KHI EM BƯỚC RA

By LƯU VỸ BỬU

 

Xin cho tôi ngồi yên
Trên thềm nhà rêu phủ
Bao nhiêu ngày đã cũ
Từ khi em bước ra

Hãy mang theo nụ hoa
Trước hiên nhà vừa nở
Để môi thơm sẽ nhớ
Một thời răng đớn đau

Xin cho chiều đừng qua
Để đêm thôi tội lỗi
Để chân người đừng vội
Bỏ lại một dấu giày

Yên vui một thuở này
Mai kia là nuối tiếc
Khi xác vùi trong huyệt
Nước mắt vẫn hoen tròng

Xin cho tôi ngồi yên
Lật từng trang kỷ niệm
Xin dưới bước chân em
Nở từng bông hoa tím

Để mà thương nhớ nhau

LƯU VỸ BỬU

More...

NHỮNG NGÀY TÔI SỐNG

By LƯU VỸ BỬU

 

THÁNG 8: SỐNG VỚI CŨ CÀNG

      1.Không hiểu sao những ngày này tôi nhớ lại hơn 36 năm trước tại Trường Trung học Trần Cao Vân Tam Kỳ Quảng Nam chúng tôi tổ chức ra mắt giai phẩm ĐẤT HỨA. Đây có thể là tờ báo văn nghệ nghiên cứu văn học đầu tiên của miền Nam (và có thể của cả nước) lúc bấy giờ do một nhóm học sinh vừa rời nhà trường tổ chức thực hiện. Hồi đó muốn có giấy phép chúng tôi phải ra tận Nha Thông tin Trung phần ( tên gọi có nhớ chính xác không nữa) đóng tại Đà Nẵng do ông Nguyễn Rô làm đại diện ký cấp. Có giấy phép rồi bài vở thì bạn bè văn nghệ các nhà hoạt động văn hóa tại địa phương và có cả các giáo sư tham gia cũng tạm ổn. Vấn đề lớn nhất là... tiền đâu để in? Thế là một cuộc... lạc quyên bắt đầu. Chưa đủ thì đi mượn và tôi lén gia đình mang chiếc máy ảnh quý nhất của ba tôi đi... cầm. Hồi đó muốn in phải ra tận Đà Nẵng ăn dầm nằm dề để theo dõi sửa mô-rát. Cực khổ thiếu thốn rồi cũng hoàn thành tờ báo. Bìa giai phẩm do Phan Văn Thắng một nhà giáo và là họa sĩ tài hoa vẽ. Bài vở thì thơ có Trương Văn Ngọc Nguyễn Nhật Ánh Nguyễn Phước Duy Xuyên ... nghị luận tham khảo thì có Huy Hàn Nho (tức Huỳnh Hoan một "thổ địa" Tam Kỳ) viết về huyện Hà Đông (tên gọi Tam Kỳ trước đây) có giáo sư Lê Tấn Thận với bài nghị luận văn chương về Mai đình mộng ký... Nói chung đó là một giai phẩm mang chất văn nghệ là chính. Hôm ra mắt không biết ngọn gió nào đưa đẩy mà có mặt 2 người sau này nổi tiếng khắp nước là nhạc sĩ Trần Quang Lộc và nhà thơ A Khuê. Hôm đó trước đông đủ "thân hào nhân sĩ" Tam Kỳ Trần Quang Lộc đệm đàn guitar để A Khuê hát "Về đây nghe em". Nếu tôi nhớ không lầm thì bài hát này được phổ biến đầu tiên tại đây hay ít nhất lần đầu tiên dân văn nghệ và mê nhạc ở Tam Kỳ được nghe. In xong phải lo đi bán để trả nợ. Chúng tôi ra Hội An vào Quảng Ngãi đến các trường trung học xin phép được giới thiệu và bán cho các bạn học sinh. Chưa đủ vốn chúng tôi liều mạng vào gặp tỉnh trưởng Quảng Tín lúc bấy giờ để nhờ mua ủng hộ. Cuối cùng cũng chuộc được máy ảnh cho ba tôi trả được một phần nợ. Số còn lại thì... xin luôn. ĐẤT HỨA tồn tại có 1 số duy nhất.

      2.Thất bại với ĐẤT HỨA chúng tôi quay sang mở Hội quán cà phê đối diện với chùa Tịnh độ làm nơi sinh hoạt văn nghệ cho anh em. Cà phê Hội quán rất đông khách vì có không gian vườn thoáng đãng và nhất là thường xuyên có những đêm ngâm thơ hát nhạc. Ai có bạn bè ở xa tới chơi nhất định phải dẫn đến Hội quán như một cách giới thiệu sinh hoạt đặc biệt của Tam Kỳ. Tam Kỳ hồi đó nhỏ như túi áo đầu phố ho cuối phố đã nghe tiếng nên nhất cử nhất động ai cũng biết. Thường trực ở cà phê Hội quán là Nguyễn Đăng Gia Triều - trốn lính triền miên Phan Văn Thắng - giáo viên kiêm họa sĩ; Vũ Khắc Ngạn - lính chuyên đào ngũ. Ngoài ra còn có Thu tức Thu Vàng cháu gọi Nguyễn Đăng Gia Triều bằng chú ruột có giọng hát thật hay. Đặc biệt với nhạc Cung Tiến Phạm Duy Văn Cao... Thu Vàng hát không hề kém Thái Thanh. Bây giờ đãở tuổi U60 nhưng Thu Vàng hát vẫn còn hay các ca sĩ ngôi sao hiện nay khó có thể sánh nổi. Tôi còn nhớ thời gian này Từ Huy từ Sài Gòn về trốn lính cũng thường gia nhập với anh em ở đây. Ngoài ra còn có rất nhiều thân hữu đặc biệt yêu thích thơ nhạc mến anh chị em thường xuyên đến ủng hộ và... bảo vệ anh  em. Đó là Phan M. (khi đó là sĩ quan quân cảnh địa phương) Trương B. (quân trấn)... và nhiều người khác nữa. Chính nhờ vậy mà số anh em trốn lính được yên ổn. Hoạt động được một thời gian dài sau đó Hội quán phải đóng cửa vì phải trả mặt bằng cho chủ. Bây giờ nhìn lại đã thấy khuyết nhiều người. Ngữ Luân Nguyễn Văn Dũng Phan Văn Thắng Vũ Khắc Ngạn Nguyễn Đăng Gia Triều Từ Huy ... đã thành người thiên cổ. Thỉnh thoảng đi ngang qua chốn cũ mọi thứ đã đổi thay không còn chút dấu tích nào!

      3.Nghe tin tôi về thăm quê mấy em học sinh gọi nhau đến họp mặt thăm thầy. Hỏi thăm thầy vài câu về sức khỏe gia đình mấy chục đứa học trò bây giờ đã là các ông các bà cả rồi cứ nhao nhao nhắc đến chuyện 30 năm trước. Thế là cả thầy lẫn trò quên hết tuổi tác quên luôn công việc hiện tại để sống lại với bảng đen phấn trắng của ngôi trường nằm trên vùng trung du. Mà không nhớ gì ngoài những chuyện mà lúc còn đi học lại muốn quên. Ví dụ như: "Hồi đó em không thuộc bài thầy bắt nằm trên bàn lấy thước đánh đau cả mông!". Ai nhắc vậy? Đó là cô học trò mà năm nay đã 46 tuổi rồi. Ví dụ: "Hồi đó em đi lao động mặc cái áo màu đỏ nhưng túi màu đen thầy nói em có khiếu làm họa sĩ". Trời đất sao mà nhớ được câu nói vui như vậy nhỉ! "Nhưng bây giờ em làm chủ quán cà phê thầy ơi!". Ví dụ: "Hồi đó tụi em cứ ra khỏi lớp là tháo khăn quàng nhét túi. Thầy bắt được coi như bữa đó... đói bụng là cái chắc!". (Nghĩ lại thấy tội các em thiệt do hoàn cảnh nên các em đi học trễ nhiều em phải làm lại khai sinh giấu đi năm bảy tuổi để được học nên trong lớp thì mang khăn quàng nghiêm chỉnh nhưng từ nhà đến trường hay ra khỏi cổng trường là các em tháo khăn quàng nhét túi vì sợ bị ghẹo là "thiếu nhi Liên Xô"). Ví dụ: "Sao hồi đó ngu vậy không biết học bài lâu thuộc quá trời. Ở nhà thì thuộc đến lớp thầy kêu trả bài thì cứ như thằng câm cứ ứ ứ trong miệng..." Câu nói này là của nguyên chi đội trưởng thiếu niên. Còn một chi tiết này mà sau 30 năm thầy trò mới "bật mí" nhưng cũng nửa vời thôi. Đó là: "Hồi đó thầy nhận được nhiều thư tâm tình không thầy?". Thầy cốc đầu người hỏi không trả lời. Còn học trò thì nhao nhao: "Đứa nào viết thư cho thầy thì mau mau khai ra!". Cười như chưa bao giờ được cười. Ví dụ: "Hồi đó thầy thương mấy đứa ở chợ hơn tụi em!". Nói câu này là em học trò nhà chỉ có 3 người phụ nữ là bà ngoại mẹ và em. Thầy chưa kịp thanh minh thì đã có người "bênh vực" rồi: "Không phải thầy thương tụi mình nhiều hơn!". Thực ra học trò sống ở khu vực chợ hay ở trong các xóm thôn xa thầy đều thương như nhau. Có thương nhiều hơn một chút là các em chẳng may có hoàn cảnh nghiệt ngã hơn như mồ côi cha mồ côi mẹ hay không còn cả cha lẫn mẹ vừa đi học vừa đi làm nông làm củi và nuôi cả em nữa...

      4.Người ta thường bảo quá khứ ngủ yên. Tôi lại nghĩ khác quá khứ luôn cựa quẫy. Nó luôn muốn con người thấy sự hiện diện của nó trong đời sống nhất là những khi con người có chuyện không vui. Lúc vui vẻ hình như ít ai nhớ đến quá khứ! Sao vậy nhỉ? Tôi cũng không giải thích được. Những điều đó chỉ mơ hồ cảm nhận và thực lòng tôi cũng không muốn dùng lý trí để phân giải. Những ngày này tôi sống trong thế giới cũ càng của mình. Tôi như sờ được vào kỷ niệm như chạm vào từng khuôn mặt của ngày đã qua. Tôi tìm được niềm vui ở đó. Tôi nguôi quên những xót xa đau đớn của hiện tại. Tôi cơ hồ không nhớ đến ngày mai mình sẽ phải làm gì. Tôi đang ngụp lặn với vùng trời riêng của tôi. Ở đó tôi có bạn bè của một thời thanh xuân nhiều nhiệt huyết và vô ưu. Ở đó tôi có hàng ngàn học sinh luôn sợ hãi nhưng cũng hết sức yêu quý thầy. Ở đó tôi có em với nhọc nhằn nhưng tràn đầy yêu thương và đơn sơ. Như vậy là quá đủ để sống để yêu quý cuộc đời. Nếu có ai vô tình hay cố ý khuấy động vùng trời của riêng tôi đưa giông gió vây phủ thì tôi vẫn tin rằng trong đó vẫn có một chỗ dù nhỏ bé để tôi trú ngụ yên bình. "Hạnh phúc tôi hạnh phúc tôi từ ngày con nước về. Ngoài trời mưa mau tay vuốt mặt khôn cùng...". Hạnh phúc luôn có thật cũng như khổ đau vậy. Và tôi đón nhận bằng tâm thế của một người an nhiên.

      5.Mẹ bệnh! Tôi lại đối mặt với thực tại cay đắng. Mẹ có đủ sức khỏe để vượt qua cuộc đại phẫu này không? Tôi đang chờ kết luận của bác sĩ với tất cả lo âu hồi hộp. 80 năm qua mẹ chỉ sống vì chồng vì con. Niềm vui của mẹ cứ như giấc ngủ nửa chừng. Riêng tôi chưa làm điều gì cho mẹ vui! Sao tôi nhớ những ngày còn thơ quá vậy? Mẹ lo cho đứa con trai lớn đầu mà luôn đuểnh đoảng chỉ biết mơ mơ mộng mộng. Mẹ sợ con của mẹ khi ra đời sẽ không chống chọi nổi. Mẹ cứ lo cứ lo. Còn tôi cứ thấy đời mình hư. Và đời tôi hư thật khi bây giờ mẹ bệnh tôi chỉ biết nhớ về những ngày mẹ còn khỏe mà khóc...

LƯU VỸ BỬU

More...

BÀI HÁT RU CHO ANH

By LƯU VỸ BỬU

 

      Cám ơn em Maria Louis về những bài hát ru em gửi tặng. Em bao giờ cũng chu đáo và hiểu anh đến phải kinh ngạc!
      Em mãi là phúc âm và bài viết này anh dành để ru mình. Cám ơn em một lần nữa!   
      
      
Tôi cũng từng ru em không bằng lời hát không bằng giai điệu mà tôi xoa nhè nhẹ trên vết thương em nói với em rằng nỗi đau rồi sẽ qua em hãy ngủ yên đừng giật những cơn thảng thốt nữa "Tôi ru em ngủ một sáng mùa đông; em ra ngoài ruộng đồng hỏi thăm cành lúa mới...". Mùa đông lạnh giá nhưng mầm sống cũng đã đâm chồi. Niềm tin rạn vỡ bao giờ cũng thật đau đớn nhưng không hẳn đất dưới chân đã sụp em hãy nhắm mắt lại để xót xa trôi qua và ngày mai em sẽ là một em khác một em khác trong đời này. Tôi vẫn nhớ em nằm yên trong tay tôi mắt rưng rưng và bật lên tiếng kêu: "Mình ơi!". Tôi nhói cả lòng sao mình lại gặp nhau muộn màng vậy! Em trải qua một tuổi thơ ảm đạm một tuổi xuân đầy giông bão. Cuộc đời này hình như chưa dành cho em một chút hồng ân nào. Em sinh ra để làm chứng tích của một tình yêu đồng thời gồng gánh cho cả tình yêu ấy bằng sự hy sinh cao cả. Nhưng đáng quý là em không một lời than vãn một lời kêu ca. Nhưng cũng thật đáng buồn số phận lại gieo xuống em những điều không may mà sau này khi đã tin cậy em kể chuyện tôi vẫn không giữ được tiếng thở dài. Nói cho đúng sự ngây thơ cả tin và trong sáng đã không giúp em gặp được một con người đúng nghĩa để em có thể vững chải vào đời. Em gặp phải những "con thú mặt người" và tai ương ập xuống...
      
      Ru mãi ngàn năm sợi tóc em bồng. Bàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm
...  Bàn tay em khô ráp chai sần như bàn tay bao cô gái sớm hôm tần tảo. Bàn tay không phải "năm ngón thuôn" như trong những bài thơ em viết nhưng thực sự là "năm ngón ngoan". Bàn tay ấy đã làm hơn cả sức mình để em có thể sống vượt qua bao truân chuyên mà tôi vẫn cứ thầm ngạc nhiên sao em chiến thắng được. Mỗi lần chạm vào bàn tay ấy tôi như chạm vào những ngày tháng gieo neo của em. Tôi nghe hơi nóng từ mùa hè tỏa ra; tôi nghe giá rét từ mùa đông phủ xuống qua bàn tay em. Ở đó tôi cũng nghe ra một mạch đời âm thầm chảy không ngừng nghỉ. Mà sao ngừng nghỉ được khi đằng sau lưng em cuộc sống cứ thúc hối và trước mắt thì chông gai hiện lên bằng hình hài có thật buộc em phải bước tới vượt qua! Nhiều hôm tôi nắm bàn tay em nói đùa mà nghe xót xa: "Phải chi chúng ta đổi được bàn tay cho nhau!". Em cười không âm thanh đôi mắt tuy có ẩn niềm vui nhưng vẫn còn xa xăm nắm tay tôi áp vào đôi má tròn trĩnh và thủ thỉ: "Em yêu mình vô cùng!". Tôi biết chưa bao giờ em có được những phút giây yêu đương ngọt  ngào như thế này. Sự xúc động là điều dễ hiểu nhưng em có biết đâu không phải em mà chính tôi mới đang sống trọn vẹn trong tình yêu của mình. Ngủ đi  em mưa ru  em ngủ... và anh sẽ còn ngồi mãi bên em suốt cuộc đời còn lại.
      
      Ru đời đi nhé cho ta nương nhờ lúc thở than
... Ngoài trời bây giờ không phải mùa đông nhưng mùa mưa ở phương Nam đang lúc cuồng nộ. Trong căn phòng ấm cúng tôi nghĩ về ngày mai mà nghe nằng nặng hoang mang ta nghe tình lặng rơi nhanh.... Còn em im lặng nhưng tôi biết em đang nghĩ gì. Sự lo âu luôn tràn ngập trong lòng em. Con chim bị tên luôn sợ những cành cây cong; sống trong tháng ngày bình yên em vẫn chưa hết thảng thốt khi nhìn những cơn mưa rát mặt ngoài kia. Những cơn mưa khác cũng đã làm em tơi tả đã khiến em hoang mang lạc lối. Có khi mưa ngoài trời là giọt nước mắt em đã nương theo vào đời làm từng nỗi ưu phiền... Không phải "có khi" mà đó chính là những giọt nước mắt muộn phiền của em. Nó cay đắng và đầy lo âu. Thỉnh thoảng tôi chợt nhận thấy những hoảng loạn trong đôi mắt em. Tôi bất lực vì không biết làm thế nào để trả lại những hồn nhiên những trong trẻo cho em. Ru đời đi nhé ôi môi ngon này giữa trần gian ru từng chiếc bóng lênh đênh vào giấc ngủ ngon... Tôi nói với em và nói với chính mình. Đôi môi em là đốm lửa hồng... đó là ngọn lửa để sưởi ấm em để môi em hồng thắm để mắt em đen nhánh... Tôi xin làm người canh giữ ngọn lửa cho em. Em tựa vào tôi tôi nghe ấm nóng một bên ngực em thủ thỉ: "Mình ơi!"...
      
      Ru em đầu con gió em hong tóc bên hồ
... thế là em đã đi được một quãng đường đời. Tóc em đã dài ra óng mượt mắt em đã long lanh má em đã hồng tươi... Tôi nhìn em vừa mừng rỡ vừa thoáng chút âu lo. Ru em hài nhung gấm ru em gót sen hồng ru bay tà áo rộng... Cánh cửa đời đã yên bình em đã tự mình bước đi. Còn tôi tôi chỉ biết ru khi mùa mưa tới ru em mãi yêu người ru em hoài bé dại một hồn thơm cây trái... Vì thế khi mùa mưa tới tôi tự ru mình: ru em ngồi yên đấy ru tình à à ơ... Tôi nhìn bàn tay mình ngọn gió nào xoay tròn ở đó lạnh buốt. Lời ru này cho tôi hay cho em. Tất cả rồi còn lại hư không hư không...


LƯU VỸ BỬU


More...

CHIỀU LẮM GIÓ

By LƯU VỸ BỬU

 

Chiều nào như chiều nay
Trước mặt là tường trắng
Quanh người là im lặng
Cắt được ra thành  khoanh

Này là khoanh mắt nhớ
Khoanh môi hồng ngọt hương
Khoanh ngực căng mặn nồng
Với  ngàn ngày chồng vợ

Khoanh bàn tay gân guốc
Xoa dịu nỗi đau đời
Khoanh bàn chân thô ráp
Níu duyên phận hai người

Chiều nào như chiều nay
Ta bóc mặt phù thủy
Để em mãi thơ ngây
Như ngày đầu em đến

Xin thời gian bụi bặm
Đừng làm vết chân chim
Xin phồn hoa son phấn
Đừng làm mờ tim em

Chiều nào như chiều nay
Một chiều sao lắm gió...

LƯU VỸ BỬU

More...

SỐNG TRONG SỢ HÃI

By LƯU VỸ BỬU

 

      Vừa rồi bạn bè kéo nhau đi Mỹ Tho thăm bạn. Bạn lại rủ qua thăm nhà vườn Bến Tre. Qua cầu Rạch Miễu chừng 25 km thuộc địa bàn huyện Châu Thành là đến. Xe dừng ở ngoài lộ vì không có đường vào. Nhà vườn rước khách thành phố xuống thăm bằng xe gắn máy. Xe chở 3 cho nhanh và cũng chẳng cần nón bảo hiểm vì không có... công an! Chở tôi là một chàng trai khoảng hai mươi mấy tuổi dặn ngắn gọn: "Chú ngồi yên đừng rục rịch nghe!". Câu này tôi đã từng nghe ở cửa khẩu Mộc Bài (Tây Ninh) khi cùng người bạn chui qua casino bên đất Cambodia bằng con đường "vượt biên trái phép". Khi đó cũng mấy chàng trai đã làm tôi sợ muốn ngất khi phóng như bay trên bờ ruộng mấp mô. "Sống sót" lần đó tôi thề không bao giờ dại dột như vậy nữa. Thế mà ở Châu Thành Bến Tre tôi lại một lần dại dột thêm. Mà lần này còn... thê thảm gấp mấy lần biên giới Việt-Cam. Đường thì ngắn hơn nhưng bề ngang cái gọi là con đường chỉ nhỉnh hơn cái bánh xe gắn máy một chút. Đã vậy có mấy cây cầu (không biết gọi là cầu có đúng không nữa!) bề ngang chừng nửa thước bằng bê tông đàng hoàng nhưng không có lan can. Chàng trai cứ thế mà phóng chẳng hề giảm tốc độ. Hai bên là sông (hay lạch) sâu ngoắm nói dại rủi rớt xuống không chết cũng gãy giò là cái chắc. Đến nhà vườn tôi như người chết đi sống lại và tuyên bố: "Chút tìm đường khác mà về nếu không thà đi bộ!".
      Nhưng cái sợ này nhanh chóng quên đi bởi những trái sầu riêng bòn bon chôm chôm nhãn ngon tuyệt. Hái trên cây xuống tươi roi rói ăn đến đâu biết đến đó và quên hẳn bữa "đại tiệc" bạn chiêu đãi trưa đó. Ăn xong anh Năm và anh Chín chủ nhà yêu mến khách đường xa dặn dò: "Về trển đừng ăn sầu riêng hay trái cây nghen. Nếu có thèm thì chịu khó xuống đây chứ đừng mua ở chợ chết có ngày!". Hỏi tại sao anh Năm trả lời tỉnh như không: "Mấy lái trái cây vào vườn mua mão rồi hái tuốt; chin già non gì cũng hái vì mua mão mà. Hái xong về phun thuốc. Nếu xui xẻo mua trúng thứ vừa mới phun ăn vào thì thấy... bệnh viện là cái chắc!". Anh Chín bồi thêm: "Trái cây gì cũng phun thuốc hết anh chị ơi!". Lại thêm một lần sợ!
      Về đến Sài Gòn nghe nói thực phẩm quá đát được sửa hạn ngày sử dụng tung ra thị trường tấn nọ tấn kia mà chẳng cơ quan nào quản lý cả. Rồi hàng niêm phong cũng bị tháo gỡ để tẩu tán (bán chứ tẩu tán gì). Cơ quan quản lý yêu cầu phải chiếu xạ (chiếu xạ để làm gì nhỉ?) trước khi đưa ra thị trường. Sản phẩm hàng chục tấn chiếu xạ lấy phép chừng vài tạ gọi là. Qua mặt cơ quan quản lý sản phẩm đến thị trường và người tiêu dùng lãnh đủ. Thêm một nỗi sợ nữa!
      Thôi vào siêu thị cho chắc ăn. Tính chắc mà thành... lép! Mua mấy hộp cá làm sẵn mang về tới nhà đem ra chế biến thì ôi thôi ươn rình. Thế là bỏ. Mua ký ghẹ tươi sống bắc lên luộc định rủ bạn bè lai rai thì cả nhà bỏ chạy hết vì mùi ươn của ghẹ nghe như... bom thối. Lại một lần sống trong trong sợ hãi!
      Đi làm về thấy trên bảng thông báo của chung cư dòng chữ: "Yêu cầu phụ huynh em.... học sinh trường Nguyễn Khuyến liên hệ với Trạm gấp!". Ngắn gọn vậy nhưng hiểu ngay vì trường Nguyễn Khuyến đang là ổ dịch cúm H1N1 học sinh này cho về nhà để cách ly và nhân viên y tế sẽ theo dõi tình trạng sức khỏe. Nhưng không biết theo dõi quản lý thế nào ngoài dòng thông báo lạnh lùng đó. Thay vì đến tận nhà giải thích hướng dẫn cho gia đình và cả cộng đồng (chung cư mà) cách phòng chống dịch thì người ta làm chuyện đỡ... tốn công như vậy đó. Liên quan đến dịch cúm H1N1 một chuyện cũng đáng sợ hãi nữa là người dân rất ít được nghe hướng dẫn cách phát hiện bệnh cúm và không được cung cấp trang thiết bị phòng ngừa cụ thể là không mua được khẩu trang y tế. Nghe đâu không sản xuất kịp (!?) nên hiện nay nhiều nơi lợi dụng khan hiếm hàng nâng giá gấp chục lần để trục lợi. Chuyện có khó khăn gì mà sao cơ quan chức năng cứ đủng đỉnh chờ đến khi có dịch mới lo trị mới lo lập bệnh viện dã chiến này bệnh viện tạm thời nọ. Còn người dân thì sống trong cảnh phập phồng vì không biết con virus cúm đó đến... thăm nhà mình lúc nào để... còn trốn cho kịp!
      Anh bạn còn sợ hãi đưa ra một tin mới: Ngành giáo dục vừa ban hành chương trình giáo dục mầm non thực hiện trong cả nước trong đó có một yêu cầu là trẻ từ 5-6 tuổi phải biết phân biệt đâu là dân ca đâu là nhạc cổ điển. Thật đáng (nể) sợ trẻ em Việt Nam mới chừng đó tuổi mà đã có trình độ âm nhạc vượt cả thầy cô giáo! Và cũng đáng sợ cho tác giả chương trình này!
      Một người bạn vừa ly dị vợ cảm thán: "Đáng sợ cho thói đời! Sống với nhau ân nặng nghĩa dày mười mấy năm trời buồn vui đủ cả thế mà đùng đùng đòi chia tay vì thích sống tự do thích sống theo ý mình. Sao con người đáng sợ như vậy nhỉ?".
      Người ta kháo nhau là chúng ta đang sống trong thế giới phẳng. Phẳng hay mấp mô thì chưa rõ chỉ thấy sống trong sợ hãi mà thôi!
      Đâu là nguồn cơn của sợ hãi này nhỉ?

LƯU VỸ BỬU

More...

HAPPY BIRTHDAY

By LƯU VỸ BỬU

 

Hôn lên tay phải
Ta chúc mừng ta
Hôn lên tay trái
Ta chúc mừng ta

Một mình ta chúc
Một mình ta nghe
À còn khóm trúc
Nói lời vô vi

Bời bời mây trắng
Phủ quanh ghế ngồi
Trùng trùng im ắng
Trên ngàn vành môi

Một người đã cũ
Một người đương thì
Nhiều người bụi phủ
Mình ta bước đi

Đường xưa rêu mọc
Ngõ giậu khép rồi
Đường nay bất trắc
Không dấu chân người

Happy birthday.

LƯU VỸ BỬU

More...

CÓ HAY KHÔNG NGƯỜI CHỐNG LƯNG CHO VINAFOOD?

By LƯU VỸ BỬU

 

         Các báo phát hành cách đây vài ngày đồng loạt đưa tin 14 tấn giò heo đông lạnh của Vinafood bị niêm phong đã... không cánh mà bay.
         Tại sao lại bốc hơi? Có nhiều giả thuyết trả lời câu hỏi này: Trước hết Vinafood bị oan và không thể chứng minh sự oan uổng của mình nên đành phải dùng hạ sách là tháo khoán bất hợp pháp để đảm bảo việc kinh doanh của mình (!?). Thứ hai Vinafood biết rằng mình không những vi phạm là xóa bỏ hạn sử dụng cũ dán chồng thời hạn sử dụng mới lên sản phẩm mà có khi sản phẩm nhập về đã quá hạn sử dụng lâu rồi (để mua thật rẻ thậm chí nơi sản xuất cho không - để khỏi tốn tiền tiêu hủy - về để bán theo giá hàng chính phẩm) hoặc còn nhiễm đủ thứ bệnh nhưng cơ quan chức năng chưa phát hiện được sợ để lâu trong kho có khi cơ quan nào buồn buồn lấy đi kiểm nghiệm thì lộ ra tội càng nặng hơn nên chấp nhận bị một tội còn hơn phạm nhiều tội; thế là tháo niêm phong tẩu tán sản phẩm. Thứ ba việc tháo dở niêm phong tự ý đưa sản phẩm ra khỏi sự quản lý của cơ quan chức năng có thể do một ai đó hay một cơ quan nào đó bật đèn xanh cho phép nhưng không ngờ bị phát hiện. Thứ tư là có ai đó gợi ý mở niêm phong đem tiêu thụ gỡ gạc vốn các cơ quan có phạt thì xin xỏ năn nỉ cũng qua...
         Qua chuyện này có 2 vấn đề lớn nổi lên: Một là thái độ coi thường pháp luật của Vinafood và những ai có liên quan đã đến chỗ không thể xử lý bình thường được. Nếu không nó sẽ là tiền lệ xấu cho những sau này. Hai là số sản phẩm đó đưa đi đâu chắc chắn là Vinafood không đưa đi tiêu hủy rồi. Nếu đưa ra thị trường đưa đến những chợ nhỏ chợ vỉa hè thì người tiêu dùng nghèo sẽ là người đâu tiên sử dụng thực phẩm không an toàn. Như vậy người tiêu dùng Việt Nam một lần nữa lại phải tự mình bảo vệ trước những mưu toan làm giàu bằng bất cứ giá nào của những đại gia được nhà nước bảo bọc.
         Cách đây chưa lâu công ty Tân Hiệp Phát bị phát hiện chứa hàng chục tấn nguyên liệu quá đát trong kho trong đó có những lô hàng đã được sửa hạn sử dụng. Cơ quan chức năng yêu cầu tiêu hủy nhưng công ty lại xin sử dụng số nguyên liệu này để chế biến xà phòng hay làm thức ăn cho gia súc. Ai có thể tin một khi được cho phép thì sử dụng có đúng như đơn xin hay lại dùng vào chuyện khác? Bởi vì biết hành vi cạo sửa hạn sử dụng là không được phép mà họ vẫn làm thì sao tin được lời cam kết của họ?
         Tại sao chúng ta không thực hiện một việc đơn giản không rắc rối và lại có tác dụng triệt trừ hành vi kinh doanh trái phép đồng thời bảo vệ người tiêu dùng hiệu quả nhất là: khi phát hiện sản phẩm (hay nguyên liệu) có dấu hiệu gian trá (cạo sửa hạn sử dụng xuất xứ hay dán chồng nhãn hiệu v.v...) thì cơ quan chức năng lập biên bản vi phạm xong tiến hành tiêu hủy ngay không cần phải chờ đợi gì nữa. Một việc làm vừa nâng cao trách nhiệm công chức vừa đảm bảo trật tự trong kinh doanh đạo đức kinh doanh sao nhà nước lại không khuyến khích?
         Trở lại 14 tấn giò heo đông lạnh của Vinafood bốc hơi người tiêu dùng đang chờ cơ quan chức năng trả lời và xử lý nghiêm minh. Xin đừng "giơ cao đánh khẽ" xin đừng "xử lý hành chính" vì đây không phải là chuyện nhỏ nó có tác động đến sức khỏe và sinh mạng của hàng ngàn hàng chục ngàn người dân nhất là những người có thu nhập thấp.
         Người tiêu dùng Việt Nam có rất nhiều chỗ bảo vệ mình như Hội Bảo vệ người tiêu dùng các nghị định pháp lệnh về an toàn vệ sinh thực phẩm về chống hàng gian hàng giả... nhưng chưa bao giờ thấy mong manh như hiện nay. Vụ Tân Hiệp Phát coi như xong với kết quả là báo nào cũng có... vài trang quảng cáo cho các sản phẩm của Tân Hiệp Phát còn vụ Vinafood đã và đang còn chờ... xử lý.
         Và xin được hỏi rằng có ai chống lưng cho Vinafood làm chuyện "động trời" này không?
         Hy vọng là không! Hy vọng rằng tác giả vụ tháo dở niêm phong tẩu tán 14 tấn sản phẩm đông lạnh này là mấy tay đạo chích tranh thủ bảo vệ lơ là ỷ lại sự niêm phong của cơ quan nhà nước mà làm một mẻ.
         Nếu đúng như vậy thì quả là phúc đức cho niềm tin của người dân!

LƯU VỸ BỬU

More...

TRƯỚC BAN MAI

By LƯU VỸ BỬU

 

Em đánh rơi trái tim mình
Trái tim ta cũng rớt khỏi lồng ngực
Em sống như thực vật
Ta sống như cỏ cây
Niềm vui chỉ ở trên mặt người

Em đem phản trắc gieo lên mùa sau
Ta ôm tình yêu cấy lên cánh đồng bội bạc
Mỗi mùa em và ta mỗi khác
Nhưng cùng chung nỗi đau
Chỉ có nhân gian vỗ tay cười

Em giả vờ không yêu
Ta giả vờ từ biệt
Để ngày ngày chờ chuông điện thoại
Nhói lòng mình nước mắt rưng rưng
Không ai không ai vỗ về nhau

Em  ra vẻ cứng lòng
Ta làm như băng giá
Vậy mà mới nghe tiếng hơi thở
Đã bổi hổi bồi hồi
Tay run rẩy như lần đầu hôn nhau

Làm sao mà xa nhau
Sao mà không yêu nhau?


LƯU VỸ BỬU

More...

VỀ ĐI EM

By LƯU VỸ BỬU

 

Về đi em
      về đi em
Gọi nhau khản giọng
        gan mềm ruột đau
Đường xa vạn dặm
        biết đâu
Những khi mưa bão ướt đầu ai che?
Cả khi áo gấm hội hè
Có ai khuya sớm cận kề
        em vui?


Về đi thôi  
      về đi thôi
Ngô khoai vẫn cứ ngọt bùi
        sớm hôm
Giường tre chiếu cói mặn nồng
Nệm êm chăn ấm là phồn hoa thôi
Mai kia nắng xế qua đồi
Còn ai tóc bạc cùng ngồi với nhau?


LƯU VỸ BỬU

           

More...

NHỮNG NGÀY TÔI SỐNG (3)

By LƯU VỸ BỬU

 

THÁNG 7 MƯA GIĂNG

1. Nếu tôi không lầm thì cũng vào ngày tháng này cách đây đã hơn 10 năm Sài Gòn vẫn có những cơn mưa chiều như trút nước. Khi rời cơ quan về mưa hắt vào mặt tôi những hạt rát buốt. Chiếc xe lảo đảo trong gió nước ngập như níu bước chân thế mà lòng tôi vẫn rộn ràng những niềm vui. Lạnh tím người ướt nhẹp người nhưng chỉ vài phút nữa thôi sẽ có em đứng đón tôi sẽ lấy chiếc áo mưa mắc lên giá đưa tôi chiếc khăn và không ngừng thúc giục tôi thay áo quần kẻo cảm lạnh. Sau đó một mâm cơm nghèo nàn nhưng đầm ấm được bày ra trên chiếu. Tất cả đơn giản đến độ không thể đơn giản hơn mà vẫn khiến tôi quên hết ưu phiền quên hết những mưa giăng ngoài trời quên hết những tục lụy để mê mải trong một hạnh phúc lỡ làng. Tôi vẫn còn nghe ấm nồng một bên vai. Ở đó những giọt nước mắt hy vọng tin yêu xen lẫn với buồn tủi từ em thấm đẫm lòng tôi. Tôi không khéo dỗ dành và cũng muốn để em khóc cho vơi đi những trĩu nặng. Em khóc lặng lẽ chỉ bờ vai rung rung đôi mắt ngân ngấn nước và đôi môi tôi nghe mằn mặn. Những giọt nước mắt từ em đã chảy vào lòng tôi xót xa nhưng tôi cũng nhận ra trong nỗi đa đoan đó tấm lòng thuần phát đến ngây thơ yêu người đến cả tin.

2.Tôi lại miên man nhớ con đường đưa em về. Không biết trời có chiều người không mà hôm đó lại "không nắng không mưa; chỉ hanh hanh...". Với tôi chuyến đi này là số phận. Nó có thể làm thay đổi đời tôi và chắc chắn sẽ làm thay đổi đời em. Tôi không đủ thời gian để "cân đo đong đếm" trước khi quyết định. Tôi chỉ biết hãy làm đi và đừng suy nghĩ thiệt hơn. Mệnh lệnh đó xuất phát từ mái đầu nghiêng nghiêng của em từ đôi mắt rười rượi của em và hơn hết từ một cuộc sống mới mà em cưu mang. Tôi không thể chối từ và cũng không muốn chối từ... Tôi miên man nhớ con hẻm nhỏ L. nơi tôi sống những ngày tháng ngắn ngủi nhưng để lại trong tôi những cảm giác mạnh mẽ về con người về cuộc đời này. Và từ đó tôi nhận ra cuộc sống có quá nhiều bất trắc khó có thể lường mà ai cũng có thể dễ dàng gặp phải một thứ tai ương nào đó. Tôi miên man nhớ con đường đầy hoa bằng lăng tím ngát băng qua những cánh rừng mà nếu không có em chưa biết bao giờ tôi mới có dịp thưởng ngoạn được sự diệu kỳ của thiên nhiên. Hơn thế nữa sự diệu kỳ của con người trước những nghiệt ngã. Tôi vô cùng hạnh phúc và thấy mình thật trẻ thơ trong vòng ôm và môi hôn của em. Tôi nhận ra rằng chính em đã mang hồng ân đến cho tôi chứ không phải tôi đem niềm vui sống cho em. Hay đúng hơn chúng ta có nhau trong đời?

3. Hình như mỗi con đường mỗi góc phố ở đây đều có hình dáng em hiển hiện? Nó vừa mơ hồ vừa hiện thực đến đau đớn tôi. Nó như giấc mơ dịu dàng mà khốc liệt ám ảnh không rời bỏ được. Mà không như vậy sao được khi em trở thành một phần của đời sống tôi dù phần đời đó không rõ ràng và nằm khuất lấp trong mê man bề bộn của con người? Nhưng tôi biết rằng phần đời nhỏ nhoi ấy với tôi lại là một không gian rộng lớn hiểu theo nhiều nghĩa khác nhau. Nhỏ nhoi nhưng không sao quên nhỏ nhoi nhưng luôn tồn tại nhắc nhớ đến độ nhiều khi tôi không thể phân biệt được đâu là cuộc đời em đâu là cuộc đời tôi. Ngồi nhìn mưa giăng gió rít qua ô cửa sổ tôi như thấy được những chiều mưa trên đường về cả hai che chung chiếc áo ôm xiết như muốn hòa lẫn vào nhau để ngăn mưa gió. Ngăn mưa gió chỉ là cái cớ mà chính là muốn sống trọn vẹn cho nhau giữa đất trời. Người ta hay nói về hạnh phúc; chúng tôi cũng nói về hạnh phúc nhưng không ai có thể nói đúng về nó ngoài tôi. Nhưng nếu ai đó hay chính em bảo tôi giải thích tôi cũng sẽ im lặng sẽ ôm em thật chặt hôn lên cái trán bướng bỉnh của em rồi nói: hạnh phúc của anh. Những lúc như thế tôi nhận ra một góc khác của cuộc đời: sự bình lặng đến dịu êm sự nhỏ nhẹ đến ru người để chúng ta có thể quên hết nhọc nhằn quên đi mọi suy tính để sống trọn vẹn với tình yêu thương của mình dành cho cuộc đời dành cho con người.

4. Theo thời gian khu vườn của tôi và em ngày càng lớn hơn. Từ chiếc chiếu nhỏ bây giờ đã có một khung trời riêng tuy chưa rộng lớn nhưng cũng đủ để hạnh phúc thăng hoa. Đó là kết quả của sự nỗ lực lớn từ em. Em vui một tôi vui mười. Nhưng niềm vui vẫn chưa trọn vẹn như mơ ước. Biết sao được khi ước mơ cứ lớn dần và thay đổi theo cuộc đời? Bây giờ tháng 7 mưa giăng. Sợi tơ trời đang lắt lay trước gió dữ. "Không gian như có dây tơ; Bước đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu...". Trong mưa tôi thầm mong không hạt mưa nào không cơn gió nào thổi qua đây. Tôi sợ sợi tơ của tôi sẽ  đứt sẽ tiêu đi... Khu vườn đã lớn hơn xưa rất nhiều nhưng vẫn không đủ rộng để em thả ước mơ của mình. Khu vườn rộng hơn nên ong bướm dập dìu càng khiến ước mơ của em thôi thúc. Cũng đành không ai có thể ngăn được nhất là khi lòng người đã muốn vẫy vùng muốn thoát ra những ấm êm cũ. Thôi thì "nghìn trùng xa cách người đã đi rồi; còn gì đâu nữa..."; xin "đường dài hạnh phúc cầu chúc cho người...". Biết đâu bên ngoài khu vườn mà tôi nghĩ là hạnh phúc đó sẽ là một chân trời mới rộng mở và em sẽ có được những nỗi niềm riêng? Nhưng tôi cũng không thể giấu nỗi lòng mình. Thôi thì em cứ bước đi và mong dưới bước chân em sẽ là những thảm cỏ xanh để chân em tôi khỏi đau không vết chai sần. Thôi thì cuối đời kia sẽ có một tôi ngồi chờ đợi em mỏi mệt quay về...

5. Lại một sinh nhật buồn! Tôi tin vào số phận nhưng cũng không thể tin được rằng sao tôi chưa có được một sinh nhật như mong đợi mặc dù đó chỉ là một ngày đơn giản tĩnh lặng để có thể chìm trong cõi riêng thư thái yên ả? Tôi hững hờ chờ đợi sinh nhật như chờ đợi một người không quen đến nhà thậm chí hững hờ hơn. Không hoa không nến không bánh và không cả ly cà phê nhỏ nhoi để nhắc nhở rằng tôi đang tồn tại. Nỗi cô đơn của người đàn ông giống như nỗi cô độc của con sói già nua câm lặng nhìn đồng loại tung tăng trên đồng xanh. "Ru đời đi nhé cho ta nương nhờ..." tôi tự ru mình bằng sự lặng im bằng những cung bậc của im lặng. Và tôi cũng biết rằng những giọt nước mắt  bắt đầu rơi lặng lẽ rớt trên tay...

LƯU VỸ BỬU

Tháng 7/2009

More...