Tôi chỉ biết là nhà Thống nghèo quá hôm qua đi học bị mưa ướt áo nên sáng nay không có áo mặc đi học phải mượn cái áo len của ai đó dài tay cổ cao để che... Mùa đông ở miển Trung mưa gió dầm dề trời lạnh cắt da nếu bạn nào ở xa trường chắc chắn mỗi lần đi về là ướt hết quần áo. Vậy mà hồi đó chúng tôi vô tư chẳng hề nghĩ ngợi gì. Sau chuyện của Thống tôi mới biết nhìn bạn mình bằng một đôi mắt khác ít hồn nhiên hơn. Không biết bây giờ Thống ở đâu còn hay mất nữa. Lớp Ngũ/1 ngày đó bây giờ ở Sài Gòn có 10 đứa nhưng hay gặp nhau thì chừng 4-5 người. Hôm chủ nhật 16/8 gặp nhau ở Khu du lịch Văn Thánh có 4 mạng huyên thuyên một hồi rồi cũng nhắc đến lớp cũ. Có những đứa làm "ông này ông nọ"; có những đứa vẫn còn lận đận hoài chuyện cơm áo; có những đứa đã ra người thiên cổ như Nguyễn Ích Nguyễn Văn Lợi Lã Văn Hùng (anh ruột nhạc sĩ Lã Văn Cường). Và còn những đứa lâu nay không hể gặp không biết "đi đâu về đâu". Tôi ao ước có một dịp nào đó về lại ngôi trường Trần Cao Vân Tam Kỳ ngồi lại phòng học cũ với các bạn của một thời. Nhưng có lẽ chỉ là mơ ước thôi...

      3.Tôi miên man nhớ đến lớp 11C. Đây là lớp Văn chương sinh ngữ đầu tiên của Trường Trần Cao Vân và vì thế là lớp duy nhất có những chiếc áo dài trắng trong ngôi trường con trai. Lớp tôi hồi đó chia làm 2 khi học ngoại ngữ; còn các môn khác thì học chung. Không biết từ thuở nào để lại học sinh học ban C ban Văn chương sinh ngữ có phong cách riêng khác hẳn các ban khác. Ví dụ như lè phè hơn tướng tá cũng có vẻ lập dị hơn. Không biết chỉ vì mỗi tuần các môn tự nhiên như toán lý hóa sinh vật chỉ học  có 1 tiết/môn nên chúng tôi thiếu đi sự lô-gich sự suy luận chăng? Hay vì cứ sa vào các tác phẩm văn chương khiến con người nhạy cảm hơn. Chẳng biết nữa! Nhắc đến lớp 11C chúng tôi không sao quên được thầy Vũ Huấn cô Nguyễn Thị Hường thầy Nguyễn Văn Bổn tức nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ và nhiều thầy cô khác đã dành cho lớp tôi những tình cảm đặc biệt. Và một "biến cố" đặc biệt không thể nào quên là ngay thời điểm đó chính quyền Sài Gòn bắt đầu chiến dịch tổng động viên. Như các lớp khác lớp tôi có hơn một nửa ở trong trạng thái phập phù. Thi rớt bị động viên đã đành thi đỗ cũng khăn gói vào Thủ Đức học sĩ quan. Thế là đang mùa thi không biết ai khởi xướng nữa (lâu nay tôi có ý định tìm hiểu nhưng vẫn chưa có câu trả lời) ngay dưới gốc phượng bùng lên một ngọn lửa. Đốt sách vở! Tôi thấy Nguyễn Văn Dũng tức thi sĩ Ngữ Luân ôm một chồng sách vở ném vào. Và sau đó hằng hà vô số sách vở không chỉ của lớp tôi mà còn các lớp khác nữa. trên văn phòng các thầy cô nhìn xuống không có phản ứng gì. Bây giờ ngồi bình tĩnh viết lại thấy nhẹ nhàng pha chút bùi ngùi chứ hồi đó chúng tôi mất phương hướng và cảm thấy chuẩn bị đánh mất một điều gì đó thiêng liêng và quý giá vô cùng. Mà đúng vậy vài tháng sau bạn bè chúng tôi lũ lượt vào quân trường. Ít lâu sau tôi nhận được một loạt tin đứa này tử trận đứa kia cụt chân... Trong số đó chết sớm nhất là Ngữ Luân - Nguyễn Văn Dũng rồi đến Nguyễn Hữu Sơn tức Nguyễn Hữu Song Uy Nguyễn Văn Hóa thì cụt 1 chân. Riêng trường hợp Nguyễn Công Long (làm thơ lấy bút danh là Thi Tha Nhân hay Dã Thú) thì mất tích hẳn. Nhưng lớp tôi cũng có nhiều người thành danh mà nổi tiếng nhất là Nguyễn Nhật Ánh. Hôm tháng 5 tôi về quê gặp lại một số bạn học lớp 11C thì thấy khuyết cũng khá nhiều...

      4.Tôi thi đỗ vào trường Đại học sư phạm Huế ban Việt Hán. Một bước ngoặt không biết may hay rủi với tôi. Trước đó tôi có ý định nộp đơn thi ở Sài Gòn vì bạn bè ở trong này đông hơn gia đình lại có bà con họ hàng. Nhưng mẹ tôi bảo thi Huế nếu không đậu thì vào Sài Gòn. Bà thương con sợ con đi xa vất vả và nhất là muốn tôi có một nghề nghiệp ổn định tránh quân dịch. Tôi khăn gói ra Huế làm thủ tục nhập học mà trong lòng không vui. May có Trần Văn Nhựt (bây giờ làm "quan" ở Sở Giáo dục Quảng nam) Lê Đình Cương "sĩ phu" Tam Kỳ chính hiệu nên cũng đỡ buồn. Vào lớp tôi mới... ngao ngán: Lớp có 30 sinh viên nhưng đực rựa chỉ có 5 mạng; Tôi Tuấn Tế Quyệt và Một ; còn lại 25 cô gái Huế. Đi học được vài tuần đủ để biết tên biết mặt nhau là tôi có bạn đồng hành. Đó là Nguyễn Thị Lộc (không biết bây giờ Lộc ở đâu) nhà ở đường Mai Thúc Loan cửa Đông Ba đi vào. Mỗi khi đi học Lộc thường đi ngang cư xá Huỳnh Thúc Kháng (bấy giờ là Hội Đồng châu Quảng Nam do cụ Huỳnh lập ra) nên gọi tôi đi cùng. Thỉnh thoảng Lộc đi chiếc PC thì tôi là tài xế. Lớp tôi hồi đó có nhiều hoa khôi lắm nổi tiếng nhất là Huyền huyền Tôn nữ Ngọc Sương có quán cà phê Sương Lan  ở đường Chi Lăng. Quán cà phê này chúng tôi "đóng góp" cũng khá nhiều tiền học bổng cũng như tiền gia đình chu cấp vào đó. Hiện Ngọc Sương đang sống ở Sài Gòn mở quán cà phê lấy tên là Bạn Cũ trên đường Lê Quang Định Bình Thạnh. Hiền lành nhất lớp có lẽ là Phạm Thị Gái Nguyễn Thị Ý và nhiều người nữa. Không biết các bạn tôi ngày ấy bây giờ trôi dạt về đâu. Học ở Huế tôi có dịp tham gia xuống đường (a dua là chính) chống chính quyền bắt lính đi nghe mấy ông chính khách đối lập với chính quyền diễn thuyết ở chùa Từ Đàm ... Đặc biệt nhất là tham gia 2 đêm Sư Phạm và Văn khoa tổ chức vào dịp Noel 1974. Lần đầu tiên tôi gặp Trịnh Công Sơn và Khánh Ly là lúc đi ăn cơm ở quán 76 đối diện khách sạn Hương Giang. Lúc đó trời mưa và Khánh Ly mặc bồ đồ jean trông rất "bụi". Tối đó nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đệm đàn cho Khánh Lý hát rất nhiều bài phản chiến có tình ca có. Sau này khi về làm việc tại nguyệt san Thế Hệ Trẻ tôi gặp nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nhắc lại chuyện cũ ông trầm ngâm nói đại ý: Đó là quãng đời đẹp đẽ của mình!

      5.Buổi chiều nay lòng trống rỗng tự nhiên xui nhớ đến những chuyện đã xảy ra vài chục năm trước. Một cái gì bùi ngùi như câu hát của Trịnh: "Ngọn gió hoang vu thổi buốt xuân thì...".

LƯU VỸ BỬU

More...