MỘT MÌNH

By LƯU VỸ BỬU

 

Ta hỏi giọt sương
Người trong lành đến thế
Sao cháy khô dưới ánh mặt trời?

Ta hỏi cỏ non
Ai nõn nượt như người
Sao vàng úa dưới dấu giày?


Ta hỏi trăng khuya
Người dát vàng vườn yêu
Lại để nhợt nhạt sao mai?


Ta hỏi em ngoan
Bàn tay em mấy ngón
Ngón nào dài cho ta?

Ta hỏi ta
Gieo gì trên cánh đồng yêu
Mà sáng nay cỏ dại đầy?


LƯU VỸ BỬU

More...

CÙNG MỤC ĐÍCH SAO KHÔNG GẶP NHAU?

By LƯU VỸ BỬU

 

Vấn đề bauxite đang là thời sự. Một bên là gồm có (không phải tất cả) các nhà khoa học nhà văn hóa nhà cách mạng đại biểu Quốc hội... và một bên là Bộ Công thương (hay chính phủ) đang tranh luận gay gắt. Lợi thế nghiêng về Bộ Công thương. Người dân (ngay cả ở 2 tỉnh Đắc Nông và Lâm Đồng) thì đang ngóng trông sự việc diễn tiến thế nào.

Sự việc sẽ đưa đến đâu ngay thời điểm viết bài này cũng khó biết được dù Bộ Công thương đang nắm lợi thế chỉ xin đưa ra một số nhận xét có được từ tranh luận này:

1/Chính phủ (đại diện là Bộ Công thương) khi quyết định triển khai dự án bauxite là muốn phát triển đất nước muốn cho dân giàu nước mạnh. Bên phản biện cũng vì lòng yêu đất nước lo ngại đến vận mệnh của các dân tộc Việt Nam sợ các thế hệ sau có nguy cơ đối diện với thảm họa môi trường đến an ninh quốc phòng. Tóm lại cả hai bên đồng ý và không đồng ý khai thác bauxite ở Tây Nguyên có thể nói là xuất phát từ động cơ tốt đẹp cả. Nhưng tại sao cùng động cơ tốt đẹp lại không gặp nhau?

Như vậy ở đây tất có vấn đề!

Trước hết là có thể cả hai đều chưa có trong tay đầy đủ các yếu tố để thuyết phục người ta tin mình nhất là những yếu tố thuộc về thời vị lai. Chính phủ thì đảm bảo hiệu quả; Bên phản biện thì lo lắng tính khả thi. Những điều đó không ai biết được dù đã có bao nhiêu dữ liệu trong tay vì cuộc sống vốn chuyển động khó lường trước những bất ngờ của nó. Ví dụ: Nếu thống nhất chủ trương cho triển khai dự án nhưng vài năm sau tình hình kinh tế thế giới thay đổi giá nhôm giá alumin rớt thê thảm nhà đầu tư bỏ của chạy lấy người thì lúc đó thế nào? Tương tự vậy nhà đầu tư thực hiện tốt các yêu cầu về khai thác bauxite và dự án mang lại hiệu quả tốt thì các nhà phản biện cũng khó mà nói gì được.

2/Tuy nhiên người viết cảm nhận một điều (và lấy làm lạ) là sao Bộ Công thương cứ phải "thay mặt" cho TKV đứng ra giải trình mọi việc (mà giải trình không được thuyết phục). Hãy để cho TKV giải thích! Còn nếu quy mô dự án này nằm ngoài khả năng của TKV mà phải do Bộ Công thương làm chủ đầu tư (giao cho TKV thực hiện)  thì liệu Bộ Công thương (hay Chính phủ) có yên lòng không? Thực tế TKV làm tròn trách nhiệm của mình với những gì hiện có đã là một thành công rồi. Còn giao TKV thay mặt phía Việt Nam làm chủ đầu tư liên kết với nước ngoài thực hiện dự án thì đúng là điều đáng lo. Bởi TKV sẽ không đủ "bản lĩnh" để làm việc với đối tác nhất là khi có quá nhiều mối quan hệ chồng chéo và trách nhiệm không được phân định rõ ràng. Giả sử (mong đừng bao giờ xảy ra) nếu xảy ra chuyện không may (hồ chứa bùn bị vỡ chẳng hạn) liệu ai là người có trách nhiệm bù đắp thiệt hại nếu không phải tiền đóng thuế của người dân?

3/Theo dõi chất vấn và trả lời chất vấn liên quan đến vấn đề bauxite tại kỳ họp Quốc hội người viết thấy rằng ngài bộ trưởng Bộ Công thương rất thích "chơi chữ". Khi đại biểu Nguyễn Đăng Trừng có ý kiến là Bộ Công thương xé nhỏ dự án để khỏi trình ra Quốc hội thì ngài bộ trưởng Bộ Công thương trả lời việc tách ra nhiều dự án là của chính phủ chứ không phải của Bộ Công thương. Trả lời như thế không sai nhưng ai là người tham mưu góp ý cho chính phủ làm điều này? Nếu không phải là Bộ Công thương chủ trương thì với trách nhiệm của mình Bộ Công thương cũng phải lưu ý chính phủ việc này với phải vì đây là dự án mang tính sống còn không chỉ của Tây nguyên mà là của cả nước; việc khai thác bauxite không chỉ đơn thuần là bán khoáng sản mà còn liên hệ tới văn hóa môi trường an ninh quốc phòng nên cần có sự thống nhất cao của các bộ ngành của cả Quốc hội. Bắn trách nhiệm sang chính phủ ngài bộ trưởng Bộ Công thương vô hình trung biến chính phủ thành bức bình phong "đỡ đạn" cho mình ?! Ở ta chưa có thói quen chịu trách nhiệm cá nhân. Tình trạng này ai cũng rõ nhưng chưa thấy sửa đổi. Vì thế có thể thấy trước là nếu dự án khai thác bauxite thành công thì TKV là người hưởng lợi đầu tiên kế đó là Bộ Công thương. Nhưng nếu dự án thất bại thì sẽ sao? Lúc này trách nhiệm sẽ thuộc về Quốc hội (nếu đa số đại biểu Quốc hội bấm nút thông qua cho phép triển khai dự án) về chính phủ vì là người đồng ý ký quyết định thực hiện. Mà cả hai đơn vị này lại là... danh từ chung (!). Đó là chưa tính chuyện 5-7 năm sau những người có chức có quyền hôm nay sẽ nghỉ hưu nghĩa là không ai chịu trách nhiệm cả!

4/Cuối cùng xin "chất vấn": TKV hay Bộ Công thương đã có kết quả bài toán dự án này chưa? Kết quả đó đã được "cộng trừ" tất cả các yếu tố liên quan đến dự án như môi trường văn hóa an ninh quốc phòng lao động xã hội... chưa? Lợi nhuận thu được (giả sử đạt như dự toán) có đáng để chúng ta đánh liều với những hiểm họa có thể xảy ra không? Ai có thể đoan chắc là thiên nhiên mười hai mươi năm sau cũng sẽ như bình yên như bây giờ? Nếu một biến động nào đó thì liệu các hồ chứa bùn thải có đứng vững không? Dự án sẽ tác động mạnh đến văn hóa các dân tộc Tây nguyên nhất là khi chúng ta thay đổi môi trường sống của họ. Khi văn hóa cồng chiêng trở thành di sản văn hóa thế giới thì việc "tách rời" họ khỏi môi trường đang sống sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến di sản này nếu không muốn nói là có nguy cơ biến mất. Một vấn đề mà người viết nghĩ rằng khi lập dự án và bảo vệ dự án Bộ Công thương cũng như TKV có thể chưa tính đến. Đó là lực lượng lao động nước ngoài làm việc tại các dự án. Sẽ có một số không nhỏ làm việc tại đây (và sẽ bằng con đường chính thức - chứ không bằng visa du lịch - vì đơn vị liên doanh sẽ có cách chứng minh sự cần thiết của lực lượng này để cơ quan quản lý đồng ý cấp phép) và con số này chắc chắn hầu hết là thanh niên. Họ đến làm việc và lập gia đình sẽ là chuyện hiển nhiên. Như vậy ở nước họ lấy vợ là việc khó khăn thì sang nước ta lại quá dễ dàng. Một cuộc di dân hợp pháp và tăng dân số cơ học là điều không tránh khỏi!

Quả thật có nhiều vấn đề chung quanh dự án khai thác bauxite này! Người viết kiến thức nông cạn chỉ ghi lại những cảm nhận có được của mình. Chỉ mong sao đất nước mỗi ngày mỗi lớn mạnh người dân được no ấm sung túc nên mạo muội đưa ra những thiển ý này. Mong được lĩnh giáo học hỏi thêm. Trước khi kết thúc bài viết xin các vị có chức có quyền có trách nhiệm suy nghĩ thật kỹ trước khi đưa ra kết luận cuối cùng. Nếu thấy thiếu khả thi thì dũng cảm dừng lại đừng vì sĩ diện mà "cố đấm ăn xôi". Nếu phải bồi thường cho đối tác vì lỡ ký kết hợp tác thì cũng đành chấp nhận vì bây giờ bồi thường (nếu có) cũng ít hơn. Còn đã tính đầy đủ mọi góc ngách thì nên giải trình một cách khoa học chính xác và cam kết trách nhiệm để thuyết phục dư luận xã hội.

LƯU VỸ BỬU


More...

NHỮNG ĐIỀU TRÔNG THẤY

By LƯU VỸ BỬU


Ảnh: Internet 

   Chương trình thời sự tối ngày 19/6 của Đài Truyền hình Việt Nam đưa tin hoạt động của kỳ họp Quốc hội. Hôm nay Quốc hội thảo luận về Vệ sinh an toàn thực phẩm.

   Muộn còn hơn không vì có quá nhiều vụ ngộ độc thực phẩm xảy ra trong cả nước nhất là ở các doanh nghiệp và trường học nên cần có một thái độ tích cực hơn từ các cơ quan quản lý nhà nước nhằm chấn chỉnh tình trạng chạy theo lợi nhuận xem thường tính mạng và sức khỏe người dân.

   Tuy nhiên nhìn quang cảnh hội trường nơi các đại biểu Quốc hội thảo luận mới thấy buồn làm sao. Không biết vì cơ chế (đại biểu kiêm nhiệm nhiều quá) hay do nội dung thảo luận không... đáng để quan tâm hay sao mà thấy ghế trống nhiều quá? Không biết trong các đại biểu Quốc hội hôm nay vắng mặt có bao nhiêu vị ở địa phương chưa từng xảy ra vụ ngộ độc thực phẩm? Đã vậy các đại biểu Quốc hội chỉ nêu lên tình trạng thiếu vệ sinh an toàn thực phẩm những chuyện mà hằng ngày báo chí đều đăng tin chứ chưa có một ý kiến nào khả dĩ tạo ra chuyển biến mới. Các đại biểu cũng "nhắc lại" (vì nội dung này đã quá cũ) tình trạng "nhiều sãi không ai đóng cửa chùa": có quá nhiều cơ quan tham gia quản lý vệ sinh an toàn thực phẩm nhưng không có cơ quan nào chịu trách nhiệm cả.

   Hình như đề tài này khá... vui nên chính ngài Bộ trưởng Y tế cơ quan vẫn được xem là chịu trách nhiệm chăm lo sức khỏe tính mạng người dân đăng đàn tham gia kể chuyện vui. Chuyện là ngài Phó Thủ tướng triệu tập các thành viên trong Ban Chỉ đạo TW về công tác vệ sinh an toàn thực phẩm (hầu hết là các thứ bộ trưởng) nhưng hiện diện chỉ có các vụ trưởng thay mặt bộ hữu quan tới dự. Ngài Bộ trưởng Y tế kể xong cười hồn nhiên các đại biểu cười theo và ngài... bước xuống bục.

   Nếu cung cách làm việc như vậy thì chuyện thực hiện vệ sinh an toàn thực phẩm ở xứ ta coi bộ còn lâu mới chấn chỉnh được. Cũng chẳng ngạc nhiên gì khi thỉnh thoảng có một vài nghị định thông tư từ trên đưa xuống một số chủ trương chính sách rất phi thực tế như bắt buộc người bán hàng rong hàng quán khám sức khỏe phải đăng ký đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm mới cấp giấy phép kinh doanh (!?). Không biết có bao nhiêu người bán hàng rong ở Hà Nội Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh thành khác đi khám sức khỏe và không biết có cán bộ nào hưởng lương từ tiền đóng thuế của dân đi kiểm tra việc thực hiện này?

   Một thông tin "hot" là từ tháng 7 các loại trái cây như thanh long nhãn vải dưa hấu chuối muốn xuất sang Trung Quốc phải có chứng minh xuất xứ cơ sở đóng gói ... Đó cũng là yêu cầu chính đáng nhưng đã gần nửa tháng 6 rồi nông dân Việt Nam vẫn mù tịt chưa nhận được hướng dẫn giúp đỡ của cơ quan chức năng.

   Và một vấn đề nữa người ta yêu cầu mình như vậy; còn trái cây của họ xuất sang nước ta thì sao? Chắc cũng có những thủ tục tương tự nhưng quan trọng nhất là chất lượng có đúng như thủ tục đăng ký không? Thôi thì ráng chờ đến tháng 7 sẽ có câu trả lời cụ thể. Trước mắt thì đừng nên mua trái cây Trung Quốc nếu bạn quan tâm đến sức khỏe. Còn nếu mua thì chỉ nên... chưng bàn thờ cho đẹp vài ngày sau vái xin các cụ lấy xuống và... bỏ đi.

LƯU VỸ BỬU


More...

TỘI NGHIỆP NGƯỜI TIÊU DÙNG VIỆT NAM

By LƯU VỸ BỬU

 

Báo Tuổi Trẻ phát hành ngày 8/6/2009 có bài phỏng vấn ngài Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Thành Biên nội dung chính là biện pháp kiểm soát hàng kém chất lượng nhập từ Trung Quốc.

Sau một loạt bài phản ánh tình trạng nguy hại nghiêm trọng của các sản phẩm sản xuất từ Quảng Đông Trung Quốc (và không loại trừ các địa phương khác ở Trung Quốc) trước dư luận trong nước đã tỏ ra băn khoăn về "hàng rào" kiểm soát chất lượng của nước ta không đạt hiệu quả ngài Thứ trưởng cho rằng khi chúng ta gia nhập WTO thì phải tuân thủ luật chơi theo thông lệ quốc tế cụ thể là áp dụng hàng nhập khẩu thế nào thì hàng trong nước cũng phải như vậy. Nếu làm như thế thì hàng Việt Nam "chết" (nguyên văn là "bị tác động đầu tiên") trước (!?).

Cái đó đúng sai thế nào không nói đến. Điều chính yếu qua câu nói của ngài Thứ trưởng mới hé lộ ra điều này: Té ra lâu nay tính mạng sức khỏe của người tiêu dùng Việt Nam bị coi rẻ. Người ta quan tâm đến sự sống còn của các doanh nghiệp (vì nếu kiểm soát chặt chẽ chất lượng sản phẩm thì doanh nghiệp Việt Nam "bị tác động đầu tiên") nên vì sự "sống còn" sự "hưng thịnh" của doanh nghiệp (cũng là để đóng thuế nộp ngân sách nuôi bộ máy điều hành lãnh đạo...) người ta bất chấp sức khỏe tính mạng của người dân (?).

Rồi cũng chính vì doanh nghiệp nên người ta bỏ qua khâu kiểm tra tính an toàn của các sản phẩm nhập khẩu vì "bứt dây động rừng" sợ các nhà nhập khẩu khiếu nại vi phạm WTO. Thế là sản phẩm trong nước lẫn ngoài nước nhập về tha hồ đe dọa tính mạng người tiêu dùng Việt Nam

Chợt nhớ lại bài trả lời phỏng vấn của ngài đại sứ nước ta tại Nhật Bản (báo Tuổi Trẻ ngày 16/12/2008) Nguyễn Phú Bình về việc tiêu cực trong việc sử dụng nguồn vốn ODA từ Nhật Bản. Ngài đại sứ nói: "Dư luận Nhật Bản nói nặng về doanh nghiệp của họ vì phía Nhật Bản rất coi trọng danh dự việc doanh nghiệp Nhật cạnh tranh không lành mạnh đút lót để giành lợi thế đã làm người Nhật hổ thẹn...".

Người đời thường nói nghề ngoại giao là nghề khéo ăn nói mà sao ngài đại sứ nói chẳng khéo chút nào! Chẳng lẽ chỉ có người Nhật mới biết coi trọng danh dự thôi sao? Người dân chúng ta do nghèo nên phải "nhịn nhục" vay mượn rồi phải "chịu nhục"... nhận tiền đút lót để doanh nghiệp Nhật được trúng thầu hay sao? Xin thưa ngài đại sứ người dân Việt tự trọng và luôn coi danh dự tổ quốc trên hết. Có chăng những kẻ có quyền thế ngửa tay nhận tiền đút lót của ngoại bang mới bán rẻ lương tâm danh dự thôi!

Người dân Việt Nam cần phải được tôn trọng chứ không thể bị coi rẻ mạng sống hay danh dự. Người xưa thường nhắc: Dân vi quý. Xin các ngài nhớ cho.

More...

SAO IM LẶNG LÂU THẾ?

By LƯU VỸ BỬU

 

Tàu thuyền neo đậu  tại Đà Nẵng .
Ảnh: Tuổi Trẻ Online
Tàu thuyền neo đậu tại Đà Nẵng. Ảnh: Tuổi Trẻ Online

Hơn tuần qua trên một số báo người đọc biết được hành động "bá quyền nước lớn" của anh bạn láng giềng 16 chữ hữu hảo: cấm tàu thuyền đánh cá Việt Nam ra khơi. Ngư dân thì than thở lo lắng. Dư luận nhân dân thì hoang mang không biết việc cấm đoán như thế đúng hay sai (mặc dù bằng kiến thức sơ đẳng ai cũng biết chơi vậy là không đẹp không đúng luật pháp quốc tế).  Một số tờ báo trước nay được đánh giá là có phản biện tốt cũng chỉ "loanh quanh" phỏng vấn một số ngư dân một số quan chức. Câu trả lời nhận được đại ý: về ngư dân thì lo sợ nhưng vì miếng cơm manh áo một số cũng phải "liều" một số khác cho tàu lên bờ chờ đợi; về quan chức thì một vài vị cho rằng: số tàu nằm bờ do khách quan chứ không phải do lệnh cấm và số lượng cũng không đáng kể (theo các báo thì khoảng hơn 200 tàu) một vài vị khác thì tuyên bố rất hùng hồn: Sẽ lên tiếng và bảo vệ chủ quyền biển của nước ta và bảo vệ ngư dân... Cũng từ chuyện này người dân cả nước mới hiểu được những "tai ương" của ngư dân trên biển: bị tàu lạ đâm chìm; bị tàu Trung Quốc cướp sản vật... Té ra chuyện đời không như nghe người ta nói (!?).

Tuy nhiên những ý kiến của các quan chức cũng chỉ là ý kiến nếu không cá nhân cũng không phải ý kiến chính thức của nhà nước. Nghĩa là chưa phải tuyên bố chính thức của cấp có thẩm quyền. Về nội dung tuyên bố của các quan chức thì... quá quen thuộc. Giống như khi trả lời phỏng vấn của báo chí về chuyện tiêu cực lãnh đạo của ngành nào đó liên quan cũng... dõng dạc: "Chưa thấy bằng chứng cụ thể. Nếu phát hiện sẽ nghiêm khắc xử lý không bao che dung túng...". Trả lời như thế là... huề tiền chẳng lẽ không xử lý mà đi dung túng (?). Có một điều cũng hơi... sượng là cơ quan báo chí vẫn cứ đăng vẫn bắt người đọc bỏ tiền mua báo mua luôn cục tức vào người.

Trở lại chuyện Trung Quốc ra thông báo cấm ngư dân Việt Nam đánh cá trong một khu vực (từ 12 độ vĩ Bắc trở lên) và trong một thời gian cụ thể (từ 16/5 đến 1/8/2009) có đúng pháp luật quốc tế về lãnh hải không? Ông Lê Dũng người phát ngôn chính thức vẫn lặp đi lặp lại câu nói đã quá nhàm chán: Khẳng định chủ quyền của nước ta ở Hoàng Sa Trường Sa kiên quyết yêu cầu Trung Quốc tôn trọng chủ quyền v.v và v.v... Nói vậy thì... ai nói không được và người dân thì muốn một thái độ hành xử khác hơn. Thậm chí có người nói vui ông Lê Dũng nói bằng tiếng Việt Nam anh bạn láng giềng đâu có hiểu nên cứ tiếp tục xâm lấn (!?).

Người dân xin hỏi các bậc cao minh: "Trung Quốc cấm như vậy có đúng không? Trung Quốc có quyền cấm hay không?". Nếu đúng thì giải thích cho ngư dân miền Trung nói riêng và nhân dân Việt Nam biết để khỏi thắc mắc yên tâm tìm đường làm ăn. Còn nếu sai thì cần một hành động cụ thể để bảo vệ chủ quyền đất nước chứ không chỉ tuyên bố suông như vậy? Bởi nếu cứ "nói mà không làm" rồi sẽ có ngày Trung Quốc ra những thông báo cấm ác liệt hơn nữa.

Biết rằng hiện nay thế giới thực hiện "đối thoại" chứ không "đối đầu". Ta cũng vậy nhưng cần có thái độ "đối thoại" thế nào để không thẹn với tổ tiên với tiền nhân với bè bạn năm châu. Lẽ nào người cứ cấm cứ lấn chiếm còn ta cứ tuyên bố và kết quả thì... Xin nhắc lại lịch sử ông cha ta đã đổ bao nhiêu xương máu để hình thành dãi đất Việt yêu dấu này và sắp đến kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội là dịp để chúng ta nhìn về chặng đường đầy gian khổ của tiền nhân của bao thế hệ. Nói vậy để hiểu rằng chúng ta không được đánh mất một tấc đất một tấc biển của cha ông để lại. "Các vua Hùng đã có công dựng nước...".

Bắc Triều Tiên thử đạn hạt nhân bữa trước bữa sau chúng ta đã bày tỏ thái độ. Còn Trung Quốc chơi càn mà cả tuần rồi vẫn chưa thấy một phản ứng? Đạn hạt nhân nguy hiểm nhưng nói cho cùng chẳng quan trọng chẳng liên quan gì đến ta và đã có thế giới "xử" dù ta có lên án hay không cũng vậy. Còn chuyện xâm phạm bờ cõi nước nhà sao im lặng lâu thế?

LƯU VỸ BỬU


More...

THĂM TRẠI NUÔI DƯỠNG CÁC CỤ GIÀ

By LƯU VỸ BỬU

Chủ nhật ngày 31/5/2009 nhóm cựu học sinh Trường trung học Trần Cao Vân Tam Kỳ Quảng Nam (niên khóa 1966-1972) hiện đang sinh sống tại Sài Gòn đã đến thăm các cụ già ở Trại nuôi dưỡng người già không nơi nương tựa ở Tân Thông Củ Chi.
Sơ phụ trách cho biết hiện nay có tất cả 58 cụ đang được Trại chăm sóc. Trong đó có 5 cụ bị bệnh tâm thần. Đặc biệt có một phụ nữ người Campuchia không nhớ quê quán ở đâu được Trại nhận về nuôi dưỡng.


Trần Ngọc Dũng "sếp" của nhóm trao số tiền do nhóm ủng hộ cho sơ phụ trách Trại.


Bên trái: Chị Ngọc Sen "dâu" của nhóm người có mặt trên từng cây số trong các chuyến làm từ thiện.
Người quay lưng trong ảnh: Chị Phương Anh cũng là "dâu" của nhóm sau khi đến đây trách: "Sao mấy lần trước đi không kêu em?". Yên chí đi Lý phu nhân sẽ gọi trong những chuyến đi tới.



BS Ngọc Dung (ngoài cùng bên trái) em ruột Trần Ngọc Dũng tháp tùng theo anh trai tổ chức nhóm BS khám sức khỏe và phát thuốc cho các cụ.

LƯU VỸ BỬU

More...

NHỮNG NGÀY TÔI SỐNG (1)

By LƯU VỸ BỬU


THÁNG 5 NÀY...

1.Một tháng với quá nhiều "biến cố" quá nhiều chuyện để lo nghĩ.
Trước hết là cái chết của đứa em nuôi. Mặc dù biết trước thế nào cũng đến thậm chí sẽ đến trong một thời gian ngắn nhưng khi nghe tin tôi vẫn cứ bàng hoàng. Khoảng 10 ngày trước đó khi về quê tôi ra bệnh viện thăm em. Thấy em yếu ăn ít nói không rõ tiếng tôi đã nghĩ đến chuyện không may rồi. Tôi dặn 2 đứa con của em cố gắng chăm sóc em thật tốt. Vào lại Sài Gòn chừng tuần lễ tôi nhận được tin em mất. Nói cho hết lẽ em ra đi là một giải thoát tốt cho chính em và vợ con. Nhưng vẫn nghe nhói trong lòng. Em với gia đình tôi không ruột rà máu mủ chỉ vì hoàn cảnh đẩy đưa em ghé nhà tôi và ở lại suốt mấy chục năm trời. Ba má tôi cưới vợ cho em từ đó em gọi ba má tôi là cha mẹ và theo tuổi tác em trở thành đứa em thứ 6 tuy không chính thức gọi như vậy trong gia đình. Hai đứa con của em gọi ba má tôi bằng ông bà nội. Ngày ba tôi mất cả nhà em ra chịu tang như đứa con đứa cháu nội trong gia đình. Em nghèo nhưng sĩ diện. Sau này mắc bệnh em càng khó khăn và lại càng sĩ diện hơn. Nhiều lần anh chị em trong nhà muốn giúp em nếu trao trực tiếp cho em thì một là phải nói ngon nói ngọt như dỗ con nít hai là phải giả vờ nặng lời để em nhận. Mấy đứa con tôi gửi tiền về giúp chú mua thuốc uống hay bồi dưỡng em đều vui vẻ nhận nhưng bao giờ cũng tỏ ra áy náy và sau đó cũng tìm cách này cách nọ gửi tặng lại món quà "nhà quê" nào đó. Một "ân huệ" của cuộc đời dành cho em là em có 2 đứa con trai hết sức hiếu thảo. Hai đứa con mà bất kỳ gia đình nào cũng mong muốn có được. Những ngày em bệnh nằm viện hay ở nhà 2 đứa con tự thu xếp công việc để chăm sóc ba không kể giờ giấc không một lời phàn nàn than van...

2.Đứa em gái thứ 8 (theo thứ tự là 7 trong 8 chị em chúng tôi) nếu kể luôn đứa em nuôi thì thành thứ 9 trở bệnh. Cũng biết chuyện phải đến nhưng không ai nghĩ đến sớm như thế. Năm ngoái phát hiện bệnh em điều trị cả tháng chịu những lần giải phẫu nặng nề nhưng sau đó thấy em khỏe mạnh cả nhà ai cũng mừng cũng nghĩ em vượt qua được bệnh tật. Tính em lạc quan có nghị lực và cũng vui vẻ chấp nhận số phận nên tôi vẫn đinh ninh "lạc quan yêu đời thắng bệnh tật" rồi quên bẵng chuyện em bệnh. Hôm đầu tháng 5 về thăm nhà mới biết em trở bệnh. Ra bệnh viện thăm em thấy em sa sút tôi giật mình. Chỉ một thời gian ngắn mà em thay đổi rất nhiều. Lạc quan vẫn còn nhưng trong ánh mắt em tôi nhận ra sự lo lắng bất an. Động viên an ủi em mới biết rằng em sẵn sàng đón nhận mọi chuyện không hay chỉ lo cho hai đứa con còn nhỏ quá tội nghiệp. Mẹ tôi cũng vậy! Bất kỳ lúc nào nói chuyện với tôi (sau này khi tôi về lại Sài Gòn nói chuyện qua điện thoại) đều buồn rầu nhắc đi nhắc lại chuyện này. Bình thường hầu như ai cũng không quan tâm để ý đến sức khỏe bệnh tật nhất là những người trẻ. Khi có chuyện mới thất thần suy nghĩ lung tung thậm chí nghĩ đến những chuyện màkhông ai muốn nhắc đến. Em tôi bệnh kéo theo mẹ tôi nhập viện. Bà vốn không khỏe nhưng trước bệnh tình của con bà suy sụp dẫn đến tụt huyết áp khó thở. Cả nhà tôi rối tung cả lên. Đứa em nuôi vừa mất đứa em gái nằm viện mẹ tôi cấp cứu. Cả nhà nháo nhào không tìm đâu ra người để chia sẻ công việc. Tôi và người chị thứ 3 ở xa trở thành kẻ bàng quan vô tích sự. Chưa hết đứa em út trở dạ. Tuổi lớn lại mới sinh lần đầu nên cả nhà đều lo. Gia đình chồng neo người đứa em rể chậm lụt nên cảnh nhà đã khó lại càng thêm neo người. May mắn em sinh nở mẹ tròn con vuông. Đã đành bên cạnh nỗi buồn sự lo lắng luôn có niềm vui nhưng tôi vẫn nghe xót xa. Là con trai lớn trong nhà khi gia đình "có chuyện" tôi lại không có mặt. Dẫu gửi tiền về chia sẻ gánh nặng theo kiểu không có công thì có của dẫu có trăm ngàn lý do để bào chữa để biện minh tôi vẫn nhận mình có lỗi thực sự là đứa con bất hiếu là ông anh thiếu trách nhiệm. Tôi xin mẹ xin anh chị em rộng lượng thứ tha cho... Sáng nay tôi thắp nhang cho ba tôi cũng khấn với ba tôi như vậy. Xin Người hiểu và tha tội cho tôi.

3.Tháng 5 chưa hết chuyện! Những ngày cuối tháng thông tin về các vụ "lại quả" "hoa hồng" trong việc in tiền sử dụng vốn ODA của Nhật vụ bauxite ở Tây Nguyên lại "nóng" lên. Thực sự mà nói tôi cũng mệt mỏi những chuyện này quá rồi. Trước sau gì mọi chuyện cũng được "giải quyết" tốt đẹp ý kiến phản biện cũng để... gọi là thôi. Chuyện hoa hồng in tiền chuyện lót tay để giành quyền thực hiện công trình từ vốn ODA đã... coi như xong vì "liên quan đến nước ngoài cần phải nghiên cứu tìm hiểu kỹ và xem xét mọi chứng cứ...". Thôi chuyện đó nếu thực sự có liên quan đến thì cũng chỉ vài ba người có chức có quyền và có điều kiện để... nhận hoa hồng để nhận lót tay và cũng không "ảnh hưởng nghiêm trọng" gì đến an ninh quốc gia. Cái đáng lo là dự án bauxite kia kìa! Ngài Bộ trưởng Bộ Tài nguyên môi trường đã đăng đàn trấn an các đại biểu Quốc hội cam kết theo sát dự án cam kết yêu cầu nhà đầu tư thực hiện đúng quy trình khai thác theo công nghệ hiện đại nhất. Người dân nói thì nghe vậy nhưng bảo tin thì chắc không mấy người ngoài các vị lãnh đạo 2 tỉnh nơi thực hiện dự án khai thác bauxite. Bởi vì nói đi nói lại cũng hở ra một điều là lợi nhuận mang lại thế nào vẫn là ẩn số. Nếu khai thác với công nghệ "tầm tầm" thì lợi nhuận cũng 5/5 vì giá cả thế giới đang tụt không phanh. Còn đầu tư khai thác theo công nghệ cao bảo đảm môi trường (theo ý ngài Bộ trưởng) thì chi phí cao... Nhưng quan trọng nhất là nếu thuyết phục được các đại biểu bấm nút thông qua (kinh nghiệm cho thấy có khả năng vụ bauxite này cũng được cho qua) thì mọi việc có được thực hiện như cam kết? Tôi vẫn băn khoăn một điều nếu giả sử các nhà đầu tư không đủ lực thực hiện dự án hay đang làm thấy không hiệu quả bỏ của chạy lấy người thì ai là người chịu trách nhiệm khắc phục hậu quả? Các đại biểu Quốc hội ư? Hết nhiệm kỳ đại biểu coi như xong nhiệm vụ mà nếu còn cũng không biết lấy gì để thực thi trách nhiệm đã "bấm nút thông qua"? Còn ngài Bộ trưởng? Cũng khó quy trách nhiệm vì "Quốc hội đã đồng ý chủ trương rồi". Vả lại đây là chủ trương của chính phủ đâu phải của riêng một ai! Còn tập đoàn TKV thì... tóc đâu mà nắm? Cuối cùng người dân phải chịu đó là điều dễ thấy nhất. Còn 2 vị đại biểu (vừa là đại biểu Quốc hội vừa là đại diện chính quyền địa phương) lên tiếng ủng hộ chẳng qua là thấy lợi ích cục bộ tầm nhìn chưa ra khỏi ranh giới tỉnh mình nên trách nhiệm lắm cũng là... về "nghỉ theo chế độ". Xin nhắc lại một câu hỏi: Ai là người chịu trách nhiệm nếu việc khai thác bauxite không như kế hoạch không như dự án?

4.Ngày mai 31/5 sinh nhật con gái thứ 2. Ba chúc con an lành may mắn. Năm nay sinh nhật con chắc cũng đông người nhưng không có ba má chị em. Thôi con hãy thắp cho mình ngọn nến coi như đang ở trong vòng tay gia đình.

LƯU VỸ BỬU


More...

PHỐ VẮNG

By LƯU VỸ BỬU

 


Phố vắng. Ảnh:UYỂN 2009

Tay chia hai ngón nhỏ
Em nhận nửa đời tôi
Chiếc lá xanh đã nụ
Chiếc lá vàng đã rơi

Con đường treo trước gió
Một mặt trời sau lưng
Em đi về chốn nọ
Tôi  bên này mênh mông

Cánh diều không còn nữa
Sợi dây nằm chõng chơ
Ai đem buồn gieo bão
Để mưa giăng bốn mùa

Tôi mang lời vô tận
Gửi về chốn vô cùng
Em đem tình vô vọng
Ấp ủ tình vô chung

Phố vắng như vốn đã
Tôi ngồi thuở hồng hoang
Em mang ngày đi cả
Tôi còn lại đêm không.

LƯU VỸ BỬU

More...

TIẾNG CHUÔNG CHIỀU

By LƯU VỸ BỬU

 


Tôi nhớ em đến quay quắt cả lòng
dù em đã thuộc về ngày đã qua.
Tội nghiệp em tội nghiệp tôi tội nghiệp hai ta...


Tiếng chuông rơi trên mái phố
Chiều giục giã rêu phong
Ai gõ vào chiều bằng âm thanh violon
Ai vội vã đạp xe để lại sau lưng vạt nắng?


Tiếng chuông dạt về phía đã xa
Để lại nỗi đau không bao giờ cũ
Ta gửi trên cánh diều đời ta
Ngày tương lai chia ở thì quá khứ


Ta ngồi giữa cơn mưa tháng sáu
Tiếng chuông ướt sũng ban chiều
Em treo tình trên đầu đinh nhọn hoắt
Ta còn lại hư hao.

LƯU VỸ BỬU

More...

THƠ

By LƯU VỸ BỬU

 

BÀI CA NÀNG


Từ cổ tích bước ra

Phút lơ đễnh nàng trượt chân xuống chợ

Phù hoa rực rỡ

Ngơ ngác em.


Một gã tóc quăn

Mang mặt nạ thiên thần

Bịt mắt nàng

Đưa vào chợ

Đánh cắp môi trinh nguyên

Vết thương đầu đời bầm tím tâm can

Gã cướp biển khoác áo choàng hiệp sĩ

Đưa nàng qua những khu vườn đầy hoa

Để sau cùng đến hoang đảo

Khắc sẹo hồn nàng rồi giong thuyền biền biệt

Hội chợ đời hóa trang

Một gã đeo mặt nạ thi nhân

Mặc áo quần văn sĩ

Một gã nhún vai coi thường vinh hoa địa vị

Che thân bằng áo cà sa

Một gã giảng rao đạo đức từ sáng mai đến chiều tà

Mang mắt kính màu đen

Chúng bâu vào nàng như kiến bâu vào mật


Chợ tan nàng về chiều đã xế

Đường xa ai che chắn sương giăng...

                             
                     
oOo


Vườn tôi đó em tự nhiên ghé nghỉ

Bụi trần ai thôi sẽ gió mây ngàn.

Này suối trong lành đây áo mới

Giữa hoa thơm em về lại chính mình.

LƯU VỸ BỬU

More...